K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên.  Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:    ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên. 

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:

     [Lược một đoạn: Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính tên Tâm, được người mẹ tần tảo sớm khuya nuôi dạy nên người. Tuy nhiên, khi được ra thành phố học tập và làm việc, trong suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền hàng tháng về cho mẹ, không báo tin mình đã lấy vợ và tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê ra. Khi bất đắc dĩ có việc phải về nhà, anh mới có dịp gặp lại mẹ…].

     Khi vào đến sân nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Tâm bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào. Vẫn cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ. Tâm cất tiếng gọi. Chàng nghe thấy tiếng guốc đi, vẫn cái tiếng guốc ấy, thong thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước.

     Khi nhận ra con, bà cụ ứa nước mắt:

     - Con đã về đấy ư?

     - Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ? - Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được.

     - Bà ở đây một mình thôi à?

     Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ấp úng:

     - Vẫn có con Trinh nó ở đây với tôi.

     - Cô Trinh nào? Có phải cô Trinh con bác Cả không? Tâm nhớ mang máng cái cô con gái bé nhỏ ngày trước vẫn hay chơi với chàng.

     - Tôi tưởng cô ta đi lấy chồng rồi.

     Bà cụ ngồi xuống chiếc phản gỗ, đáp:

     - Đã lấy ai đâu. Con bé dở hơi chết đi ấy mà. Cũng đã có mấy đám hỏi, mà nó không chịu lấy. Bà cụ yên lặng một lát.

     - Thỉnh thoảng nó vẫn nhắc đến cậu đấy.

     Tâm nhún vai, không trả lời. Tuy ngoài trời nắng, mà Tâm thấy bên trong cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người.

     Bà cụ âu yếm nhìn con, săn sóc hỏi:

     - Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm. Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?

     Tâm nhìn ra ngoài đáp:

     - Như thường rồi. Rồi muốn nói sang chuyện khác, Tâm hỏi:

     - Ở làng có việc gì lạ không? Bà cụ trả lời:

     - Chả việc gì lạ sất, ngày nào cũng như ngày nào, nhưng được có con Trinh sang đây với tôi nên cũng đỡ buồn. Nó thường vẫn làm giúp tôi nhiều công việc, con bé thế mà đảm đang đáo để, đã chịu khó lại hay làm. […]

     Tâm lơ đãng nghe lời mẹ kể những công việc và cách làm ăn ngày một khó khăn ở làng. Chàng dửng dưng không để ý đến. Con bác Cả Sinh lấy vợ, hay chú bác ta chết thì có can hệ gì đến chàng? Cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả. Câu chuyện nhạt dần. Những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ về công việc của chàng chỉ làm cho Tâm khó chịu. Chàng trả lời qua loa lấy lệ. Nghĩ đến vợ đợi, Tâm vội vàng đứng dậy.

     Bà cụ nhìn theo khẩn khoản:

     - Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.

     - Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm. Tâm lại an ủi:

     - Nhưng thế nào có dịp tôi cũng về.

     Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ. Tâm hơi kiêu ngạo, trước mặt cô Trinh, chàng nói:

     - Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu, có thiếu tôi lại gửi về cho. Bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt.

     Tâm làm như không thấy gì, vội vàng bước ra. […] Ra đến ngoài Tâm nhẹ hẳn mình. Chàng tự cho là đã làm xong bổn phận.

                            (Trích Trở vềTuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004, tr.24-27.)

* Chú thích:

- Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam.

- Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.

7
29 tháng 4

Câu 1 (khoảng 200 chữ): Câu nói của Mark Twain gợi cho ta suy nghĩ sâu sắc về cách sống của mỗi người. Quả thật, trong cuộc đời, điều khiến ta day dứt nhất thường không phải là những việc đã làm, mà là những điều ta đã không dám làm. Khi đứng trước cơ hội, nhiều người vì sợ thất bại, sợ rủi ro mà chọn cách ở lại trong “bến đỗ an toàn”. Tuy nhiên, chính sự an toàn đó lại kìm hãm ta trưởng thành và khám phá giá trị của bản thân. Nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết mình có thể đi xa đến đâu. Tuổi trẻ là thời điểm thích hợp nhất để dấn thân, trải nghiệm và chấp nhận thử thách. Dù có thể vấp ngã, thất bại, nhưng đó cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sống an phận, ngại thay đổi sẽ khiến cuộc đời trở nên tẻ nhạt và dễ để lại nuối tiếc. Vì vậy, mỗi người hãy mạnh dạn “tháo dây, nhổ neo”, bước ra khỏi vùng an toàn để sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.

