K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Truyện ngụ ngôn chắc chẳng còn xa lạ với chúng ta nữa và câu chuyện “Rùa và thỏ” của La-Phông-Ten cũng vậy. Câu chuyện không chỉ là để giải trí mà còn là bài học sâu sắc. Bài học ấy được gửi gắm và thể hiện qua hai nhân vật: rùa và thỏ.     Truyện kể rằng, ở rừng sâu kia có con Thỏ huênh hoang, nó cho rằng nó là người chạy nhanh nhất ở đây mà chẳng thèm để ai vào mắt....
Đọc tiếp

Truyện ngụ ngôn chắc chẳng còn xa lạ với chúng ta nữa và câu chuyện “Rùa và thỏ” của La-Phông-Ten cũng vậy. Câu chuyện không chỉ là để giải trí mà còn là bài học sâu sắc. Bài học ấy được gửi gắm và thể hiện qua hai nhân vật: rùa và thỏ.

     Truyện kể rằng, ở rừng sâu kia có con Thỏ huênh hoang, nó cho rằng nó là người chạy nhanh nhất ở đây mà chẳng thèm để ai vào mắt. Thỏ đã chê bai, coi thường Rùa là kẻ chậm chạp, dù có cố gắng cả đời cũng chẳng thể nào nhanh lên được. Nghe vậy, Rùa tức giận và thách Thỏ thi chạy với mình. Kiêu ngạo nắm chắc phần thắng, Thỏ ta nhận lời. Thỏ chạy nhanh nên chỉ một lát đã bỏ lại Rùa ở phía xa. Nhưng Thỏ nghĩ rằng: mình chạy nhanh như thế, Rùa còn lâu mới đuổi kịp chứ đừng  nói là thắng. Nên ta làm một giấc đã. Hết đuổi bướm bắt hoa, rồi ngủ một giấc Thỏ đã bỏ quên Rùa. Rùa biết mình chậm chạp nhưng vẫn chẳng bỏ cuộc, vẫn tiếp tục chạy. Do ngủ quên nên khi Thỏ giật mình tỉnh giấc thì Rùa đã về đích từ lúc nào. Dù không cam lòng nhưng thắng bại đã rõ Thỏ đành phải nhận thua.

Thỏ và Rùa là đại diện cho hai loại người trong xã hội.

Thỏ là kẻ có tài nhưng lại huênh hoang, hống hách coi trời bằng vung để rồi phải lãnh một bài học đắt giá. Ỷ vào việc mình được trời phú cho đôi chân nhanh nhạy, hoạt bát Thỏ lên mặt coi thường những người khác, nghĩ rằng mình là nhất. Đến đây, ta bỗng nhớ đến chú Dế Mèn hống hách của Tô Hoài, kẻ cũng từng nghĩ mình “ đứng đầu thiên hạ”. Và ở thực tế những người tự phụ này có rất nhiều. Họ cho rằng mình tài năng, mình xuất sắc mà xem thường sự cố gắng và nỗ lực của người khác. Nhưng họ đâu biết ở ngoài kia giỏi hơn họ có biết bao người, núi này cao ắt có núi khác cao hơn. Và chẳng cần ngọn núi nào cao hơn thì họ cũng đã thua trên con đường thành công rồi. Vì sao ư? Vậy thì hãy đến với nhân vật Rùa. Rùa là đại diện cho những người tuy không xuất chúng nhưng lại kiên trì, luôn nỗ lực và không bao giờ bỏ cuộc. Ông cha ta đã có câu “ cần cù bù thông minh” và Rùa là người như thế. Biết mình chẳng thông minh bằng nhưng luôn nỗ lực, luôn kiên định với mục đích đề ra và luôn học hỏi tiếp thu. Chẳng  như Thỏ, ỷ mình có tí tài năng thì kênh kiêu coi thường tự phụ, cho rằng mình đã quá hoàn hảo và chẳng cần phải vội vì chẳng ai đuổi kịp mình. Đó quả là một suy nghĩ ngu ngốc, cũng bởi cái suy nghĩ đó mà Thỏ đã thảm bại dưới tay người mà mình từng cười vào mặt.

Qua hai nhân vật này, tác giả muốn gửi gắm đến độc giả một thông điệp vô cùng sâu sắc: hãy luôn khiêm tốn và luôn rèn luyện trau dồi kiến thức. Đặc biệt là đừng bao giờ tự phụ, tự mãn với những điều mình đã.

