K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 10 2025

there are some vegetables and fruit in the kitchen

12 tháng 10 2025

giúp mk voi ;)))

12 tháng 10 2025

Tiếng nước suối róc rách chảy qua những tảng đá như khúc nhạc du dương của thiên nhiên. Hai bên bờ, cỏ xanh rờn đung đưa trong làn gió mát rượi. Những chú cá nhỏ tung tăng bơi lội dưới làn nước trong veo, thỉnh thoảng lại nhảy lên làm mặt nước gợn sóng lăn tăn. Xa xa, vài chú chim ríu rít chuyền cành như đang trò chuyện cùng tiếng suối. Không khí trong lành khiến ai đến đây cũng cảm thấy dễ chịu và quên hết mệt nhọc. Cảnh suối thật yên bình, giản dị mà nên thơ, khiến em muốn ngồi mãi để ngắm nhìn và lắng nghe bản hòa ca của núi rừng.


12 tháng 10 2025

Thái độ của em bé với thế giới của những người “trên mây”, “trên sóng”

Em bé rất ngưỡng mộ, tò mò và say mê trước những lời mời gọi hấp dẫn từ thế giới “trên mây”, “trên sóng”. Thế giới ấy thật tự do, bay bổng, vui tươi và đẹp đẽ, khiến em cảm thấy thích thú, muốn được hòa mình vào đó.
Tuy nhiên, em không chạy theo những lời mời ấy mà từ chối một cách nhẹ nhàng, dứt khoát.


Lí giải vì sao em lại từ chối lời mời gọi hấp dẫn ấy

  • Vì trong lòng em bé tình yêu mẹ sâu sắc hơn tất cả.
  • Em nhận ra rằng bên mẹ mới là thế giới đẹp nhất, diệu kì nhất — nơi có hạnh phúc, sự che chở và bình yên.
  • Đối với em, niềm vui thực sự không nằm ở chốn phiêu lưu xa xôi, mà ở trong vòng tay yêu thương của mẹ.

Tóm lại:

Thái độ: Ngưỡng mộ, thích thú nhưng không bị cuốn theo.
Lí giải: Vì em coi tình yêu của mẹ là hạnh phúc lớn nhất, nên từ chối thế giới “trên mây”, “trên sóng” để ở lại bên mẹ.

12 tháng 10 2025

@ミ★CUSHINVN★彡 hỏi chat gpt à

C
12 tháng 10 2025

Ngày lạnh giá nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày hôm đó mà em biết sống có ích, có ý nghĩa hơn.

Em và Mai sống cùng một xóm từ ngày trước. Vì hay sang chơi nên em cũng biết nhà bạn ấy không được khá giả cho lắm. Mai là một cô bạn rất tốt bụng, bạn ấy đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám nhau như sam, không bao giờ cãi vã gì cả.

Em còn nhớ, mùa đông năm ngoái trời rất lạnh, chỉ cần bước ra ngoài sẽ cảm nhận được cái rét cắt da cắt thịt. Chúng em phải mặc thật nhiều áo ấm mới có thể đi tới trường. Đúng vào hôm trời rét nhất, em thấy Mai ngồi run cầm cập, môi nhợt nhạt, chân tay lạnh cóng lại. Khi nhìn lên người bạn em mới thấy bạn ấy chỉ mặc một chiếc áo mỏng bên trong và một chiếc áo len cũ bên ngoài. Thấy vậy, em thương bạn lắm, em đến bên nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Mai và hỏi:

- Cậu mặc ít áo thế này lạnh lắm phải không?

Mai cười và đáp lại em:

- Không sao đâu, tớ mặc thế này quen rồi, như thế là đủ ấm rồi!

Trong đầu em lúc đó bỗng nảy ra ý định tặng lại cho Mai chiếc khăn len em đang quàng trên cổ. Chiếc khăn đó mẹ đã mất rất nhiều thời gian để đan tặng em đúng dịp sinh nhật vừa rồi. Em rất quý chiếc khăn đó nhưng vì thương bạn nên em không hề thấy tiếc chút nào. Ban đầu Mai cứ từ chối, em năn nỉ mãi bạn ấy mới chịu nhận lấy. Mai nói cảm ơn em rất nhiều lần. Khi bạn ấy quàng chiếc khăn vào em thấy mặt bạn như đỡ nhợt nhạt hơn, em cũng cảm thấy vui hơn vì đã giúp Mai bớt lạnh.

Trên đường về nhà em lại hơi lo lắng. Em sợ mẹ buồn vì em đã cho bạn món quà sinh nhật mẹ tặng. Vừa về đến cổng đã thấy mẹ đứng đón em, em không biết phải nói với mẹ như thế nào. Thấy em không quàng khăn, mẹ vội hỏi:

- Trời lạnh thế này sao con không quàng khăn vào, nhỡ bị ốm thì sao?

Em ngại ngùng bước đến và nói một cách ấp úng:

- Mẹ ơi, hôm nay con thấy Mai chỉ mặc hai chiếc áo mỏng nên ... con đã tặng lại bạn ... chiếc khăn của mẹ rồi ạ. Con xin lỗi vì không giữ quà mẹ tặng!

