K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

4 tháng 12 2025

Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng có cho riêng mình một điểm tựa tinh thần, một người để khi mệt mỏi có thể trở về tìm hơi ấm yêu thương. Với tôi, người ấy chính là mẹ – người phụ nữ đã âm thầm nâng đỡ cả tuổi thơ tôi bằng tình yêu dịu dàng nhưng mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì trên thế gian này.

Mẹ tôi không phải là người nói nhiều, càng không phải người hay bộc lộ cảm xúc. Nhưng trong từng cử chỉ nhỏ bé của mẹ lại chứa đựng biết bao tình thương ấm áp. Tôi vẫn nhớ như in đôi bàn tay của mẹ – không mềm mại như tay của những người phụ nữ khác, mà thô ráp vì bao năm làm việc. Đó là đôi bàn tay đã nắm lấy tay tôi những ngày đầu tiên đến trường, là đôi bàn tay đã nấu cho tôi từng bữa cơm ngon, là đôi bàn tay đã nâng tựa giấc ngủ bình yên của tôi suốt cả thời thơ ấu.

Có những buổi tối trời trở lạnh, khi tôi đang mải học bài, mẹ lặng lẽ đặt bên cạnh một cốc sữa ấm mà không nói lời nào. Khi tôi hỏi, mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu: “Uống đi cho ấm bụng con.” Nụ cười ấy lúc nào cũng khiến lòng tôi nhẹ nhàng đến lạ. Dù bên ngoài có bao nhiêu khó khăn, chỉ cần nhìn thấy mẹ, tôi cảm giác như đang trở về đúng nơi an toàn nhất.

Một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi là ngày tôi bị sốt cao phải nhập viện. Cả đêm hôm đó mẹ không hề chợp mắt. Mỗi khi tôi tỉnh dậy, điều đầu tiên tôi nhìn thấy là ánh mắt lo lắng của mẹ. Mẹ luôn tay thay khăn, nắm chặt lấy tay tôi, miệng thì thì thầm những lời động viên: “Cố lên con, mẹ ở đây rồi.” Dù người mẹ vẫn còn run nhẹ vì lạnh, nhưng hơi ấm từ bàn tay ấy lại truyền sang tôi, làm tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé mà vẫn thật an toàn. Đến sáng hôm sau, khi tôi đã hạ sốt và thiếp ngủ, mẹ mới chợp mắt đôi chút, khuôn mặt tiều tụy nhưng vẫn ánh lên vẻ an tâm. Giây phút ấy khiến tôi hiểu rằng tình yêu của mẹ không ồn ào nhưng luôn hiện hữu, mạnh mẽ và bao dung.

Mẹ còn là người luôn tin tưởng và hiểu tôi nhất. Có lần tôi bị điểm kém và lo sợ mẹ sẽ buồn. Nhưng trái với suy nghĩ của tôi, mẹ không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng hỏi lý do. Sau khi nghe tôi kể, mẹ nói: “Điểm số quan trọng, nhưng quan trọng hơn là con không được bỏ cuộc. Mẹ tin con.” Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi như được tiếp thêm niềm tin, mạnh mẽ đứng dậy sau thất bại. Mẹ luôn là người nhìn thấy khả năng của tôi, ngay cả khi chính tôi còn nghi ngờ bản thân mình.

Mỗi lần nhìn mẹ hối hả giữa bộn bề công việc, tôi mới nhận ra mẹ đã hi sinh nhiều đến nhường nào để tôi có cuộc sống đầy đủ như hôm nay. Từ những bữa cơm giản dị mẹ nấu, những lần mẹ thức khuya chờ tôi học xong, đến những câu dặn dò trước khi ra khỏi nhà… Tất cả đều là tình yêu thương vô điều kiện mà đôi khi tôi vô tình coi đó là điều hiển nhiên. Càng lớn tôi càng hiểu rằng không có điều gì trên đời này bền bỉ như tình mẹ. Tình yêu ấy không hào nhoáng, không cần báo đáp, chỉ lặng lẽ sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi ngày.

Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn, tôi mới cảm nhận rõ ràng rằng mẹ chính là điểm tựa lớn nhất của cuộc đời mình. Mỗi hành động của mẹ, dù nhỏ nhất, đều khiến tôi muốn sống tốt hơn, cố gắng hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ. Tôi ước mình có thể trở thành người con ngoan, người mà mẹ có thể tự hào mỗi khi nhắc đến. Và tôi cũng ước mình có thể dành cho mẹ nhiều hơn nữa những điều tốt đẹp – những điều mà trước đây tôi còn quá vô lo để nhận ra.

Đối với tôi, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn lớn dịu dàng và luôn lắng nghe. Mẹ là nơi tôi có thể trở về sau những vấp ngã, là người luôn dang tay ôm tôi vào lòng dù tôi có sai lầm như thế nào. Tình mẹ là ngọn lửa ấm áp trong đêm đông lạnh lẽo, là dòng nước mát lành trong những ngày nắng cháy, là tất cả những điều bình yên nhất mà tôi may mắn có được trong cuộc đời này.

Có lẽ sẽ không bao giờ tôi nói đủ lời cảm ơn dành cho mẹ. Nhưng tận sâu trong tim, tôi luôn thầm nhủ: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Cảm ơn mẹ đã luôn ở bên con, cho con tình yêu lớn lao nhất trên đời.”

4 tháng 12 2025

bro...

4 tháng 12 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

VD
4 tháng 12 2025

Thưởng sự kiện hết đấy

4 tháng 12 2025

ồ thì ra là vậy

Trong mỗi trái tim con người, hình ảnh thiêng liêng và gần gũi nhất luôn là mẹ – người đã dành cả cuộc đời để yêu thương, chăm sóc và hy sinh cho con. Mẹ tôi – người phụ nữ giản dị với đôi tay khéo léo bên chiếc máy may cũ – không chỉ là chỗ dựa vững chắc trong gia đình mà còn là tấm gương của tình yêu thương, kiên nhẫn và lòng nhân hậu. Nhìn mẹ tất bật với từng đường kim mũi chỉ, tôi luôn cảm nhận được một tình cảm sâu lắng, âm thầm nhưng vô cùng lớn lao mà không lời nào có thể diễn tả hết.

Mẹ tôi có dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng khỏe khoắn, đôi tay luôn mềm mại nhưng đầy vết chai sần sau nhiều năm làm nghề may. Mỗi ngày, mẹ bắt đầu công việc từ sáng sớm đến tối muộn, chăm chút từng đường kim mũi chỉ, may quần áo cho khách hàng với sự tỉ mỉ và trách nhiệm. Dù mệt nhọc, mẹ chưa bao giờ than vãn, vẫn luôn nở nụ cười hiền hậu để động viên cả gia đình. Nhìn mẹ, tôi vừa thương vừa cảm phục, nhận ra sự hy sinh thầm lặng nhưng to lớn của mẹ.

Vai trò của mẹ đối với tôi thật quan trọng. Mẹ không chỉ là người sinh ra tôi, mà còn là người nuôi dưỡng, chăm sóc và dạy dỗ tôi từng ngày. Nhờ mẹ, tôi có một tuổi thơ đầy ấm áp, được yêu thương và che chở. Mẹ luôn quan tâm từng bữa ăn, giấc ngủ, nhắc nhở tôi học hành và rèn luyện nhân cách. Từng lời dạy của mẹ, từng hành động chăm sóc âm thầm đều giúp tôi trưởng thành, hình thành những thói quen tốt và biết yêu thương, kính trọng người khác. Mẹ chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, là nguồn động lực lớn nhất để tôi cố gắng học tập, sống tốt và trưởng thành từng ngày.