      Mong rằng từ hai nhân vật trên, chúng ta, đặc biệt là các bạn học sinh sẽ rút ra cho mình bài học ý nghĩa. Hãy luôn học tập không ngừng vì điểm số hôm nay không phải là mãi mãi.


1
18 tháng 3 2025

Em hãy kể lại một câu chuyện ngụ ngôn bất kì

17 tháng 3 2025

Điều đáng sợ nhất đối với mỗi người là mỗi ngày thức dậy. Và nhận ra trong cuộc sống mình không có người và điều gì để chờ đợi, cố gắng.

17 tháng 3 2025

ăn cò


17 tháng 3 2025

cáo cho cò vào tắm nước nóng trong nồi

17 tháng 3 2025

Thương người như thể thương thân là một truyền thống tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Không phải bất kì ai sinh ra được sống trong hoàn cảnh sung sướng mà còn có rất nhiều người phải sống trong hoàn cảnh đói nghèo, khổ cực. Việc giúp đỡ, chia sẻ giữa con người sẽ xây dựng một xã hội văn minh, đẹp đẽ hơn. Từ xưa, nhân dân ta đã cùng đùm bọc, sẻ chia lẫn nhau để đánh bại hai kẻ thù là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Biết bao người con đất Việt đã ngã xuống để bảo vệ nền độc lập của dân tộc. Điều đó không chỉ thể hiện lòng yêu quê hương, đất nước. Mà còn thể hiện tình yêu thương giữa những con người có cùng chung nguồn cội. Đến ngày hôm nay, tinh thần đó vẫn còn được phát huy. Những thanh niên tình nguyện, tuy còn trẻ nhưng họ luôn sẵn sàng đưa bước chân đến những vùng miền xa xôi của tổ quốc để giúp đỡ những người khó khăn. Nhưng người nghệ sĩ giàu có tấm lòng thường xuyên đi làm từ thiện. Tuy nhiên, một số người lại có lối sống ích kỉ, chỉ nghĩ đến bản thân. Với tư cách một học sinh, tôi sẽ ghi nhớ bài học về tình yêu thương để biết chia sẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh. Thương người như thể thương thân là bài học quý giá, sâu sắc dành cho mỗi người.

nhớ cho 1 tick

18 tháng 3 2025

Con yêu mẹ


17 tháng 3 2025

Học đối phó là một thói quen phổ biến ở nhiều học sinh hiện nay. Thay vì học bài bản và hiểu sâu kiến thức, nhiều bạn chỉ học để qua bài kiểm tra hoặc đối phó với thầy cô. Cách học này thường chỉ mang tính chất tạm thời, khiến kiến thức không được ghi nhớ lâu dài. Hậu quả là khi cần áp dụng vào thực tế, học sinh dễ bị lúng túng và thiếu tự tin. Ngoài ra, học đối phó còn tạo tâm lý chủ quan, lười biếng, không rèn luyện tư duy thực sự. Dù có thể đạt điểm cao trong ngắn hạn, nhưng về lâu dài, người học sẽ gặp khó khăn trong việc phát triển bản thân. Để khắc phục tình trạng này, học sinh cần thay đổi thái độ học tập, đặt mục tiêu rõ ràng và tìm cách hiểu sâu vấn đề. Chỉ khi học thực chất, kiến thức mới trở thành hành trang vững chắc cho tương lai.

17 tháng 3 2025

Học đối phó là một thói quen phổ biến ở nhiều học sinh hiện nay. Thay vì học bài bản và hiểu sâu kiến thức, nhiều bạn chỉ học để qua bài kiểm tra hoặc đối phó với thầy cô. Cách học này thường chỉ mang tính chất tạm thời, khiến kiến thức không được ghi nhớ lâu dài. Hậu quả là khi cần áp dụng vào thực tế, học sinh dễ bị lúng túng và thiếu tự tin. Ngoài ra, học đối phó còn tạo tâm lý chủ quan, lười biếng, không rèn luyện tư duy thực sự. Dù có thể đạt điểm cao trong ngắn hạn, nhưng về lâu dài, người học sẽ gặp khó khăn trong việc phát triển bản thân. Để khắc phục tình trạng này, học sinh cần thay đổi thái độ học tập, đặt mục tiêu rõ ràng và tìm cách hiểu sâu vấn đề. Chỉ khi học thực chất, kiến thức mới trở thành hành trang vững chắc cho tương lai.

