khi viết bài văn tả cây cối cần đặt dấu chấm phẩy ở chỗ nào?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a; 8,2 : 10 + 8,2 x 0,9
= 8,2 x 0,1 + 8,2 x 0,9
= 8,2 x (0,1 + 0,9)
= 8,2 x 10
= 82
Câu b:
20,18 x 7,5 + 20,18 x 1,5 + 20,18
= 20,18 x (7,5 + 1,5 + 1)
= 20,18 x (9 + 1)
= 20,18 x 10
= 201,8
VI
2 She is a student at Nguyen Du Primary School
3 No, it is big
5 There are twenty classrooms
VII
2 There is a table in the room
4 My favorite subject is English
“Tiếng gà trưa” là một trong những bài thơ giàu cảm xúc nhất của Xuân Quỳnh – tiếng thơ của tình yêu, của nhớ thương và của những điều bình dị đã nuôi dưỡng tâm hồn con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Ở bài thơ này, hình ảnh người chiến sĩ hiện lên không qua những chiến công lớn lao, mà qua những rung động rất đời thường: kỉ niệm tuổi thơ bên bà. Chính những kỉ niệm ấy đã trở thành nguồn động lực lớn lao giúp người chiến sĩ vững bước trên con đường chiến đấu.
Điểm đặc sắc đầu tiên là nhà thơ đã để tiếng gà trưa – một âm thanh thân thuộc của làng quê – trở thành cái cớ khơi dậy dòng hồi ức trong tâm trí người lính. Trên đường hành quân, “tiếng gà trưa” bất chợt gợi lại một miền tuổi thơ yên bình, nơi người chiến sĩ từng sống trong vòng tay yêu thương của bà. Âm thanh ấy đưa người đọc trở về với những kỉ niệm giản dị: những buổi bà mở ổ, ngắm đàn gà con; những lần bà dành dụm từng quả trứng để bán lấy tiền may áo mới cho cháu. Những hình ảnh “ổ rơm hồng những trứng”, “tiếng gà trưa” không chỉ gợi không gian làng quê mà còn chứa đựng tình thương ấm áp, chân chất của người bà dành cho cháu nhỏ.
Những kỉ niệm ấy thấm đượm tình yêu thương gia đình – thứ tình cảm thiêng liêng và bền chặt nhất trong đời người. Tuổi thơ của nhân vật trữ tình hiện lên trong sáng, êm đềm, được nâng niu bởi sự chở che của bà. Bà hiện lên hiền hậu, tảo tần, luôn nghĩ cho cháu. Từ việc bà dành dụm từng đồng tiền bán trứng gà đến nỗi vui mừng khi thấy cháu có áo mới, tất cả đã bồi đắp trong tâm hồn người cháu lòng biết ơn và tình yêu sâu nặng.
Điều đặc biệt trong bài thơ là: những kỉ niệm tuổi thơ ấy không chỉ để nhớ, mà trở thành động lực chiến đấu của người lính. Nhắc lại tuổi thơ không phải để hoài niệm, mà để khẳng định lý do của sự dấn thân:
“Vì bà, vì tiếng gà trưa
Vì tình yêu làng xóm
Nên người chiến sĩ ấy cầm súng bảo vệ quê hương.”
Những điều tưởng như rất nhỏ bé – tiếng gà trưa, ổ trứng hồng, chiếc áo mới – lại chính là sức mạnh tinh thần lớn lao giúp người chiến sĩ vượt lên mọi gian khổ. Đó là nét đẹp tâm hồn của con người Việt Nam: đi giữa bom đạn nhưng trái tim vẫn ấm mềm bởi những tình cảm gia đình mộc mạc, bình dị.
Như vậy, kỉ niệm tuổi thơ trong “Tiếng gà trưa” không chỉ mang giá trị cảm xúc mà còn tạo chiều sâu nhân văn cho bài thơ. Qua những hồi ức ấy, Xuân Quỳnh cho thấy sức mạnh của tình thân, của những điều bình dị trong cuộc đời đã trở thành hậu phương vững chắc cho người lính ngoài chiến trường.
“Tiếng gà trưa” vì thế không chỉ là bài thơ về tuổi thơ, về người bà, mà còn là bài thơ ca ngợi tình yêu quê hương đất nước bắt nguồn từ những điều nhỏ bé nhất. Đọc bài thơ, ta hiểu hơn rằng: đôi khi, những gì giữ chân con người, khiến họ mạnh mẽ tiến về phía trước, không phải những điều to tát, mà chính là những kỉ niệm êm đềm, những yêu thương giản dị của tuổi thơ.