Câu 2 (khoảng 400 chữ): Đoạn trích đã khắc họa hình ảnh người mẹ với tình yêu thương con sâu nặng và sự hi sinh thầm lặng. Mẹ là người đã “tần tảo sớm khuya” nuôi Tâm khôn lớn, dành trọn cuộc đời để chăm lo cho con. Dù cuộc sống vất vả, lam lũ, mẹ vẫn không quản khó khăn, chỉ mong con có tương lai tốt đẹp. Khi Tâm ra thành phố học tập và làm việc, mẹ vẫn luôn dõi theo con từ xa, gửi thư hỏi thăm, mong ngóng tin con từng ngày. Thế nhưng, trái ngược với tình yêu thương ấy là sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm. Suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền về mà không một lời hỏi han, không quan tâm đến những lá thư của mẹ, thậm chí còn giấu chuyện lập gia đình. Điều đó càng làm nổi bật tấm lòng bao dung, vị tha của người mẹ. Dù bị con lãng quên, mẹ vẫn không trách móc mà chỉ âm thầm chờ đợi. Khi Tâm trở về, cuộc gặp gỡ chắc hẳn đã gợi lên nhiều cảm xúc. Người mẹ có thể vẫn đón con bằng tình yêu thương nguyên vẹn, bởi tình mẫu tử luôn bao la, không đòi hỏi sự đáp trả. Qua nhân vật người mẹ, tác giả ca ngợi đức hi sinh, tình yêu vô điều kiện của những người làm mẹ. Đồng thời, đoạn trích cũng là lời nhắc nhở sâu sắc đối với mỗi người: đừng vô tâm với cha mẹ khi còn có thể. Tiền bạc không thể thay thế sự quan tâm, sẻ chia. Hãy trân trọng tình thân, bởi đó là điều thiêng liêng và quý giá nhất trong cuộc đời mỗi con người.

29 tháng 4

Câu 1:

Câu nói nổi tiếng của Mark Twain là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hành động và sự dũng cảm dấn thân. Theo tôi, nỗi hối hận lớn nhất trong cuộc đời không phải là những thất bại khi dám làm, mà là sự tiếc nuối về những cơ hội bị bỏ lỡ do sợ hãi. "Bến đỗ an toàn" đại diện cho vùng an toàn (comfort zone), nơi chúng ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng chính là nơi cản trở sự phát triển. Tháo dây, nhổ neo chính là dám bước ra khỏi sự bao bọc, dũng cảm đối mặt với thử thách, trải nghiệm và thực hiện ước mơ. Cuộc đời là hữu hạn, nếu chỉ chọn con đường bằng phẳng, ta sẽ bỏ lỡ những cảnh sắc tuyệt vời và cả những bài học quý giá từ thất bại. Vì vậy, thay vì chần chừ, hãy biến ý tưởng thành hành động, sống hết mình với đam mê để khi nhìn lại, ta tự hào về những điều đã qua thay vì nuối tiếc những gì đã bỏ lỡ. Dám làm, dám chịu trách nhiệm chính là chìa khóa để kiến tạo một cuộc đời rực rỡ.