viết đoạn văn khoảng 200 chữ ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài gửi mẹ của lưu quang vũ:Trên đời chẳng ai lo cho ta bằng mẹCũng chẳng ai ta làm khổ nhiều như mẹ của taMẹ ơi nếu con được sống lại tuổi thơCon sẽ chẳng bao giờ mải chơi trốn họcĐứa con trai nhiều lỗi lầm ương ngạnhSẽ không lần nào làm mẹ xót xa.Ước mẹ trẻ hoài như buổi mới gặp chaƯớc con được sống...
Đọc tiếp

viết đoạn văn khoảng 200 chữ ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc bài gửi mẹ của lưu quang vũ:

Trên đời chẳng ai lo cho ta bằng mẹ

Cũng chẳng ai ta làm khổ nhiều như mẹ của ta
Mẹ ơi nếu con được sống lại tuổi thơ
Con sẽ chẳng bao giờ mải chơi trốn học
Đứa con trai nhiều lỗi lầm ương ngạnh
Sẽ không lần nào làm mẹ xót xa.

Ước mẹ trẻ hoài như buổi mới gặp cha
Ước con được sống suốt đời bên mẹ
Mẹ muốn ăn cá thu con chẳng nề xuống bể
Chẳng ngại lên ngàn kiếm đọt măng mai
Nhưng xứ sở ta quân Mỹ tới rồi
Cùng bè bạn con lên đường đuổi giặc.

Mẹ vui vẻ gánh lấy phần khó nhọc
Việc cơ quan việc Đảng việc nhà
Đánh Pháp năm xưa đánh Mỹ bây giờ

Quen vất vả mẹ quản gì sương nắng.

Đêm nay con nằm rừng xa gió lạnh
Mẹ nghỉ chưa hay đã thức rồi
Suốt một đời chưa có lúc nghỉ ngơi
Nghĩ thương mẹ giận quân thù quá đỗi.

Lo trước mọi điều mẹ thường ít nói
Mắt tin yêu nhìn thấu tận đường xa
Mọi giả dối quanh co mọi tàn bạo hận thù
Đều nát vụn trước mắt hiền của mẹ.

Dẫu cuộc đời là con đường dài thế
Con sẽ đi qua mọi đèo dốc chông gai
Bằng đôi chân của mẹ mẹ ơi

4
17 tháng 3 2025

giúp mình với

17 tháng 3 2025

Sau khi đọc bài thơ "Gửi mẹ" của Lưu Quang Vũ, lòng em tràn ngập những cảm xúc khó tả. Bài thơ như một bức tranh chân thật, đầy xúc động về tình yêu thương, sự hi sinh vĩ đại mà mẹ dành cho con. Những dòng thơ nhẹ nhàng nhưng chứa chan tình cảm, từng câu chữ như chạm đến trái tim, khiến em nhận ra sự bao dung và sức mạnh phi thường của người mẹ.

Em cảm nhận được nỗi niềm ăn năn, hối hận của người con khi nghĩ về những lỗi lầm tuổi thơ, những lần làm mẹ buồn. Bài thơ nhắc em trân trọng hơn từng khoảnh khắc bên mẹ, vì mẹ đã hi sinh cả đời cho con cái, không quản ngại khó khăn, vất vả.

Hình ảnh người mẹ trong bài thơ vừa hiền hậu, vừa mạnh mẽ làm em khâm phục. Mẹ không chỉ là điểm tựa, là người chăm lo, mà còn là tấm gương sáng để con noi theo. Đọc xong, em thấy yêu mẹ nhiều hơn và thầm nhủ phải sống thật tốt để đền đáp phần nào công ơn trời biển của mẹ. Đây chính là một bài học quý giá về tình mẫu tử và lòng biết ơn.

17 tháng 3 2025

Thế mà đã hai năm kể từ ngày ông ra đi, nhanh thật. Thời gian không thể xóa đi kỉ niệm về ông, về tình yêu ông dành cho cháu, những ngày tháng tươi đẹp khi mà cháu chưa mất ông nhưng nó cũng đã xóa đi phần nào nỗi đau, nỗi nhớ và lòng xót xa của cháu. Ông đã ra đi thật nhẹ nhàng và thanh thản, tưởng như chỉ là một giấc mơ, nhưng nào có phải và nỗi đau lại quặn thắt trong lòng.

Nhưng thôi, khi nhắc về ông, không nên nói đến những nỗi buồn, bởi nhắc đến ông là nhắc đến một tấm gương sáng ngời về nghị lực, ý chí vượt lên trên khó khăn và thêm vào đó là một tài năng và những phẩm chất tuyệt vời.