Không chỉ giỏi giang trong công việc, mẹ còn là người dạy tôi biết yêu thương, quan tâm đến mọi người xung quanh. Mẹ luôn nhắc nhở tôi về sự kiên nhẫn, tôn trọng công sức lao động và biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống. Trong gia đình, mẹ là trụ cột, mang lại hơi ấm, niềm vui và sự ổn định cho mọi thành viên.

Tôi mong mẹ luôn khỏe mạnh, hạnh phúc và bớt vất vả hơn. Tôi sẽ cố gắng học tập tốt, chăm ngoan và biết giúp đỡ mẹ nhiều hơn, để mai này mẹ có thể an nhàn và tận hưởng cuộc sống mà mẹ xứng đáng được nhận.

Mẹ – người phụ nữ giản dị với chiếc máy may cũ, đôi tay khéo léo và tấm lòng bao la – luôn là hình ảnh thiêng liêng nhất trong trái tim tôi. Tình yêu và sự hy sinh của mẹ là nguồn động lực để tôi trưởng thành, cố gắng và sống tốt hơn mỗi ngày.

4 tháng 12 2025

Mẹ tôi không phải là người nổi tiếng, cũng không có những thành tựu rực rỡ để ai cũng biết đến. Nhưng với tôi, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời. Mẹ làm nghề may – một công việc đòi hỏi sự khéo léo, kiên nhẫn và cả tình yêu dành cho từng đường kim, mũi chỉ.

Mỗi sáng, khi tôi còn đang say ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng rồi ngồi vào chiếc máy may quen thuộc. Tiếng máy kêu đều đặn như nhịp tim của căn nhà, vừa ấm áp vừa thân thuộc. Đôi bàn tay mẹ chai sần vì kim chỉ, nhưng vẫn mềm mại khi vuốt tóc tôi. Tôi vẫn nhớ những lúc mẹ cặm cụi sửa từng đường may nhỏ, ánh mắt tập trung nhưng vẫn ánh lên niềm vui khi sản phẩm hoàn thành.

Công việc của mẹ vất vả, nhiều hôm mẹ phải thức khuya để kịp giao hàng cho khách. Thế nhưng, chưa bao giờ tôi thấy mẹ than phiền. Mẹ bảo: “Chỉ cần con học tốt, mẹ mệt mấy cũng vui.” Chính tình yêu thương và sự hy sinh thầm lặng ấy đã nuôi dưỡng tôi lớn lên từng ngày.

Tôi yêu mẹ không chỉ vì mẹ là người sinh thành, mà còn vì mẹ đã dạy tôi biết trân trọng lao động, biết kiên trì và sống có trách nhiệm. Mỗi khi nhìn thấy mẹ bên chiếc máy may, tôi lại thấy một hình ảnh đẹp đẽ và đầy tự hào.

Mẹ ơi, con mong sau này có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho mẹ, để mẹ không còn phải lo toan nhiều như bây giờ. Trong tim con, mẹ mãi là người phụ nữ tuyệt vời nhất – người thợ may của gia đình, và là tình yêu lớn nhất đời con.

nhớ tick mình nha

4 tháng 12 2025

ko cho cayyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

 Ước mơ trở thành bác sĩ Mỗi người đều có một ước mơ cho riêng mình, và ước mơ của tôi là trở thành một bác sĩ giỏi. Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến nhiều người thân, hàng xóm bị bệnh tật hành hạ, và tôi luôn mong muốn có thể giúp đỡ họ.
  • Lý do: Mong muốn giúp đỡ mọi người vượt qua bệnh tật, mang lại sức khỏe và nụ cười cho họ.
  • Hành động: Cần học tập thật giỏi các môn khoa học tự nhiên như Sinh học, Hóa học, và rèn luyện y đức.
  • Tương lai: Hình dung bản thân khoác lên chiếc áo blouse trắng, làm việc trong bệnh viện, cứu chữa bệnh nhân.
  • Ý nghĩa: Ước mơ này là động lực to lớn giúp tôi cố gắng mỗi ngày, hướng tới một tương lai tốt đẹp và ý nghĩa.
4 tháng 12 2025

Mỗi con người khi lớn lên đều mang trong mình một ước mơ, một khát vọng được vươn tới tương lai tươi đẹp mà bản thân mong muốn. Có người mơ trở thành giáo viên đứng trên bục giảng, có người lại mơ làm công an giữ gìn trật tự xã hội. Còn em, từ sâu thẳm trái tim mình, em luôn ấp ủ một ước mơ giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng: ước mơ trở thành một bác sĩ – người ngày đêm mang lại sức khỏe, niềm tin và sự sống cho người khác.