câu 2

Trong văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Nhân vật người mẹ trong đoạn trích trên trích từ truyện ngắn "Trở về" của nhà văn Thạch Lam đã để lại trong lòng độc giả những nỗi niềm xót xa về tình mẫu tử thiêng liêng trước sự thờ ơ của con cái.Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam truyền thống: tần tảo và giàu đức hy sinh. Bà đã "tần tảo sớm khuya" một mình nuôi con khôn lớn, gây dựng tương lai cho Tâm. Sự hy sinh đó kéo dài suốt nhiều năm tháng, ngay cả khi con đã thành đạt ở thành phố, bà vẫn sống trong cảnh nghèo khó, đơn sơ. Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều", mặc bộ "áo cũ kỹ như mấy năm về trước" và sống trong ngôi nhà "mái gianh xơ xác" đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của con trai ở thành thị, càng làm nổi bật sự quên mình vì con của bà.Đặc biệt, lòng vị tha và tình yêu con sâu sắc của người mẹ được thể hiện rõ nét qua giây phút gặp lại. Dù suốt sáu năm ròng rã, Tâm chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không hồi âm thư từ, nhưng khi thấy con về, bà không hề trách móc. Phản ứng của bà là "ứa nước mắt" và câu hỏi nghẹn ngào: "Con đã về đấy ư?". Giọt nước mắt ấy chứa đựng tất cả nỗi nhớ nhung, sự chờ đợi mòn mỏi và cả niềm hạnh phúc vỡ òa. Bà đón nhận con bằng tất cả sự dịu dàng nhất, bất kể sự vô tâm, lạnh lùng mà Tâm đang thể hiện qua cách xưng hô "tôi - bà".Bằng ngòi bút điềm tĩnh và tinh tế, Thạch Lam đã xây dựng thành công nhân vật người mẹ như một biểu tượng của sự bao dung. Sự đối lập giữa vẻ lam lũ, tình cảm chân thành của mẹ và sự "lên xe hoa", xa cách của đứa con đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí người đọc.Tóm lại, nhân vật người mẹ trong đoạn trích không chỉ đại diện cho những người mẹ nghèo khổ, hy sinh tất cả vì con, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con. Qua đó, tác giả kín đáo phê phán thái độ sống vô ơn, đồng thời tôn vinh giá trị vĩnh cửu của tình cảm gia đình.

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:       Bạn có từng đôi lần như thế?      Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?      Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: 

     Bạn có từng đôi lần như thế?

     Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?

     Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong đầm lầy? Như dòng sông muộn phiền quanh vách núi?

     Như chính cái đầm lầy?

     Như cái hồ dài kì dị sống đời thực vật?

     Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng. Còn gì buồn hơn khi ta sớm phải làm một dòng sông muộn phiền. Khước từ trải nghiệm. Khước từ nắng gió. Khước từ đi tới. Khước từ sự vận động.

     Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi. Như dòng sông tha thiết trôi.

(Trích Ngày trong sương mù - Hà Nhân, NXB Văn học, 2016, tr.38)

Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản.

Câu 2. Chỉ ra hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích. 

Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn: “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng.”.

Câu 4. Em hiểu như thế nào về “tiếng gọi chảy đi sông ơi” được nhắc đến trong câu văn: “Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi.”?

Câu 5. Từ nội dung văn bản, em rút ra được bài học nào? Vì sao?

9

câu 1

phương thức biểu đạt chính: Nghị luận

câu 2

Hai lối sống được nêu: Lối sống đứng yên, thụ động, không dám thay đổi

Lối sống vận động, tiến lên, dám trải nghiệm và hướng tới tương lai

câu 3

bptt: so sánh => "sông như đời người"

tác dụng: giúp cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm. Giúp nhấn mạnh được cuộc sống con người như dòng sông

câu 4

theo em là sự thúc dục bên trong mỗi người, là động lực để chúng ta đặt mục tiêu rõ ràng, bươn trải trong cuộc sống để tiến đến tương lai

câu 5

mỗi người trong chúng ta cần phải sống có mục đích của riêng mình, chủ động tiến lên theo đuổi ước mơ của riêng mình, nếu chúng ta không nỗ lực theo giống như dòng chảy của dòng sông mà chỉ biết đứng im thì sẽ không đạt được sự thành công to lớn trong tương lai, nên qua đó em sẽ cố gắng rèn luyện thay đổi đặt ra được mục đích để hướng đến tương lai



29 tháng 4

câu 1:Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là nghị luận

câu 2:Dựa vào đoạn văn, có hai lối sống tiêu cực mà con người (đặc biệt là tuổi trẻ) thường mắc phải:

Lối sống khước từ/thu mình: Khước từ trải nghiệm, nắng gió, sự vận động và những bước chân đi tới (thái độ tiêu cực, ngại thay đổi).

