K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 10 2025

0,96 ..>.. 0,93

19 tháng 10 2025

a) cho – tặng:

  • Mẹ cho em một quyển truyện mới.
  • Cô giáo tặng em một phần thưởng vì học giỏi.

b) chết – mất:

Con cá vàng đã chết rồi.

  • Ông em mất đã hai năm nay.

c) bố – ba:

Bố em là một người rất hiền.

  • Ba em đi làm xa nhưng vẫn thường gọi điện về nhà
19 tháng 10 2025

Để liên kết các đoạn văn với nhau, ta có thể:

Thêm từ nối: như nhưng, tuy nhiên, ngoài ra, hơn nữa, vì vậy, do đó, tóm lại…

Lặp từ hoặc ý chính của đoạn trước ở đầu đoạn sau.

Dùng câu chuyển tiếp để nối ý, ví dụ: “Từ đó, ta thấy…”, “Không chỉ vậy, còn…”

19 tháng 10 2025

18


19 tháng 10 2025

18

19 tháng 10 2025

ok

19 tháng 10 2025

Tình bạn như gió đầu hôm,
Thổi qua năm tháng vẫn thơm hương người.
Cùng cười dưới nắng vàng tươi,
Cùng che mưa táp những lời lặng im.

Ngỡ xa rồi hóa chẳng quên,
Một câu hỏi nhỏ cũng nên chuyện dài.
Dẫu đời đổi hướng mấy ai,
Bạn xưa vẫn ngỡ hôm nay chưa tàn.\

ok

19 tháng 10 2025

1. Ngày khai trường của nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi

2. Gửi lời chào lớp 1 của nhà thơ Hữu Tưởng

3. Em vẽ ngôi trường em của nhà thơ Nguyễn Lãm Thắng

4. Tiếng trống trường em của nhà thơ Thanh Hào

5. Yêu lắm trường ơi của nhà thơ Nguyễn Trọng Hoàn

19 tháng 10 2025

Bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ" kể về đêm Bác Hồ thức trắng trên đường đi chiến dịch để lo lắng cho bộ đội và dân công, thể hiện tình thương yêu sâu sắc, rộng lớn của Bác dành cho nhân dân và bộ đội. Đồng thời, bài thơ cũng khắc họa tình cảm kính yêu, khâm phục của người chiến sĩ đối với vị lãnh tụ. 

Tôi kể với các bạnMột màu trời đã lâuĐó là một màu nâuBầu trời trong quả trứngKhông có gió có nắngKhông có lắm sắc màuMột vòm trời như nhau:Bầu trời trong quả trứngTôi chưa kêu “chiếp chiếp”Chẳng biết tìm giun, sâuĐói no chẳng biết đâuCứ việc mà yên ngủ...Tôi cũng không hiểu rõTôi sinh ra vì saoTôi đạp vỡ màu nâuBầu trời trong quả trứngBỗng thấy nhiều gió lộngBỗng thấy...
Đọc tiếp


Tôi kể với các bạn
Một màu trời đã lâu
Đó là một màu nâu
Bầu trời trong quả trứng
Không có gió có nắng
Không có lắm sắc màu
Một vòm trời như nhau:
Bầu trời trong quả trứng
Tôi chưa kêu “chiếp chiếp”
Chẳng biết tìm giun, sâu
Đói no chẳng biết đâu
Cứ việc mà yên ngủ...
Tôi cũng không hiểu rõ
Tôi sinh ra vì sao
Tôi đạp vỡ màu nâu
Bầu trời trong quả trứng
Bỗng thấy nhiều gió lộng
Bỗng thấy nhiều nắng reo
Bỗng tôi thấy thương yêu
Tôi biết là có mẹ
Đói, tôi tìm giun dế
Ăn no xoải cánh phơi...
Bầu trời ở bên ngoài
Sao mà xanh đến thế!
Trời xanh mà tôi nghĩ
Trời xanh mà tôi yêu
Trời xanh ấy mang theo
Cả nỗi lo nỗi sợ:
Tôi lo bão lo gió
Tôi sợ cắt sợ diều
Thoáng bóng nó nơi nào
Tôi nấp ngay cánh mẹ...
Nhưng ngoài trời xanh thế
Sao tôi lại ẩn đây!...
Khi đó tôi nghĩ ngay
Bầu trời trong quả trứng
Không có diều có cắt
Không có bão có mưa
Không biết đói biết no
Không bao giờ biết sợ...