Bài thơ Tiếng gà trưa của Xuân Quỳnh là một tác phẩm giàu cảm xúc, gợi lên những kỉ niệm tuổi thơ trong sáng và tình bà cháu thiêng liêng. Chỉ từ tiếng gà trưa trên đường hành quân, người chiến sĩ đã bồi hồi nhớ về những năm tháng tuổi thơ bình yên bên người bà kính yêu.
Tiếng gà trưa không chỉ là âm thanh quen thuộc của làng quê mà còn là chiếc cầu nối đưa người chiến sĩ trở về với tuổi thơ. Trong dòng hồi tưởng, những hình ảnh như đàn gà, ổ trứng hồng, bà tần tảo chăm chút từng con gà, lo cho cháu từng bộ quần áo mới hiện lên thật gần gũi và ấm áp. Đặc biệt, hình ảnh người bà hiện lên với tất cả tình yêu thương, sự hi sinh và đức tính cần cù. Bà luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho cháu, từ việc chăm đàn gà đến chắt chiu từng quả trứng để cuối năm mua quần áo mới. Những kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành nguồn động viên lớn lao trong tâm hồn người chiến sĩ.
Qua những hồi ức đẹp đẽ ấy, ta thấy người chiến sĩ không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc mà còn vì những người thân yêu, vì mái ấm gia đình và những điều bình dị của quê hương. Tình yêu bà, yêu quê hương đã hòa quyện với tình yêu đất nước, trở thành động lực giúp người chiến sĩ vững vàng trên con đường bảo vệ Tổ quốc.
Bằng ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh gần gũi và giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết, Xuân Quỳnh đã khắc họa thành công những kỉ niệm tuổi thơ đẹp đẽ của người chiến sĩ. Bài thơ giúp em cảm nhận sâu sắc hơn về tình bà cháu, về giá trị của những kỉ niệm tuổi thơ và nhắc nhở mỗi người hãy luôn yêu thương, trân trọng gia đình, quê hương, bởi đó chính là cội nguồn của sức mạnh và niềm tin trong cuộc sống.


- Lá bàng to, tròn, xanh mướt, rung rinh trong gió.
- Thân cây sần sùi, màu nâu xám, có nhiều vết nứt dọc.
- Những bông hoa mai vàng rực rỡ, li ti, mỏng manh, đua nhau khoe sắc ngày Tết.
- Quả xoài lúc lỉu, vàng óng, tỏa hương thơm ngát.
2. Ngăn cách các vế câu có cùng chủ ngữ, cùng vị ngữ hoặc bổ nghĩa cho nhau Khi bạn dùng nhiều động từ hoặc tính từ để mô tả hành động hoặc trạng thái của cây. Ví dụ:- Cây bàng đứng sừng sững, che bóng mát cho cả sân trường.
- Mấy chú chim bay lượn, hót líu lo trên cành.
- Thân cây dừa cao vút, cong cong, vươn ra biển lớn.
- Cây phượng xòe tán rộng, bung nở những chùm hoa đỏ thắm.
3. Ngăn cách thành phần phụ (trạng ngữ) với thành phần chính (chủ ngữ, vị ngữ) Trạng ngữ thường đứng ở đầu câu, chỉ thời gian, địa điểm, mục đích, nguyên nhân... Khi đó, cần đặt dấu phẩy để tách nó khỏi phần còn lại của câu. Ví dụ:- Ngoài vườn, cây hồng đang ra hoa.
- Vào mùa hè, hoa phượng nở đỏ rực.
- Bằng những chiếc rễ bám sâu, cây đa vẫn đứng vững trước bão.
- Trên cành cao, những chùm quả chín mọng đung đưa.
4. Ngăn cách các bộ phận đồng chức (ví dụ: dùng nhiều tính từ để miêu tả) Dấu phẩy giúp người đọc biết rằng các từ này có vai trò ngang nhau trong câu. Ví dụ:Đoạn văn mẫu sử dụng dấu phẩy đúng cách: Chúc bạn viết được một bài văn tả cây cối thật hay và sử dụng dấu phẩy thật chính xác!
⚡❗☕
Khi viết bài văn tả cây cối, dấu chấm phẩy thường đặt giữa các ý lớn trong cùng một câu, nhất là khi câu có nhiều bộ phận liệt kê dài. Ví dụ: Thân cây cao, vỏ sần sùi; cành cây vươn rộng, lá xanh um; hoa nở thành từng chùm, tỏa hương thơm nhẹ. Giải thích: Dấu chấm phẩy giúp tách các ý rõ hơn dấu phẩy nhưng chưa kết thúc hẳn câu như dấu chấm.