Lối sống thứ hai: Dấn thân, bước đi và vận động theo quy luật tự nhiên (được thể hiện qua hình ảnh "mỗi ngày ta phải bước đi", "sông phải chảy").

câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh

tác dụng: làm cho câu văn chở nên sinh động và hấp dẫn

câu 4: Cụm từ này có thể được hiểu là:

Đó là tiếng gọi của khát vọng, của đam mê thúc giục con người không được đứng yên một chỗ.

Lòng quyết tâm vượt qua những rào cản, những nỗi "muộn phiền" cá nhân để hòa nhập vào dòng chảy lớn của cuộc đời.

Lời nhắc nhở mỗi cá nhân phải luôn vận động, cống hiến và sống hết mình với lý tưởng của chính mình.

câu 5: Bài học: Đừng sợ hãi thử thách, hãy chọn lối sống dấn thân và trải nghiệm thay vì thu mình trong sự an phận.

Bởi vì cuộc đời vốn ngắn ngủi, nếu chúng ta "khước từ trải nghiệm", chúng ta sẽ trở nên khô cằn và lạc hậu.

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc thấu hiểu chính mình.   Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của văn bản sau đây.    CHUYỆN CỦA MẸ                      Nguyễn Ba    mẹ có năm lần chia li    chồng mẹ ra đi    rồi hóa thành ngàn lau    bời bời nơi địa đầu Tây Bắc  ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc thấu hiểu chính mình.  

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nội dung và nghệ thuật của văn bản sau đây.

   CHUYỆN CỦA MẸ

                     Nguyễn Ba

   mẹ có năm lần chia li

   chồng mẹ ra đi
   rồi hóa thành ngàn lau
   bời bời nơi địa đầu Tây Bắc

   đứa trai đầu
   đã thành con sóng nát
   trên dòng Thạch Hãn
   hoàng hôn buông lại táp đỏ trời

   đứa trai thứ hai
   đã băng hết Trường Sơn
   chết gần sát Sài Gòn
   thịt xương nuôi mối vườn cao su Xuân Lộc

   chị gái trước tôi
   là dân công hoả tuyến
   dầm suối làm cây mốc sống
   dẫn xe bộ đội lội ngầm
   tuổi thanh xuân nhiều mộng mơ của chị
   xanh vào vời vợi trong xanh

   tôi là mỏi mòn chờ đợi thứ năm
   may mắn được trở về bên mẹ
   tôi đi về bằng đôi mông đít
   chân của tôi
   đồng đội chôn trên đồi đất Vị Xuyên

   đêm nào cũng lén tôi mẹ khóc
   dù về sau đôi mắt bị loà
   mẹ thương tôi không có đàn bà
   mẹ lo mẹ chết đi
   ai người nước nôi, cơm cháo
   căn nhà tình nghĩa này
   có đủ vững vàng mưa bão
   đèn, lửa xóm giềng
   chẳng ấm nỗi gối chăn

   tôi gắng đùa vui
   mong mẹ chút yên lòng
   mẹ yêu của con ơi
   không chỉ là mẹ của con
   mẹ đã là
   mẹ của non sông đất nước
   cháu chắt của mẹ giờ líu lo
   khắp ba miền Trung, Nam, Bắc
   anh em của con tấp nập mọi miền
   dân tộc mình
   tồn tại đến giờ
   nhờ đùm bọc, yêu thương

   móm mém mẹ cười
   khoé mắt loà khẽ sáng mấy giọt sương...

