hay ,quá hay hahahaha hay quá
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
.Bài làm:
Lần em xuống quê thăm ông bà ngoại là một kỷ niệm khó quên trong tuổi thơ của em. Hồi ấy, vào một dịp hè, ba mẹ chở em về quê bằng xe máy. Trên đường đi, em vừa háo hức vừa hồi hộp, miệng thì kể đủ chuyện với ba mẹ, lòng thì nôn nao mong được gặp ông bà. Khi vừa đến nhà, em đã thấy ông đang chăm sóc mảnh vườn nhỏ với những luống rau xanh mơn mởn, còn bà thì bận rộn trong bếp, chuẩn bị những món ăn thơm phức.
Ông nhìn thấy em, cười hiền lành và bảo: “Lâu lắm rồi mới thấy cháu về đây!”. Em chạy ùa vào lòng ông, cảm nhận được sự ấm áp và tình yêu thương bao la. Bà đưa cho em một bát chè đỗ xanh vừa nấu xong, ngọt thanh và thơm mùi lá nếp. Suốt buổi sáng, em cùng ông ra vườn hái rau, hái trái cây, còn bà thì dạy em cách gói bánh chưng. Em cảm thấy thật vui khi được tự tay làm và được nghe những câu chuyện xưa của ông bà. Những câu chuyện ấy vừa thú vị, vừa mang đến cho em nhiều bài học về cuộc sống và tình yêu thương gia đình.
Buổi chiều, trời nắng nhẹ, em cùng ông bà đi dạo quanh làng. Tiếng gà gáy, tiếng nước róc rách chảy, mùi hương đồng cỏ nội khiến em cảm thấy thật bình yên. Em nhìn mọi vật xung quanh và nhận ra rằng, quê hương thật đẹp, và tình cảm gia đình là điều quý giá nhất. Khi chiều tàn, phải chia tay, em cảm thấy lưu luyến vô cùng, hứa với ông bà rằng sẽ sớm trở lại.
Lần xuống quê thăm ông bà ngoại đã để lại trong em những kỷ niệm thật đẹp, vừa ấm áp vừa ngọt ngào. Em trân trọng từng phút giây được gần ông bà, được cảm nhận tình yêu thương giản dị mà sâu sắc. Những ký ức ấy sẽ luôn theo em suốt cuộc đời và là động lực để em sống tốt, biết yêu thương và trân trọng gia đình hơn.
Trong những lần được đi xa, em nhớ nhất là chuyến về Hà Nội thăm ông bà ngoại vào dịp nghỉ hè năm ngoái. Đó là chuyến đi giản dị nhưng đã để lại trong em thật nhiều kỉ niệm đẹp và ấm áp.
Từ sáng sớm, bố mẹ đã chuẩn bị hành lí để cả nhà lên xe. Trên đường đi, em háo hức ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Khi xe vào tới Hà Nội, trước mắt em hiện ra những con phố đông đúc, những dòng xe tấp nập và những hàng cây xanh rợp bóng. Không khí nơi đây vừa nhộn nhịp lại vừa thân quen vì em đã nghe ông bà kể rất nhiều về thành phố này.
Về tới nhà ông bà, em vừa bước xuống xe đã thấy bà đứng chờ ở cửa. Bà cười hiền hậu, ôm chầm lấy em vào lòng khiến em quên hết mệt mỏi. Ông từ trong nhà bước ra, chậm rãi nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Ông hỏi em chuyện học tập, còn bà thì ân cần hỏi han sức khỏe. Căn nhà nhỏ của ông bà tuy không lớn nhưng lúc nào cũng ấm cúng và tràn ngập tình thương.
Những ngày ở Hà Nội, em được bố mẹ đưa đi tham quan nhiều nơi. Ông dẫn em ra hồ dạo mát, bà dắt em đi chợ mua quà. Buổi chiều, em thích nhất là được ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại và nghe ông kể chuyện thời còn trẻ. Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc nhưng rộn rã tiếng cười. Em thấy mình thật hạnh phúc khi được sống trong không khí gia đình ấm áp ấy.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã đến ngày phải trở về. Trước lúc chia tay, bà chuẩn bị cho em một túi quà nhỏ, dặn em về nhà nhớ giữ gìn sức khỏe và chăm chỉ học tập. Ông đứng tiễn em ra tận cổng, ánh mắt lặng lẽ dõi theo cho đến khi xe lăn bánh. Lúc ấy, em thấy sống mũi mình cay cay và chỉ mong sớm được quay lại thăm ông bà.
Chuyến về Hà Nội thăm ông bà ngoại đã để lại trong em nhiều kỉ niệm khó quên. Em càng hiểu hơn tình yêu thương của ông bà và tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của ông bà.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Câu ca dao:
"Những người lải nhải lai nhai
Không ở Vũ Nhai cũng ở Đại Từ.
Những người lử khử, lừ khừ
Chẳng ở Đại Từ cũng ở Võ Nhai."
khiến em cảm thấy vừa hài hước vừa sâu sắc. Câu ca dao không chỉ phản ánh tính cách con người trong đời sống thường nhật của vùng Thái Nguyên, mà còn thể hiện cái nhìn tinh tế, hóm hỉnh của người xưa về thói quen của con người. Những người “lải nhải lai nhai” khiến người khác mệt mỏi, còn những người “lử khử, lừ khừ” lại dễ gây trì trệ trong công việc, nhưng cách diễn đạt vui nhộn khiến ta vừa cười vừa nhận ra bài học cho bản thân. Em thấy câu ca dao này như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng mỗi người nên tự nhìn nhận và rèn luyện tính cách của mình, tránh những thói quen không tốt, đồng thời trân trọng những giá trị văn hóa, sự quan sát tinh tế của ông cha. Qua đó, em càng thêm yêu mến sự dí dỏm và sâu sắc trong văn hóa dân gian Thái Nguyên, đồng thời cũng nhận ra rằng việc học hỏi và tự hoàn thiện bản thân là điều cần thiết trong đời sống hàng ngày
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
ai hỏi