viết bài văn kể lại một sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử mà em có dịp tìm hiểu
(lưu ý ko coppy app)
GIÚP MIK VỚI
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nắng lên sớm mai
Gió bay nhẹ vai
Lá xanh thức dậy
Mỉm cười thật tươi.
Chim ca ríu rít
Mây trắng thảnh thơi
Em vui đến lớp
Tung tăng một trời.
Tối nằm nghe cổ tích
Bà kể chuyện trăng sao
Bé nhìn trăng lấp lánh
Mắt tròn xoe ngọt ngào.
Trăng như người bạn nhỏ
Soi sáng khắp trời đêm
Bé mơ thành phi hành
Bay cùng trăng êm đềm.
đêm trung thu thật vui
thắp ngọn đèn tươi sáng
nụ cười tre ngây thơ
trên đôi môi dịu dàng
đêm trung thu thật vui
chú cuội ngồi gốc đa
chị hằng cùng thỏ ngọc
làm bánh dưới cung trăng
đêm trung thu thật vui
rạo bước theo chân bác
cùng rước đèn ông sao
dưới đêm trăng ngày rằm
(tự chế ko chép mạng)
Ngày em nhận được bức thư cảm ơn từ cô giáo cũ, lòng em bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả. Cô là ngọn đèn đã thắp sáng con đường học tập của em trong những năm đầu còn bỡ ngỡ. Mỗi lời dạy của cô vẫn là dòng suối mát chảy mãi trong tâm hồn em, giúp em luôn tin tưởng và cố gắng. Em nhớ những ngày cô kiên nhẫn giảng lại từng bài toán khó, dù trời đã về chiều. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy em cách trở thành một người biết yêu thương và chia sẻ. Nhờ có cô, em mới hiểu rằng tình thầy trò là điều thiêng liêng, không gì thay thế được. Kỉ niệm ấy sẽ mãi là một phần tươi sáng trong tuổi học trò của em.
Bài thơ “Quê hương” của Tế Hanh là một khúc hát trong trẻo, chan chứa tình yêu quê và niềm tự hào về con người lao động. Qua những vần thơ giản dị, nhà thơ đã vẽ nên bức tranh làng chài ven biển thật sinh động: buổi sáng trời trong, gió nhẹ, trai làng hăng hái ra khơi, con thuyền lướt đi như mũi tên tre. Hình ảnh ấy vừa khỏe khoắn vừa tràn đầy sức sống, thể hiện vẻ đẹp mạnh mẽ của những người dân chài yêu biển, yêu lao động. Khi thuyền trở về, gió căng buồm, cá đầy khoang, khung cảnh thật rộn ràng và ấm no. Ở phần cuối, giọng thơ chuyển sang bồi hồi, tha thiết khi tác giả nhớ về quê hương sau những năm xa cách. Bằng cảm xúc chân thành, Tế Hanh đã khơi gợi trong lòng em tình yêu và niềm tự hào về quê hương đất nước. Bài thơ khiến em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt đời.
Đất nước có được nền hòa bình ngày hôm nay, không biết bao cha anh đã ngã xuống, không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Anh Kim Đồng là một tấm gương sáng trong số những người anh hùng như vậy.
Anh Kim Đồng là người dân tộc Tày. Cha mất sớm, anh sống cùng mẹ - một người phụ nữ đảm đang nhưng ốm yếu. Sống trong cảnh đất nước bị xâm lược nên từ nhỏ, Kim Đồng đã dũng cảm, quyết đoán, mạnh mẽ, có tinh thần yêu nước, căm thù giặc. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng anh rất hăng hái làm nhiệm vụ giao liên, đưa đón Việt Minh và chuyển thư từ. Anh được bầu làm đại đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng cứu quốc. Anh không ngại khó khăn, thử thách, nguy hiểm luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Trong một lần làm nhiệm vụ, anh bị giặc Pháp bắn và hi sinh. Khi ấy, anh mới chỉ 14 tuổi. Đã có rất nhiều bài thơ, bài hát được sáng tác để ghi nhớ công ơn của anh.
Hình ảnh anh Kim Đồng sẽ luôn sáng mãi, là tấm gương cho thanh thiếu niên Việt Nam về tinh thần yêu nước sâu sắc, sự thông minh, gan dạ, lòng dũng cảm, trung kiên với Tổ quốc.
bạn chỉ cần ghi là anh hùng lịch sự thì nó ra