Em cứ nghĩ mẹ sẽ mắng em vì không biết trân trọng quà mẹ tặng, không ngờ mẹ lại ôm em vào lòng và dịu dàng nói:

- Con của mẹ ngoan quá, con lớn thật rồi, đã biết quan tâm đến người khác. Mẹ không trách con đâu.

Lúc đó em thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lắm. Ngày mùa đông giá rét cũng trở nên ấm áp hơn. Kể từ đó em luôn tự nhủ phải biết quan tâm đến bạn bè, đến mọi người xung quanh và làm thật nhiều việc tốt để mẹ vui lòng

12 tháng 10 2025

Dễ mà

12 tháng 10 2025

Các bạn ơi giúp mình đi

Đất nước có được nền hòa bình ngày hôm nay, không biết bao cha anh đã ngã xuống, không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Anh Kim Đồng là một tấm gương sáng trong số những người anh hùng như vậy.

Anh Kim Đồng là người dân tộc Tày. Cha mất sớm, anh sống cùng mẹ - một người phụ nữ đảm đang nhưng ốm yếu. Sống trong cảnh đất nước bị xâm lược nên từ nhỏ, Kim Đồng đã dũng cảm, quyết đoán, mạnh mẽ, có tinh thần yêu nước, căm thù giặc. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng anh rất hăng hái làm nhiệm vụ giao liên, đưa đón Việt Minh và chuyển thư từ. Anh được bầu làm đại đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc. Anh không ngại khó khăn, thử thách, nguy hiểm luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Trong một lần làm nhiệm vụ, anh bị giặc Pháp bắn và hi sinh. Khi ấy, anh mới chỉ 14 tuổi. Đã có rất nhiều bài thơ, bài hát được sáng tác để ghi nhớ công ơn của anh.

Hình ảnh anh Kim Đồng sẽ luôn sáng mãi, là tấm gương cho thanh thiếu niên Việt Nam về tinh thần yêu nước sâu sắc, sự thông minh, gan dạ, lòng dũng cảm, trung kiên với Tổ quốc.

12 tháng 10 2025

bạn chỉ cần ghi là anh hùng lịch sự thì nó ra


12 tháng 10 2025

Hãy truy cập vào youtube để xem

12 tháng 10 2025

Tôi vẫn thích mùa hạn hán hơn là mùa mưa​

12 tháng 10 2025

Xem YouTube ấy

 Ý nghĩa của sự thay đổi cách xưng hô từ "bác khách" sang "ta với ta" thể hiện sự chuyển biến tinh tế trong mối quan hệ bạn bè, từ sự khách sáo ban đầu đến sự thân thiết, gắn bó sâu sắc. Sự thay đổi cách xưng hô trong bài thơ "Bạn Đến Chơi Nhà" của Nguyễn Khuyến mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Mở đầu, tác giả dùng "bác khách" để chỉ người bạn, một cách gọi trang trọng, giữ khoảng cách và có phần xã giao, phù hợp với phép tắc thông thường khi có khách đến thăm. Tuy nhiên, khi kết thúc bài thơ, hình ảnh "ta với ta" lại xóa nhòa mọi khoảng cách, thể hiện sự đồng điệu tuyệt đối về tâm hồn, sự thấu hiểu sâu sắc giữa hai người bạn tri kỷ dù hoàn cảnh vật chất có thiếu thốn. Cách xưng hô này khẳng định tình bạn vượt lên trên mọi lễ nghi hình thức và vật chất tầm thường, chỉ còn lại sự chân thành, mộc mạc và tình cảm gắn bó không thể tách rời.
Phó từ trong bài thơ "Bạn Đến Chơi Nhà" của Nguyễn Khuyến bao gồm:
  • "đã": Biểu thị hành động "đến chơi nhà" đã xảy ra trong quá khứ, thể hiện sự việc đã hoàn tất, nhấn mạnh thời điểm và sự mong đợi của tác giả đối với người bạn.
  • "vẫn": Diễn tả trạng thái tiếp diễn của sự vật, sự việc (giàn thiên lí vẫn còn, ao cá vẫn đầy, v.v.), cho thấy cảnh vật không thay đổi theo thời gian, tạo cảm giác thân thuộc, gần gũi.
  • "cùng": Chỉ sự đồng hành, cùng chung một hoạt động, nhấn mạnh tình bạn thân thiết, gắn bó keo sơn giữa tác giả và người bạn.
Tác dụng chung:
  • Các phó từ giúp xác định rõ hơn về mặt thời gian, trạng thái và mối quan hệ giữa các nhân vật, làm cho lời thơ thêm sinh động, giàu ý nghĩa.
  • Chúng góp phần thể hiện tình cảm chân thành, mộc mạc và sâu sắc của Nguyễn Khuyến dành cho bạn, đồng thời vẽ nên bức tranh làng quê thanh bình, giản dị.
Đáp án: Các phó từ là đãvẫncùng. Tác dụng của chúng là xác định thời gian, trạng thái và sự đồng hành, làm nổi bật tình bạn thắm thiết và bối cảnh làng quê trong bài thơ.