Viết giúp em bài văn thuật lại sự việc ấn tượng nhất trong ngày 20.11 có mở bài gián tiếp và kết
bài mở rộng
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chiều xuống, căn bếp nhà em như sáng lên bởi hơi ấm của bữa cơm sắp chín. Mẹ mở nắp nồi, làn hơi trắng bốc lên như một đám mây nhỏ, đem theo mùi thơm ngọt ngào của món canh đang sôi. Trên bếp gas, chảo thịt khẽ xèo xèo, dầu nóng lấp lánh như những hạt nắng. Mẹ đặt mấy đĩa rau lên bàn, tiếng dao lách cách hòa cùng mùi gia vị thơm phức tạo nên một bản nhạc quen thuộc. Không gian bếp giản dị mà ấm cúng, nơi mỗi tiếng động, mỗi mùi hương đều gợi lên cảm giác bình yên và thân thương.
Câu 11: Người sống đống vàng
Câu 12: Bán sống bán chết
Câu 13: Cá không ăn muối cá ươn
Câu 14: Cầm cân nảy mực
Câu 15: Cầm kì thi họa
Câu 16: Cây cao bóng cả
Câu 17: Cây ngay không sợ chết đứng
Câu 18: Ăn nên làm ra
Câu 19: Buôn may bán đắt
Câu 20: Cha nào con nấy
Câu 21: Ăn ngon mặc đẹp
Câu 22: Công cha nghĩa mẹ
Câu 23: Anh em như thể chân tay
Câu 24: Gần mực thì đen gần đèn thì rạng
Câu 25: Một cây làm chẳng nên non
Câu 26: Quê cha đất tổ
Câu 27: Ăn cây nào rào cây ấy
Câu 28: Có công mài sắt có ngày nên kim
Câu 29: Chị ngã em nâng
Câu 30: Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ
Fcchcozfozxgkhhvjcjchddfzgzdsts56e47496606r674872iigfhvjvnvjvjcn nchfugnnvjchvjvjvjfjcjfufufufjfufhcufhf\(\)
- Tác dụng: Cách kể chuyện theo ngôi thứ nhất làm tăng tính chân thực của câu chuyện. Vì nhân vật trong truyện là người trong cuộc, trực tiếp chứng kiến từ đầu đến cuối
- Ngôi kể : thứ nhất
Việc học sinh lớp 5 chơi game là một chủ đề gây nhiều tranh cãi. Theo em, việc chơi game nên hay không nên phụ thuộc hoàn toàn vào cách chúng ta nhìn nhận và quản lý nó. Em tin rằng nếu biết cân bằng, game là một hình thức giải trí bổ ích, nhưng nếu lạm dụng, nó sẽ gây ra nhiều hậu quả tiêu cực.
Một mặt, game có thể mang lại nhiều lợi ích. Sau những giờ học căng thẳng, game giúp em và các bạn giải trí, thư giãn đầu óc. Nhiều trò chơi còn rèn luyện cho chúng em khả năng quan sát nhanh nhạy, phản xạ linh hoạt, và tư duy logic để giải quyết các thử thách. Hơn nữa, một số game giáo dục có thể giúp em mở rộng kiến thức hoặc học cách làm việc nhóm. Mặt khác, tác hại của việc chơi game không kiểm soát rất đáng lo ngại. Nhiều bạn vì quá ham mê thế giới ảo mà lơ là việc học tập, kết quả sa sút, thậm chí bỏ học để chơi game. Việc ngồi chơi game quá lâu cũng ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, gây mệt mỏi, đau mắt, đau lưng và có thể dẫn đến các vấn đề tâm lý như lo lắng, trầm cảm. Hiện tượng nghiện game đang là một vấn đề đáng báo động. Vì vậy, theo em, chúng ta không nên cấm hoàn toàn, mà cần hướng dẫn các bạn chơi game một cách có trách nhiệm. Mỗi học sinh cần tự giác sắp xếp thời gian biểu hợp lý, ưu tiên cho việc học và các hoạt động thể chất, chỉ chơi game trong thời