viết bài văn nghị luận phân tích tác phẩm "bàn tay mẹ" giúp mình vs mình cần gấp ạ!!!!!
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đáp án đúng và phân tích:
- a. Đúng – Vì bài thơ có yếu tố tự sự (kể chuyện) nên người viết cần nêu được các nhân vật, diễn biến câu chuyện để từ đó bày tỏ cảm xúc.
- b. Đúng – Việc đánh giá ý nghĩa của yếu tố tự sự và miêu tả giúp người viết hiểu sâu hơn về cách nhà thơ truyền tải cảm xúc, điều này rất quan trọng trong một đoạn văn cảm thụ.
- c. Đúng – Mục tiêu của đoạn văn là ghi lại cảm xúc, vì vậy người viết cần thể hiện được cảm xúc chung về bài thơ.
- d. Sai – Người viết không bắt buộc phải sáng tác thơ mới, đây không phải là yêu cầu khi viết một đoạn văn cảm thụ.
Kết luận:
- Các đáp án đúng: a, b, c
- Đáp án sai: d
Hai anh em được cha mẹ để lại tài sản. Người anh tham lam chiếm hết, chỉ để cho em một cây khế. Người em chăm chỉ, sống hiền lành. Một con chim lạ đến ăn khế và hứa “ăn một quả, trả cục vàng”. Chim giúp người em lấy vàng, anh em đổi đời. Người anh tham lam bắt chước, lấy túi to để lấy nhiều vàng, nhưng vì quá nặng, rơi xuống biển chết.
Cảm hứng chủ đạo trong bài “Bức tranh của em”: Là niềm vui, tình yêu cuộc sống và tình yêu quê hương đất nước qua cái nhìn hồn nhiên, trong sáng của một em bé. Bức tranh thể hiện thế giới tươi đẹp, bình yên, nơi có thiên nhiên, con người, trường lớp, mái nhà — tất cả được nhìn bằng đôi mắt ngây thơ, tràn đầy cảm xúc yêu thương.
- Cảm xúc chung: Nhẹ nhàng, sâu lắng.
- Hình ảnh thiên nhiên: Bức tranh mùa xuân tươi đẹp, rực rỡ, đầy sức sống.
- Ký ức: Gợi nhớ tuổi thơ êm đềm, trò chơi dân gian.
- Thông điệp: Tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống.
ai là người bắt chim a hoàng tử b nông dân c người bắt chim d ếch
chắc chứ
Trong kho tàng văn học Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho biết bao thi sĩ. Nằm trong dòng chảy ấy, bài thơ "Bàn tay mẹ" của nhà thơ Sen Nguyễn (hoặc Nguyễn Sen) đã chạm đến trái tim người đọc bằng sự giản dị, chân thành và tình cảm sâu lắng. Tác phẩm không chỉ khắc họa một cách sinh động hình ảnh người mẹ tần tảo, mà còn là lời ngợi ca, tri ân sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
"Bàn tay mẹ" là biểu tượng trung tâm của toàn bộ tác phẩm, được nhà thơ Sen Nguyễn khắc họa bằng những nét vẽ giàu sức gợi. Ngay từ những câu thơ đầu, đôi bàn tay ấy đã hiện lên trong dòng chảy của thời gian và sự lao động không ngừng nghỉ:
Bằng việc sử dụng khéo léo biện pháp ẩn dụ và liệt kê, tác giả đã làm nổi bật sự hy sinh to lớn của người mẹ. Mẹ không chỉ gánh vác những khó khăn, vất vả thường nhật mà còn dành trọn cả tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cho con. Sự lặp lại ý niệm "vất vả", "miệt mài", "chưa từng nghỉ ngơi" càng khẳng định đức tính chăm chỉ, chịu thương chịu khó, xem việc chăm sóc con cái là lẽ sống.
Thế nhưng, bàn tay mẹ không chỉ gắn liền với lao động. Nó còn là nơi ấp ủ, vỗ về, bảo vệ con qua những năm tháng tuổi thơ:
Những hình ảnh "ấm lòng con trẻ lúc hàn", "tay đan vỗ về" gợi lên cảm giác dịu dàng, ấm áp và an toàn đến lạ. Bàn tay mẹ như tấm chăn sưởi ấm tâm hồn non nớt, lời ru êm ái đưa con vào giấc ngủ bình yên. Từ việc "vê cánh quạt" mùa hè đến lo cho con "cơm ngon canh ngọt", tất cả những hành động đời thường ấy đều ẩn chứa một tình yêu thương vô bờ, sự quan tâm chu đáo mà người mẹ dành cho con. Đặc biệt, sự đối lập giữa hình ảnh "héo hon tay gầy" của mẹ và "no tròn" của con càng khắc sâu sự hy sinh, mòn mỏi vì con.
Bài thơ còn khắc họa một cách tinh tế sự thay đổi của đôi bàn tay mẹ theo thời gian, như một dấu tích không thể phai mờ của sự hy sinh:
Khi còn trẻ, đôi tay mẹ thật đẹp đẽ, mềm mại. Những hình ảnh "ngòi viết búp măng", "hoa tay mười ngón thiên thần" gợi lên vẻ đẹp thanh tú, tràn đầy sức sống. Đôi tay ấy đã dệt nên một cuộc sống tươi đẹp, bình yên cho cả gia đình. Tuy nhiên, dòng chảy của thời gian và bao năm tháng lao động vất vả đã khiến đôi tay ấy dần biến đổi:
Những đặc điểm "gân guốc", "chai sạm" không chỉ là dấu vết của sự hao mòn thể chất mà còn là minh chứng sống động cho sự cống hiến, hy sinh không ngừng nghỉ của mẹ. Dù đôi tay có già nua, nhọc nhằn, nhưng tình yêu thương và sự hy sinh ấy vẫn vẹn nguyên, không hề vơi cạn, bởi bàn tay mẹ mãi mãi không rời xa những gian lao vì con.
Về mặt nghệ thuật, bài thơ được Sen Nguyễn sáng tác theo thể thơ lục bát hoặc song thất lục bát (tùy theo nguồn), với nhịp điệu êm ái, giàu nhạc điệu, tạo nên sự gần gũi, tha thiết. Ngôn ngữ thơ giản dị, mộc mạc, gần gũi với đời sống nhưng lại rất giàu sức gợi cảm. Các hình ảnh quen thuộc như bàn tay, cánh quạt, bữa cơm đều mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Bên cạnh đó, việc sử dụng các biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, điệp từ... đã góp phần làm nổi bật hình tượng người mẹ và tình cảm thiêng liêng của tác giả. Giọng thơ lúc trìu mến, ngợi ca, lúc lại xen lẫn chút xót xa, đồng cảm, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh cảm động về người mẹ.
Bài thơ "Bàn tay mẹ" không chỉ là lời ca ngợi tình mẫu tử, mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Tác phẩm nhắc nhở mỗi người con về công lao trời biển của mẹ, thôi thúc chúng ta trân trọng, yêu thương và đền đáp công ơn ấy. Qua hình ảnh đôi bàn tay mẹ, Sen Nguyễn đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: tình yêu thương và sự hy sinh cao cả của mẹ là món quà vô giá, là cội nguồn sức mạnh và là hành trang quý báu theo con suốt cuộc đời.