K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

27 tháng 1

Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy rất xúc động và suy nghĩ nhiều. Những câu thơ giản dị nhưng giàu hình ảnh đã gợi lên trong em nhiều cảm xúc sâu lắng. Bài thơ không chỉ cho em thấy vẻ đẹp của ngôn từ mà còn giúp em hiểu thêm về tình cảm và suy nghĩ của con người trong cuộc sống. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh thơ mang ý nghĩa sâu sắc và giàu tính biểu cảm. Qua bài thơ, em thêm yêu thơ ca và biết trân trọng hơn những giá trị tốt đẹp mà tác giả gửi gắm.

17 tháng 3 2025

Nam is a hard worker.

Nam often works hard

17 tháng 3 2025

Nam is usually a hard-working student

27 tháng 1

Buổi sáng đến trường, em vừa đi nhanh vừa quan sát xung quanh và vừa trò chuyện với bạn bè. Trên sân trường, chúng em chạy nhảy, vui đùa và cười nói rất rộn ràng. Tiếng trống vang lên, chúng em xếp hàng, ổn định đội ngũ và chuẩn bị vào lớp. Bỗng hiện ra trước mắt em là hàng cây phượng đỏ rực trong nắng sớm. Vào tiết học, em chăm chú nghe giảng, ghi chép đầy đủ và hăng hái phát biểu xây dựng bài.

18 tháng 3 2025

Con yêu mẹ


1 tháng 11 2025

Buổi sáng trên cánh đồng quê thật thanh bình và tươi đẹp biết bao! Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng tre, những tia nắng vàng óng đã bắt đầu trải khắp nơi. Cả không gian bừng sáng, lung linh như khoác lên mình tấm áo mới. Trên cành cây cao, những chú chim nhỏ ríu rít cất tiếng hót chào ngày mới. Tiếng chim trong trẻo vang xa, ngân dài, nghe như khúc nhạc vui của thiên nhiên. Gió sớm thổi nhẹ, làm lay động những tán lá còn đọng sương đêm. Hạt sương long lanh dưới ánh nắng, trông như những viên ngọc li ti. Dưới cánh đồng, lúa xanh mơn mởn, mùi hương thoang thoảng lan trong gió. Xa xa, vài chú trâu thong thả gặm cỏ bên bờ mương. Khói bếp từ mái nhà nhỏ lơ lửng bay lên, hòa quyện cùng làn sương sớm mỏng manh. Trên con đường làng, vài bác nông dân đang gánh lúa, tiếng cười nói vang rộn rã. Cảnh vật hiện lên giản dị mà tràn đầy sức sống. Tiếng chim buổi sáng như đánh thức cả đất trời, gọi mọi người bước vào một ngày mới. Càng nghe, lòng em càng thấy yêu thêm quê hương mình. Em thấy tiếng chim không chỉ là âm thanh của thiên nhiên, mà còn là lời nhắc nhở sống vui, sống hăng say lao động. Cảnh buổi sáng ấy khiến em cảm nhận được sự bình yên và ấm áp. Dường như mọi vật đều hòa chung nhịp thở của sự sống. Tiếng chim, ánh nắng, làn gió, cánh đồng — tất cả tạo nên một bức tranh quê thật nên thơ. Mỗi lần nhớ lại, em đều thấy lòng mình tràn ngập niềm vui và yêu đời hơn bao giờ hết.

17 tháng 3 2025

Watch are you doing


27 tháng 1

Khi mua đồ ăn thức uống cần quan tâm đến màu sắc vì màu sắc phản ánh phần nào độ tươi ngon, chất lượng và mức độ an toàn của thực phẩm. Thực phẩm có màu sắc tự nhiên, tươi sáng thường là còn mới và được bảo quản tốt, trong khi màu sắc bất thường có thể cho thấy thực phẩm đã hỏng, ôi thiu hoặc bị pha trộn hóa chất. Ngoài ra, màu sắc còn giúp người tiêu dùng nhận biết đúng loại thực phẩm và tạo cảm giác ngon miệng, yên tâm hơn khi sử dụng.

17 tháng 3 2025

Thế mà đã hai năm kể từ ngày ông ra đi, nhanh thật. Thời gian không thể xóa đi kỉ niệm về ông, về tình yêu ông dành cho cháu, những ngày tháng tươi đẹp khi mà cháu chưa mất ông nhưng nó cũng đã xóa đi phần nào nỗi đau, nỗi nhớ và lòng xót xa của cháu. Ông đã ra đi thật nhẹ nhàng và thanh thản, tưởng như chỉ là một giấc mơ, nhưng nào có phải và nỗi đau lại quặn thắt trong lòng.