Ước mơ ấy không đến với em một cách tình cờ. Em vẫn nhớ như in những ngày bà ngoại em bị bệnh nặng. Mỗi lần nhìn bà nằm mệt mỏi trên giường bệnh, gương mặt gầy đi vì đau đớn, em thấy lòng mình như thắt lại. Đó là những ngày em sợ hãi nhất, sợ một điều gì đó xấu xảy ra với bà. Nhưng rồi, chính những bác sĩ tận tâm trong bệnh viện đã giúp bà vượt qua cơn nguy hiểm. Họ nhẹ nhàng hỏi han, chăm sóc, tìm cách điều trị cho bà từng chút một. Nhìn những bước đi nhanh nhẹn và ánh mắt đầy trách nhiệm của họ, em cảm nhận được rằng nghề bác sĩ là một nghề đẹp – đẹp từ trái tim, đẹp từ sự hi sinh âm thầm mà không phải ai cũng hiểu hết. Và cũng chính từ khoảnh khắc đó, trong lòng em đã nhen nhóm một ước mơ lớn.

Trong tưởng tượng của em, tương lai của mình thật rực rỡ. Em nhìn thấy bản thân khoác chiếc áo blouse trắng tinh, bước đi giữa bệnh viện rộng lớn với tinh thần nghiêm túc nhưng đầy tự tin. Em sẽ khám bệnh cho những bệnh nhân đang mệt mỏi, sẽ động viên họ bằng giọng nói dịu dàng để họ bớt sợ hãi. Khi nhìn thấy một người khỏi bệnh, nở nụ cười nhẹ nhõm và gửi lời cảm ơn, em nghĩ đó chắc chắn sẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà em từng trải qua. Nghề bác sĩ không phải chỉ chữa bệnh bằng thuốc, mà còn bằng sự cảm thông, bằng tình thương và bằng trách nhiệm đối với từng con người.

Nhưng em hiểu rằng, để đạt được ước mơ ấy, con đường không hề dễ dàng. Em phải học tốt từ bây giờ, đặc biệt là các môn khoa học như Sinh, Hóa, Toán. Có những bài học khó đến mức em ngồi hoài mà vẫn chưa hiểu. Có ngày em cảm thấy mệt, thấy chán, thậm chí muốn từ bỏ. Nhưng rồi em lại nghĩ đến bà, nghĩ đến những giây phút đầy lo lắng trong bệnh viện, nghĩ đến hình ảnh những bác sĩ chạy đôn chạy đáo chỉ để cứu lấy một sinh mạng. Nghĩ đến điều đó, em lại có thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Bởi em biết, không có thành công nào đến mà không phải trả giá bằng sự nỗ lực.

Ngoài việc học, em cũng cố gắng rèn luyện bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Một bác sĩ giỏi không chỉ giỏi kiến thức mà còn phải có trái tim nhân ái và tinh thần bình tĩnh. Nhiều lúc chứng kiến người khác đau đớn, em thấy thương lắm, nhưng em hiểu rằng bác sĩ không chỉ thương người bằng cảm xúc, mà phải dùng tri thức và lý trí để tìm cách cứu họ. Em đang rèn luyện bản thân từng ngày để có thể trở thành một người như vậy – một người vừa ấm áp, vừa mạnh mẽ.