                                   1-2021

1
23 tháng 5 2025

Các bước thực hiện động tác vươn thở

  1. Tư thế chuẩn bị:
    • Đứng thẳng, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay buông xuôi tự nhiên theo thân người.
  2. Bước 1:
    • Hít sâu, đồng thời đưa hai tay lên cao qua đầu, lòng bàn tay hướng vào nhau hoặc hướng ra phía trước.
  3. Bước 2:
    • Vươn người lên cao hết mức, có thể kiễng chân lên (nếu yêu cầu), giữ tư thế trong 1-2 giây.
  4. Bước 3:
    • Thở ra, đồng thời hạ hai tay xuống, trở về tư thế ban đầu.
  5. Lặp lại động tác theo nhịp hướng dẫn (thường 2-4 lần).

Lưu ý khi thực hiện:

  • Khi đưa tay lên thì hít vào, khi hạ tay xuống thì thở ra.
  • Động tác thực hiện nhẹ nhàng, nhịp nhàng, không gắng sức.
  • Giữ lưng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước.


23 tháng 5 2025

Các bước thực hiện động tác vươn thở

  1. Tư thế chuẩn bị:
    • Đứng thẳng, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay buông xuôi tự nhiên theo thân người.
  2. Bước 1:
    • Hít sâu, đồng thời đưa hai tay lên cao qua đầu, lòng bàn tay hướng vào nhau hoặc hướng ra phía trước.
  3. Bước 2:
    • Vươn người lên cao hết mức, có thể kiễng chân lên (nếu yêu cầu), giữ tư thế trong 1-2 giây.
  4. Bước 3:
    • Thở ra, đồng thời hạ hai tay xuống, trở về tư thế ban đầu.
  5. Lặp lại động tác theo nhịp hướng dẫn (thường 2-4 lần).

Lưu ý khi thực hiện:

  • Khi đưa tay lên thì hít vào, khi hạ tay xuống thì thở ra.
  • Động tác thực hiện nhẹ nhàng, nhịp nhàng, không gắng sức.
  • Giữ lưng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước.


20 tháng 3 2025

Theo em, một người con sống trong một gia đình tràn đầy yêu thương, sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau mới thật sự là hạnh phúc.


Vì khi có tình yêu thương, người con sẽ cảm nhận được sự quan tâm, chăm sóc và ấm áp từ cha mẹ và người thân. Khi có sự thấu hiểu, em có thể chia sẻ niềm vui, nỗi buồn mà không sợ bị phán xét. Và khi có sự tôn trọng, em được lắng nghe, được tự do phát triển bản thân theo cách riêng của mình.


Một gia đình như vậy sẽ là chỗ dựa vững chắc, giúp người con luôn cảm thấy an toàn, tự tin và được là chính mình trong mọi hoàn cảnh.


(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:       Bạn có từng đôi lần như thế?      Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?      Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: 

     Bạn có từng đôi lần như thế?

     Khước từ sự vận động. Tìm quên trong những giấc ngủ vùi. Tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động khiến người thân phải đau lòng. Bỏ quên những khát khao dài rộng. Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp?

     Như dòng sông chưa ra được biển rộng đã lịm trong đầm lầy? Như dòng sông muộn phiền quanh vách núi?

     Như chính cái đầm lầy?

     Như cái hồ dài kì dị sống đời thực vật?

     Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng. Còn gì buồn hơn khi ta sớm phải làm một dòng sông muộn phiền. Khước từ trải nghiệm. Khước từ nắng gió. Khước từ đi tới. Khước từ sự vận động.

     Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi. Như dòng sông tha thiết trôi.

(Trích Ngày trong sương mù - Hà Nhân, NXB Văn học, 2016, tr.38)

Câu 1. Chỉ ra phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản.

Câu 2. Chỉ ra hai lối sống mà con người đã từng đôi lần trải qua được tác giả nêu trong đoạn trích. 

Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn: “Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng.”.

Câu 4. Em hiểu như thế nào về “tiếng gọi chảy đi sông ơi” được nhắc đến trong câu văn: “Không thể thế bởi mỗi ngày ta phải bước đi như nghe trong mình tiếng gọi chảy đi sông ơi.”?