Nhưng thôi, khi nhắc về ông, không nên nói đến những nỗi buồn, bởi nhắc đến ông là nhắc đến một tấm gương sáng ngời về nghị lực, ý chí vượt lên trên khó khăn và thêm vào đó là một tài năng và những phẩm chất tuyệt vời.

Cuộc đời ông luôn gặp nhiều khó khăn, bất trắc, nhiều trở ngại to lớn nhưng không gì có thể ngăn cản ông vượt lên. Lên bốn tuổi, cái tuổi mà con người ta mới bập bẹ nói, lững chững tập đi, ông đã không còn bố nữa. Vài năm sau, mẹ ông cũng ra đi và nằm lại nơi nào ông cũng không biết. Người ta nói:

“Mồ côi cha ăn cơm với cá

Mồ côi má lót lá mà nằm”

Thế mà chỉ mười năm đầu đời, ông đã không còn cả cha lẫn mẹ. Đau khổ là thế, nhưng đến năm 20 tuổi ông vẫn là một trong những học sinh xuất sắc của thành phố Huế. Hoạt động cách mạng, bị giặc bắt, tra tấn dã man, hành hạ đánh đập tàn bạo để đến mấy chục năm sau ông vẫn chịu di chứng: đó là căn bệnh suyễn. Và chắc chắn rằng nếu ông có những trận đòn ác liệt ấy thì đến hôm nay, lúc cháu đang viết những dòng này, có thể ông vẫn ngồi bên và mỉm cười với cháu, một nụ cười chất phác, hiền hậu mà cháu đã mất… Giữ vững những phẩm chất của một Đảng viên Cách mạng, ông được ra tù, thế nhưng không được đền đáp mà ông còn bị nghi ngờ, bị coi là lí lịch không rõ ràng. Bất công đến như thế nhưng ông vẫn sống, sống cho đời, làm việc cho đất nước và đã khẳng định được mình, ông làm nghề nhà giáo, trở thành Hiệu trường của trường Đại học sư phạm Huế và những học trò của ông hiện nay không thiếu những người thành đạt, trở thành hiệu trưởng của trường này, thứ trường kia. Ông không chỉ là tình yêu, là người ông mà còn là niềm tự hào lớn lao của cháu, còn nhứ khi cháu mới bốn, năm tuổi gặp bạn bè cháu khoe rằng: “Tao không biết ba tao làm nghề gì, nhưng  ông tao là một nhà khoa học”. Đối với cháu lúc áy, ông là to lớn nhất, giỏi giang nhất, vì đại nhất, ông là “một nhà khoa học” cơ đấy. Rồi thì lớn lên, hiểu rõ về ông hơn, cháu lại càng tự hào hơn khi cháu học lớp bảy, lớp của cháu có sử dụng cuốn sách mà ông viết. Cháu vẫn không sao quên được niềm sung sướng khi chỉ tay vào cuốn sách và hỏi: “Chúng mày có biết cuốn sách này của ai viết không? Ông tao đấy, ông tao chính là người viết cuốn sách này”. Và nhìn những đứa bạn trố mắt, trầm trồ đọc ba chữ “Lê Đình Phi” cháu cảm thấy lòng mình lâng lâng. Ôi thật tự hào và hạnh phúc biết bao! Nay, ông không còn nữa, những niềm tự hào ấy vẫn sẽ theo cháu suốt cuộc đời.

Nhưng có tự hào bao nhiêu cháu vẫn ước gì mình được như xưa, được có ông bên cạnh, chỉ bảo ân cần. Nhớ sao những ngày xưa ấy, ông dắt tay cháu đi bộ trên đài Nam giao, chỉ cho cháu xem những ông Phật đứng, Phật nằm, kể cho cháu nghe những câu chuyện thật hấp dẫn. Hay chỉ cách đây vài năm, ông vẫn ngồi trên ghế nhựa, phe phẩy chiếc quạt, hỏi han, trò chuyện cùng cháu, cười với cháu và đố cháu những bài toán nho nhỏ. Ở nơi ông cháu luôn tìm thấy chốn yên bình nhất, thanh thản nhất. Ba mẹ có đôi khi giận dữ la mắng, đánh đập khi cháu hư. Những lúc ấy, cháu lại chạy đến với ông, lại ngồi cạnh ông, cười với ông, gần ông cháu lại thấy quên đi tất cả nỗi buồn.

Nhưng nay! Cháu đã mất ông rồi! Hụt hẫng làm sao, đau đớn làm sao! Cháu không còn chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Lấy ai an ủi cháu và để cháu tâm sự? Buồn quá! Biết làm sao đây.

Ông ơi! Ở trên ấy ông có nghe những lời cháu không ông? Chắc chắn ông sẽ nghe được rằng cháu thật lòng yêu ông! Yêu ông nhiều lắm!