Nhưng trời ấy chưa vỡ
Thì tôi cũng chẳng về
Tôi đâu còn như xưa
Tôi ngày nay đã lớn
Tôi ngồi trong chắc chật
Thế tôi cựa làm sao!
Còn nỗi nhớ gắt gao
Màu trời xanh này nữa
Nhớ anh em nhớ mẹ
Tôi nhớ vui nhớ buồn...
Biết bao điều lớn hơn
Nỗi lo và nỗi sợ

Này trời xanh tôi ở
Biết rằng tôi lớn khôn?

Câu 4

      Hãy nhận xét về sự thay đổi trong nhận thức của chú gà con từ khi sống trong quả trứng đến khi ra ngoài bầu trời xanh

Câu 5

       Theo em,vì sao chú gà con nói:

       “Nhưng trời ấy chưa vỡ/Thì tôi cũng chẳng về”

Câu 6

       Từ câu chuyện của chú gà con , em hãy viết 1 đoạn văn(từ 10-12 dòng)trình bày suy nghĩ về bài học dám bước ra khỏi vùng an toàn để trưởng thành

ai trả lời giúp mình với ạ.Mình xin cảm ơn

1
19 tháng 3

Câu 4. Khi ở trong quả trứng chú gà con có nhận thức đơn giản, thụ động, không biết gì về thế giới, không biết đói no, không biết sợ, chỉ sống yên ổn, khi ra ngoài chú bắt đầu nhận thức được thế giới rộng lớn, biết yêu thương, biết mẹ, biết vui buồn, đồng thời cũng biết lo lắng và sợ hãi, từ đó hiểu cuộc sống phong phú và có ý nghĩa hơn
Câu 5. Vì chú gà con đã trưởng thành, đã quen với thế giới bên ngoài rộng lớn và giàu trải nghiệm, dù có khó khăn nguy hiểm nhưng vẫn đáng sống hơn cuộc sống an toàn chật hẹp trong quả trứng nên không muốn quay lại
Câu 6. Mỗi người đều có một vùng an toàn giống như quả trứng của chú gà con, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng lại hạn chế sự phát triển, khi dám bước ra ngoài ta sẽ gặp khó khăn thử thách nhưng cũng học được nhiều điều mới, trưởng thành hơn về suy nghĩ và kinh nghiệm, nếu cứ mãi ở trong vùng an toàn ta sẽ không thể khám phá bản thân và thế giới, vì vậy cần mạnh dạn thay đổi, dám đối diện với nỗi sợ, dám thử sức để phát triển bản thân, sống có ý nghĩa hơn và đạt được những điều tốt đẹp trong cuộc sống

19 tháng 10 2025

Định kiến xã hội là gì?

Định kiến xã hội là những đánh giá, nhận định sai lệch hoặc định sẵn về một nhóm người, một vấn đề mà không dựa trên sự thật hoặc bằng chứng khách quan. Định kiến thường do thiếu hiểu biết, sự sợ hãi hoặc ảnh hưởng của truyền thống, phong tục.


Ảnh hưởng của định kiến xã hội đến cá nhân và cộng đồng:

  • Đối với cá nhân:
    • Gây ra sự phân biệt, kỳ thị, làm tổn thương tinh thần, giảm cơ hội phát triển.
    • Làm người bị định kiến cảm thấy bị cô lập, tự ti, mất niềm tin vào bản thân.
  • Đối với cộng đồng:
    • Làm chia rẽ xã hội, tạo ra sự bất công và mâu thuẫn giữa các nhóm người.
    • Ngăn cản sự phát triển hài hòa và sự đoàn kết trong cộng đồng.
19 tháng 10 2025

Thế nào là định kiến xã hội? Định kiến xã hội là những suy nghĩ, nhận xét phiến diện, thường tiêu cực về một cá nhân hoặc nhóm người, dựa trên các đặc điểm như giới tính, tuổi tác, nghề nghiệp, tôn giáo, vùng miền… mà không dựa trên sự hiểu biết hay trải nghiệm thực tế.

Ảnh hưởng của định kiến xã hội:

  • Đối với cá nhân:
    • Làm giảm sự tự tin, gây tổn thương tinh thần.
    • Hạn chế cơ hội học tập, làm việc và phát triển bản thân.
    • Dễ bị phân biệt đối xử trong xã hội.
  • Đối với cộng đồng:
    • Gây chia rẽ, mất đoàn kết giữa các nhóm người.
    • Làm chậm sự phát triển xã hội, duy trì bất công.
    • Tạo ra môi trường thiếu công bằng và thiếu tôn trọng lẫn nhau.