hãy làm một bài văn có dấu gạch ngang
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
kiểu như tình cảm, thời gian, sức khoẻ,... ko mua đc bằng tiền thì là vô giá
Những điều vô giá trong câu chuyện chính là những việc mẹ làm cho con, những tình cảm mẹ dành cho con. Đó là những thứ mà tiền không thể mua được. Người mẹ sử dụng điệp từ “miễn phí”, mục đích nhằm nhấn mạnh cho con hiểu mẹ dành cho con tất cả mà không bao giờ tính toán.
Bình minh trên quê hương em đẹp như một bức tranh lụa. Ông mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ từ từ nhô lên sau lũy tre làng. Những tia nắng đầu tiên như những sợi tơ vàng óng ả, nhẹ nhàng vuốt ve những mái nhà, những hàng cây.Cây cối cũng thức giấc sau một giấc ngủ dài. Những hàng tre làng em, làng em khẽ đu mình trong gió sớm, rì rào kể chuyện đêm qua. Chú chim sâu nhảy nhót trên cành, hót líu lo chào đón ngày mới. Bầu không khí trong lành và mát dịu. Hương lúa chín thoang thoảng trong gió, trong gió, quyện với mùi đất ẩm tạo nên một hương thơm đặc trưng của làng quê.Trên cánh đồng, bác nông dân đã bắt đầu một ngày làm việc mới. Tiếng nói cười rộn rã, tiếng máy cày vang vọng cả một vùng quê. Tất cả tạo nên một bản hòa ca bình dị mà ấm áp, khiến em yêu thêm quê em, yêu thêm những khoảnh khắc bình minh tươi đẹp này.
TTCC có thể có nhiều nghĩa tùy thuộc vào ngữ cảnh. Dưới đây là một số cách giải thích phổ biến:
- Trong lĩnh vực xây dựng:
- TTCC có thể là viết tắt của "Trung tâm Chứng nhận Chất lượng Công trình Xây dựng".
- Trong lĩnh vực y tế:
- TTCC có thể là viết tắt của "Trung tâm Cấp cứu".
- Trên mạng xã hội:
- TTCC có thể là viết tắt của "Thử thách cấm cười", đây là một series video rất nổi tiếng của youtuber Pobbose.
Tại sao tôi yêu quê hương mình?
Quê hương tôi - nơi tôi sinh ra và lớn lên - luôn là một phần không thể thiếu trong trái tim tôi. Mỗi lần trở về quê, tôi lại cảm thấy một niềm hạnh phúc khó tả. Quê hương tôi - với những cánh đồng lúa xanh bát ngát - luôn mang lại cho tôi cảm giác bình yên, thư thái. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời lên cao, tôi thường thấy người dân trong làng ra đồng làm việc - họ mải miết nhưng đầy nhiệt huyết. Cảnh vật nơi đây không chỉ đẹp mà còn gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ - những buổi chiều cùng bạn bè chơi đùa dưới bóng cây đa, hay những buổi tối ngồi bên bếp lửa nghe bà kể chuyện cổ tích.
Quê hương tôi không chỉ có cảnh đẹp, mà còn là nơi lưu giữ những giá trị văn hóa lâu đời. Những lễ hội truyền thống - như Tết Nguyên Đán, lễ hội cầu mưa, hay hội làng - luôn được người dân gìn giữ và phát huy. Đặc biệt, những món ăn dân dã - như cơm gạo mới, canh rau khoai, hay bánh chưng - là những thứ mà tôi luôn nhớ đến mỗi khi xa nhà. Mỗi lần ăn những món đó, tôi lại cảm thấy như trở về chính bản thân mình.
Với tôi, quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là nơi có tình yêu thương, sự đoàn kết, và là nơi tôi luôn muốn quay lại. Quê hương tôi - dù có thay đổi theo thời gian - nhưng tình cảm của tôi dành cho nó sẽ mãi không bao giờ thay đổi.