Câu 5. Từ nội dung văn bản, em rút ra được bài học nào? Vì sao?

30
31 tháng 3

Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp với biểu cảm).

Câu 2.

Hai lối sống được nêu trong đoạn trích:

Lối sống thụ động, trì trệ, ngại vận động, thu mình trong vùng an toàn.

Lối sống chủ động, dám trải nghiệm, luôn vận động và hướng tới những điều lớn lao.

Câu 3.

Biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh (“Sông như đời người”, “tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng”).

Tác dụng:

Làm cho ý tưởng trở nên sinh động, dễ hiểu.

Nhấn mạnh quy luật: cũng như dòng sông phải chảy ra biển, con người – đặc biệt là tuổi trẻ – cần vận động, trải nghiệm và phát triển.

Gợi suy ngẫm sâu sắc về lẽ sống, khơi dậy ý chí vươn lên.

Câu 4.

“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là tiếng gọi thôi thúc từ bên trong mỗi con người:

Kêu gọi ta không được đứng yên, không sống thụ động.

Thúc đẩy ta bước đi, trải nghiệm, vượt qua giới hạn của bản thân.

→ Đó chính là tiếng gọi của khát vọng sống, khát vọng vươn ra thế giới rộng lớn.

Câu 5.

Bài học rút ra:

Mỗi người, đặc biệt là tuổi trẻ, cần sống chủ động, không ngại khó khăn, dám trải nghiệm và không tự giam mình trong vùng an toàn.

Vì:

Nếu sống thụ động, con người sẽ trở nên trì trệ, mất cơ hội phát triển.

Ngược lại, khi dám bước đi và trải nghiệm, ta sẽ trưởng thành, hiểu bản thân và chạm tới những giá trị lớn hơn trong cuộc sống.

Đặc biệt, người mẹ còn thể hiện sự bao dung và vị tha. Trước thái độ hờ hững, dửng dưng của Tâm, bà vẫn cố gắng níu giữ con bằng lời mời “ở đây ăn cơm đã”, mong có thêm chút thời gian sum họp. Dù bị tổn thương, bà không hề oán trách mà chỉ âm thầm chấp nhận. Chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi đau và tình mẫu tử thiêng liêng.


Qua hình tượng người mẹ, nhà văn đã bày tỏ niềm xót thương đối với những người phụ nữ nghèo trong xã hội cũ, đồng thời lên án sự vô tâm, ích kỉ của những người con như Tâm. Nhân vật người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình thân, sống có trách nhiệm và yêu thương gia đình.

31 tháng 3

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là: Nghị luận (kết hợp với yếu tố biểu cảm). Tác giả đưa ra những suy ngẫm, quan điểm về cách sống và thái độ sống của con người. Câu 2: Hai lối sống được nêu trong đoạn trích Dựa trên ngữ cảnh của tác phẩm, hai lối sống mà con người từng trải qua là: Lối sống tĩnh tại, ngại thay đổi (khước từ sự vận động): Trạng thái muốn dừng lại, không muốn nỗ lực hay đối mặt với thử thách. Lối sống vận động, dấn thân: Trạng thái luôn tiến về phía trước, hành động và cống hiến giống như dòng sông phải chảy ra biển lớn. Câu 3: Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ Trong đoạn: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng." Biện pháp tu từ: So sánh (Sông như đời người; Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng). Tác dụng: Về nội dung: Làm cho cách diễn đạt trở nên sinh động, gợi hình gợi cảm. Khẳng định một quy luật tất yếu: đời người cũng như dòng sông, bản chất là sự vận động không ngừng. Tuổi trẻ cần phải có khát vọng, hoài bão và dám dấn thân vào "biển rộng" của cuộc đời để khẳng định giá trị bản thân. Về tư tưởng: Khích lệ thái độ sống tích cực, chủ động và đầy nhiệt huyết của mỗi cá nhân. Câu 4: Cách hiểu về cụm từ "tiếng gọi chảy đi sông ơi" Cụm từ "tiếng gọi chảy đi sông ơi" có thể được hiểu là: Tiếng gọi của bản năng và sứ mệnh: Đó là sự thúc giục từ bên trong tâm hồn mỗi người, nhắc nhở chúng ta không được lười biếng hay gục ngã. Khát vọng vươn tới: Là động lực thôi thúc con người vượt qua những khó khăn, trở ngại thường nhật để tiếp tục hành trình đi tới tương lai, đi tới những đích đến cao đẹp hơn trong cuộc sống. Câu 5: Bài học rút ra và giải thích Bài học: Đừng bao giờ dừng lại hay từ bỏ việc nỗ lực; hãy luôn giữ cho mình một tinh thần vận động và khát vọng cống hiến. Vì sao: Bởi vì cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi chúng ta vận động. Sự dừng lại đồng nghĩa với sự trì trệ và lụi tàn. Giống như dòng sông nếu không chảy sẽ trở thành mặt hồ tĩnh lặng và dần cạn kiệt, con người nếu không bước đi sẽ không bao giờ nhìn thấy được sự bao la của "biển lớn" tri thức và trải nghiệm. Ghi