gian ngắn (khoảng 30-60 phút mỗi ngày) và phải được sự đồng ý, giám sát của cha mẹ. Cha mẹ và thầy cô cũng đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng, giúp chúng em hiểu rõ lợi ích và tác hại của game để không bị cuốn vào vòng xoáy nghiện ngập. Tóm lại, game không xấu, cái xấu là ở cách chúng ta sử dụng nó. Em ủng hộ việc chơi game có chừng mực để giải trí lành mạnh, nhưng kịch liệt phản đối việc lạm dụng game đến mức ảnh hưởng xấu đến việc học tập, sức khỏe và tương lai của bản thân.Trong cuộc sống hiện nay, game đã trở thành một hình thức giải trí quen thuộc với nhiều bạn nhỏ. Theo em, việc chơi game không xấu, nhưng chúng ta cần biết chơi đúng cách. Chơi game giúp em thư giãn sau giờ học và có thể rèn luyện phản xạ, tư duy nhanh nhạy. Tuy nhiên, nếu chơi quá nhiều thì sẽ ảnh hưởng đến mắt, sức khỏe và làm sao nhãng việc học. Em từng thấy có bạn mải mê chơi game mà quên làm bài tập, điều đó thật không tốt. Vì vậy, em nghĩ chúng ta nên chơi game một cách hợp lý, chỉ chơi khi đã hoàn thành bài vở và không chơi quá lâu. Biết sử dụng game đúng cách sẽ giúp cuộc sống vui hơn mà không gây hại cho bản thân.
BÀI VĂN
Ngày 20/11 hằng năm luôn là dịp để học trò bày tỏ lòng tri ân với thầy cô – những người đã kiên nhẫn dẫn dắt chúng em trên con đường học tập. Trong rất nhiều hoạt động ý nghĩa của ngày hôm ấy, có một sự việc đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất.
Hôm đó, ngay từ sáng sớm, lớp em đã tất bật chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ chào mừng. Ai cũng hồi hộp, riêng em còn cảm thấy tim đập mạnh bởi lớp em sẽ biểu diễn ngay sau phần mở đầu. Khi chúng em bước lên sân khấu, ánh nắng nhẹ chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên lung linh hơn. Bản nhạc quen thuộc vang lên, chúng em hát hết mình như muốn gửi cả tấm lòng biết ơn đến cô giáo chủ nhiệm đang ngồi dưới hàng ghế đầu.
Nhưng điều làm em xúc động nhất lại là khoảnh khắc sau buổi diễn. Cô giáo chủ nhiệm bước lên trao hoa cho cả lớp. Cô mỉm cười thật hiền, mắt ánh lên niềm vui. Cô nói rằng cô không cần món quà đắt giá, mà chỉ cần sự cố gắng và tình cảm chân thành của chúng em. Khi nghe điều đó, em chợt thấy nghèn nghẹn nơi cổ. Cô đã chăm sóc, dạy dỗ và động viên chúng em suốt bao tháng ngày; vậy mà cô vẫn luôn khiêm nhường và chỉ mong chúng em trưởng thành. Khoảnh khắc cô ôm từng bạn vào lòng khiến cả lớp như lặng đi vì xúc động.
Buổi lễ kết thúc, nhưng cảm xúc trong lòng em thì còn ở lại rất lâu. Em hiểu rằng đằng sau mỗi tiết học, mỗi lời nhắc nhở là cả một tấm lòng tận tụy của cô. Chính giây phút ấm áp trong ngày 20/11 ấy đã giúp em nhận ra rằng tình thầy trò là điều vô cùng thiêng liêng và đẹp đẽ. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn để không phụ sự kỳ vọng của cô – người đã truyền cho em niềm tin và nghị lực mỗi ngày.
nếu thấy bài văn quá dài thì bảo tôi nha