Em tin rằng, mai sau khi ước mơ thành hiện thực, em sẽ không phụ lòng bố mẹ, thầy cô và những người đã luôn tin tưởng, động viên em. Em muốn được giúp những người nghèo không có điều kiện chữa bệnh; muốn mang lại nụ cười và hy vọng cho những bệnh nhân đang tuyệt vọng vì cơn đau. Em mong mình sẽ trở thành một bác sĩ không chỉ chữa bệnh giỏi mà còn giàu lòng nhân ái, để mỗi người khi rời bệnh viện đều cảm thấy được an ủi và trân trọng.

Cuộc sống luôn thay đổi, ước mơ cũng có thể đổi theo thời gian. Nhưng riêng ước mơ của em – ước mơ trở thành bác sĩ – thì chưa bao giờ lung lay. Nó như một ngọn đèn nhỏ luôn sáng trong tim, dẫn em đi qua những ngày khó khăn và giúp em có thêm niềm tin để cố gắng.

Em hiểu rằng con đường phía trước còn dài và đầy thử thách. Nhưng chỉ cần có quyết tâm, có niềm tin và có sự ủng hộ của gia đình, thầy cô, bạn bè, em tin mình sẽ làm được. Và em sẽ không ngừng cố gắng từng ngày để một ngày nào đó, khi đứng giữa bệnh viện đông người, em có thể tự hào nói rằng:
“Ước mơ của mình đã trở thành hiện thực.”

4 tháng 12 2025

ai hỏi

4 tháng 12 2025

ai hỏi

4 tháng 12 2025

Cuong









4 tháng 12 2025

ok

4 tháng 12 2025

Các bn ơi mik đang cần gấp lắm 😭😭

4 tháng 12 2025

Phát biểu cảm nghĩ về nhân vật Thánh Gióng

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, nhân vật mà em yêu thích nhất là Thánh Gióng trong truyền thuyết “Thánh Gióng”. Mỗi lần đọc lại câu chuyện, em đều cảm thấy khâm phục trước sức mạnh phi thường và tấm lòng yêu nước cháy bỏng của vị anh hùng này.

Trước hết, Gióng là một đứa trẻ rất đặc biệt. Dù đã ba tuổi mà vẫn không biết nói, biết cười, nhưng chỉ cần nghe tin đất nước bị giặc Ân xâm lược, Gióng bỗng cất tiếng xin mẹ gọi sứ giả vào. Chi tiết ấy làm em vô cùng xúc động, bởi nó cho thấy lòng yêu nước của Gióng tự nhiên như hơi thở, như một bản năng thiêng liêng. Chỉ khi Tổ quốc gặp nạn, Gióng mới “lớn lên” – không phải lớn về hình dáng mà lớn về ý thức trách nhiệm với non sông.

Khi ra trận, Gióng hiện lên như một vị anh hùng oai phong lẫm liệt, cưỡi ngựa sắt, mặc áo giáp sắt, vung roi sắt đánh tan lũ giặc xâm lăng. Hình ảnh Gióng lớn nhanh như thổi, mỗi lần ăn là “một nong cà”, mỗi lần đứng lên lại cao thêm một bước khiến em vô cùng ấn tượng. Đó không chỉ là sự kỳ diệu của trí tưởng tượng dân gian, mà còn thể hiện ước mơ của nhân dân ta về sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù.

Điều khiến em cảm phục nhất chính là khi đánh tan giặc, Gióng không nhận công lao, không trở về hưởng vinh quang, mà cởi bỏ áo giáp, bay thẳng lên trời. Sự ra đi ấy làm cho nhân vật trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần yêu nước, của sự hi sinh thầm lặng mà cao đẹp.

Thánh Gióng là hình tượng anh hùng em yêu thích nhất, bởi từ nhân vật này, em học được bài học lớn:
Khi đất nước cần, mỗi người dân, dù nhỏ bé , đều có thể trở thành anh hùng.
Nhân vật Thánh Gióng sẽ mãi là niềm tự hào, là biểu tượng đẹp đẽ trong tâm trí em về tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.