20 tháng 3 2025

Biện pháp tu từ: Nhân hóa

"Mùa thu vọng về" → Nhân hóa mùa thu như một thực thể có thể vọng về, mang theo những yêu thương và kỷ niệm.

22 tháng 5 2025

So sánh và đánh giá hai đoạn thơ “Tự hát” của Xuân Quỳnh và “Tương tư, chiều...” của Xuân Diệu

Thơ tình Việt Nam hiện đại có sự góp mặt của nhiều tác giả nổi tiếng, trong đó Xuân Quỳnh và Xuân Diệu là hai cây bút tiêu biểu với những áng thơ trữ tình sâu sắc và giàu cảm xúc. Hai đoạn thơ “Tự hát” của Xuân Quỳnh và “Tương tư, chiều...” của Xuân Diệu tuy khác nhau về giọng điệu và phong cách, nhưng đều thể hiện những cảm xúc mãnh liệt, chân thật về tình yêu. Bài viết này sẽ so sánh và đánh giá những điểm giống và khác nhau của hai đoạn thơ để làm rõ nét đặc sắc trong cảm xúc và nghệ thuật của từng tác giả.

Trước hết, về điểm giống nhau, cả hai đoạn thơ đều bộc lộ tình yêu nồng nàn, cháy bỏng, đồng thời phản ánh những cung bậc tâm trạng đa dạng của người đang yêu. Ở “Tự hát”, Xuân Quỳnh thể hiện tâm trạng người con gái yêu thương sâu sắc, tự nhiên và ngây thơ. Câu thơ vừa dịu dàng vừa dạt dào cảm xúc, như lời tâm sự chân thành: “Em hát cùng anh nghe, bài hát yêu đời”. Trong khi đó, “Tương tư, chiều...” của Xuân Diệu cũng tràn ngập cảm xúc yêu thương mãnh liệt, nhưng mang sắc thái nồng nhiệt, say đắm hơn. Câu thơ thể hiện sự khát khao, trăn trở của người đang yêu trong không gian hoàng hôn đầy mộng mơ: “Chưa chiều, mưa chưa ngừng rơi”. Cả hai đoạn thơ đều cho thấy sự gắn bó mật thiết giữa tình yêu với thiên nhiên, cảm xúc thường được soi chiếu qua hình ảnh thiên nhiên đầy biểu cảm.