Cuộc đời ông luôn gặp nhiều khó khăn, bất trắc, nhiều trở ngại to lớn nhưng không gì có thể ngăn cản ông vượt lên. Lên bốn tuổi, cái tuổi mà con người ta mới bập bẹ nói, lững chững tập đi, ông đã không còn bố nữa. Vài năm sau, mẹ ông cũng ra đi và nằm lại nơi nào ông cũng không biết. Người ta nói:

“Mồ côi cha ăn cơm với cá

Mồ côi má lót lá mà nằm”

Thế mà chỉ mười năm đầu đời, ông đã không còn cả cha lẫn mẹ. Đau khổ là thế, nhưng đến năm 20 tuổi ông vẫn là một trong những học sinh xuất sắc của thành phố Huế. Hoạt động cách mạng, bị giặc bắt, tra tấn dã man, hành hạ đánh đập tàn bạo để đến mấy chục năm sau ông vẫn chịu di chứng: đó là căn bệnh suyễn. Và chắc chắn rằng nếu ông có những trận đòn ác liệt ấy thì đến hôm nay, lúc cháu đang viết những dòng này, có thể ông vẫn ngồi bên và mỉm cười với cháu, một nụ cười chất phác, hiền hậu mà cháu đã mất… Giữ vững những phẩm chất của một Đảng viên Cách mạng, ông được ra tù, thế nhưng không được đền đáp mà ông còn bị nghi ngờ, bị coi là lí lịch không rõ ràng. Bất công đến như thế nhưng ông vẫn sống, sống cho đời, làm việc cho đất nước và đã khẳng định được mình, ông làm nghề nhà giáo, trở thành Hiệu trường của trường Đại học sư phạm Huế và những học trò của ông hiện nay không thiếu những người thành đạt, trở thành hiệu trưởng của trường này, thứ trường kia. Ông không chỉ là tình yêu, là người ông mà còn là niềm tự hào lớn lao của cháu, còn nhứ khi cháu mới bốn, năm tuổi gặp bạn bè cháu khoe rằng: “Tao không biết ba tao làm nghề gì, nhưng  ông tao là một nhà khoa học”. Đối với cháu lúc áy, ông là to lớn nhất, giỏi giang nhất, vì đại nhất, ông là “một nhà khoa học” cơ đấy. Rồi thì lớn lên, hiểu rõ về ông hơn, cháu lại càng tự hào hơn khi cháu học lớp bảy, lớp của cháu có sử dụng cuốn sách mà ông viết. Cháu vẫn không sao quên được niềm sung sướng khi chỉ tay vào cuốn sách và hỏi: “Chúng mày có biết cuốn sách này của ai viết không? Ông tao đấy, ông tao chính là người viết cuốn sách này”. Và nhìn những đứa bạn trố mắt, trầm trồ đọc ba chữ “Lê Đình Phi” cháu cảm thấy lòng mình lâng lâng. Ôi thật tự hào và hạnh phúc biết bao! Nay, ông không còn nữa, những niềm tự hào ấy vẫn sẽ theo cháu suốt cuộc đời.

Nhưng có tự hào bao nhiêu cháu vẫn ước gì mình được như xưa, được có ông bên cạnh, chỉ bảo ân cần. Nhớ sao những ngày xưa ấy, ông dắt tay cháu đi bộ trên đài Nam giao, chỉ cho cháu xem những ông Phật đứng, Phật nằm, kể cho cháu nghe những câu chuyện thật hấp dẫn. Hay chỉ cách đây vài năm, ông vẫn ngồi trên ghế nhựa, phe phẩy chiếc quạt, hỏi han, trò chuyện cùng cháu, cười với cháu và đố cháu những bài toán nho nhỏ. Ở nơi ông cháu luôn tìm thấy chốn yên bình nhất, thanh thản nhất. Ba mẹ có đôi khi giận dữ la mắng, đánh đập khi cháu hư. Những lúc ấy, cháu lại chạy đến với ông, lại ngồi cạnh ông, cười với ông, gần ông cháu lại thấy quên đi tất cả nỗi buồn.

Nhưng nay! Cháu đã mất ông rồi! Hụt hẫng làm sao, đau đớn làm sao! Cháu không còn chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Lấy ai an ủi cháu và để cháu tâm sự? Buồn quá! Biết làm sao đây.

Ông ơi! Ở trên ấy ông có nghe những lời cháu không ông? Chắc chắn ông sẽ nghe được rằng cháu thật lòng yêu ông! Yêu ông nhiều lắm!