Về sự khác biệt, trước hết phải kể đến giọng điệu và phong cách của mỗi đoạn thơ. “Tự hát” của Xuân Quỳnh mang nét nữ tính, dịu dàng, trong sáng và gần gũi. Ngôn từ được sử dụng nhẹ nhàng, mộc mạc mà vẫn tinh tế, tạo cảm giác thân thuộc, chân thành. Tình yêu trong thơ như một bài hát vang lên nhẹ nhàng, thanh thản và đầy hy vọng. Ngược lại, “Tương tư, chiều...” của Xuân Diệu lại có giọng điệu nồng nàn, thiết tha pha chút bồn chồn, day dứt. Hình ảnh và ngôn từ của Xuân Diệu giàu tính tượng trưng và biểu cảm, mang hơi hướng hiện đại, phức tạp hơn. Bài thơ mang không khí mơ hồ, đượm buồn của chiều tà, cùng với nỗi nhớ khôn nguôi về người yêu, tạo nên sự kịch tính cảm xúc.

Về hình ảnh nghệ thuật, Xuân Quỳnh sử dụng các hình ảnh gần gũi, chân thực như “bài hát yêu đời” để biểu đạt niềm tin vào tình yêu và cuộc sống, thể hiện sự lạc quan và tràn đầy sức sống của người con gái trẻ. Trong khi đó, Xuân Diệu lại tạo nên những hình ảnh thiên nhiên đầy tính thơ mộng và biểu tượng như “mưa”, “chiều”, “tương tư” nhằm khắc họa tâm trạng ngập tràn nỗi nhớ và những giằng xé nội tâm. Sự khác biệt này phản ánh cá tính nghệ thuật của mỗi nhà thơ: Xuân Quỳnh nhẹ nhàng, dịu dàng, còn Xuân Diệu mãnh liệt, đa cảm.

Ngoài ra, hai đoạn thơ còn thể hiện cách tiếp cận và diễn đạt tình yêu khác nhau. Xuân Quỳnh chú trọng thể hiện tình yêu một cách chân thành, giản dị và trong sáng, tập trung vào cảm xúc thân mật, gần gũi giữa hai người. Còn Xuân Diệu lại khám phá những cảm xúc mãnh liệt, sâu sắc và đa chiều hơn, đưa người đọc vào một không gian tình yêu vừa đẹp đẽ, vừa day dứt. Điều này phản ánh sự khác biệt trong thế hệ và quan niệm về tình yêu giữa hai nhà thơ.

Tóm lại, “Tự hát” của Xuân Quỳnh và “Tương tư, chiều...” của Xuân Diệu đều là những tác phẩm tiêu biểu thể hiện vẻ đẹp của tình yêu trong thơ ca hiện đại Việt Nam. Hai đoạn thơ có điểm chung là đều bộc lộ tình cảm yêu thương chân thành, đậm đà, nhưng cũng có sự khác biệt rõ rệt về giọng điệu, hình ảnh và cách thể hiện cảm xúc. Xuân Quỳnh mang đến một tình yêu dịu dàng, giản dị mà sâu sắc, trong khi Xuân Diệu lại khắc họa tình yêu nồng nàn, mãnh liệt và đầy trăn trở. Hai phong cách thơ ấy bổ sung cho nhau, góp phần làm phong phú thêm bức tranh thơ tình Việt Nam hiện đại.

23 tháng 5 2025

Các bước thực hiện động tác vươn thở

  1. Tư thế chuẩn bị:
    • Đứng thẳng, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay buông xuôi tự nhiên theo thân người.
  2. Bước 1:
    • Hít sâu, đồng thời đưa hai tay lên cao qua đầu, lòng bàn tay hướng vào nhau hoặc hướng ra phía trước.
  3. Bước 2:
    • Vươn người lên cao hết mức, có thể kiễng chân lên (nếu yêu cầu), giữ tư thế trong 1-2 giây.
  4. Bước 3:
    • Thở ra, đồng thời hạ hai tay xuống, trở về tư thế ban đầu.
  5. Lặp lại động tác theo nhịp hướng dẫn (thường 2-4 lần).

Lưu ý khi thực hiện:

  • Khi đưa tay lên thì hít vào, khi hạ tay xuống thì thở ra.
  • Động tác thực hiện nhẹ nhàng, nhịp nhàng, không gắng sức.
  • Giữ lưng thẳng, mắt nhìn thẳng về phía trước.