"Thất bại là mẹ thành công"
"Thành công mới giúp con người rút ra bài học đáng giá"
Em tán thành với ý kiến nào? Hãy viết bài văn nghị luận thuyết phục mọi người về ý kiến của mình
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
phải có ngữ cảnh chứ bạn,hay bài văn gì đó mình mới biết,chứ bình thường con ngựa biết nói chuyện à
Câu chuyện trong câu chuyện được giải quyết là một kẻ ranh mãnh, thẳng thắn và biết tận dụng lời nói để đạt được mục tiêu của mình.
👉 Bài học từ nhân vật Cáo : Trong cuộc sống, có những kẻ khôn ăn nói nhưng mục tiêu lại không tốt đẹp. Chúng tôi cần tỉnh táo để không bị đánh lừa bởi những lời khuyên mật khẩu.
Quạ được mô tả là một kẻ nhẹ bụng, cả tin, dễ bị tác động bởi lời khen mà không nhận được âm mưu của kẻ khác.
💡 Câu chuyện "Cáo và Quạ" không chỉ là một bài học về sự phi quan và cảnh giác mà còn phản ánh ánh bản chất con người trong cuộc sống thực tế.
PHẦN I ĐỌC HIỂU
Câu 1
Truyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2
Truyện viết về đề tài tình cảm con người, cụ thể là tình yêu thương, sự cảm thông và lòng nhân hậu giữa con người với nhau, đặc biệt là tình cảm của trẻ em đối với những người nghèo khổ.
Câu 3
Qua hai chị em Sơn, tác giả thể hiện thái độ trân trọng, yêu thương và cảm thông sâu sắc đối với những đứa trẻ có tấm lòng nhân hậu, trong sáng, biết quan tâm và chia sẻ với người khác.
Câu 4
Chủ đề chính của đoạn trích là ca ngợi lòng nhân ái, sự cảm thông và tình yêu thương giữa con người với con người trong cuộc sống, nhất là trong những hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn.
Câu 5
Theo văn bản, hai chị em Sơn quyết định về nhà lấy áo cho Hiên vì thấy thời tiết đột ngột trở lạnh, Hiên nghèo, thiếu áo ấm, khiến hai chị em thương cảm và lo lắng cho bạn.
Câu 6
Chi tiết để lại ấn tượng sâu sắc nhất với em là hình ảnh Sơn đứng lặng yên đợi chị lấy áo, trong lòng thấy ấm áp vui vui. Chi tiết này thể hiện rõ sự xúc động, niềm vui nhẹ nhàng và tấm lòng nhân hậu của Sơn khi được làm một việc tốt, giúp đỡ người khác.
PHẦN II VIẾT
Đoạn trích trong truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa của Thạch Lam đã để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc sâu lắng. Qua bức tranh thiên nhiên và hình ảnh hai chị em Sơn, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình người và lòng nhân ái giản dị mà cao quý.
Trước hết, đoạn trích khắc họa rất tinh tế sự thay đổi đột ngột của thiên nhiên khi mùa đông đến. Không gian làng quê hiện lên với gió lạnh, bụi bay, lá khô xào xạc và bầu trời trắng đục, tạo nên cảm giác se lạnh, trống trải. Cảnh vật không chỉ phản ánh thời tiết mà còn góp phần làm nổi bật hoàn cảnh sống khó khăn của những con người nghèo khổ trong làng.
Nổi bật trong đoạn trích là hình ảnh hai chị em Sơn với tấm lòng ngây thơ nhưng giàu tình yêu thương. Trước cái lạnh đầu mùa, hai chị em không chỉ lo cho bản thân mà còn nghĩ đến Hiên, một đứa trẻ nghèo thiếu áo ấm. Hành động chạy về nhà lấy áo cho bạn tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm chân thành, trong sáng. Qua đó, tác giả ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn của trẻ thơ, những con người biết sống vì người khác.
Về nghệ thuật, đoạn trích thành công ở lối viết nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình, miêu tả tinh tế cảnh vật và tâm lí nhân vật. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, đặc biệt là những chi tiết miêu tả nội tâm của Sơn, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc niềm vui ấm áp khi con người biết yêu thương và sẻ chia.
Tóm lại, đoạn trích không chỉ phản ánh bức tranh thiên nhiên đầu đông mà còn làm nổi bật chủ đề nhân văn sâu sắc về tình người. Qua đó, Thạch Lam gửi gắm thông điệp rằng trong cuộc sống, sự quan tâm và lòng nhân ái dù nhỏ bé cũng có thể mang lại hơi ấm cho con người.
1. Trong đoạn thơ, tác giả đã khắc họa hình ảnh người chiến sĩ Điện Biên là những con người anh hùng, dũng cảm, kiên cường và giàu tinh thần hi sinh. Họ phải chịu đựng vô vàn gian khổ như đào núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non nhưng vẫn không nao núng ý chí, không mòn quyết tâm. Người chiến sĩ hiện lên với sức mạnh phi thường, sẵn sàng lấy thân mình làm giá súng, bịt lỗ châu mai, băng qua núi thép gai, mở đường cho chiến thắng. Bên cạnh đó, hình ảnh dân công, thanh niên xung phong cũng hiện lên đầy cảm động, ngày đêm gánh gồng, tiếp viện cho tiền tuyến trong mưa bom bão đạn.
2. Câu thơ “Dù bom đạn xương tan, thịt nát / Không sờn lòng, không tiếc tuổi xanh” thể hiện phẩm chất yêu nước nồng nàn, tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và sự hi sinh cao cả của những người chiến sĩ và dân công Điện Biên. Họ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, thậm chí cả tính mạng để bảo vệ Tổ quốc. Trong cuộc sống ngày nay, tinh thần ấy vẫn còn nguyên giá trị, nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, sống có lí tưởng, nỗ lực học tập, rèn luyện và cống hiến sức mình để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
I. ĐỌC HIỂU Câu 1 Đáp án đúng: B. Ngôi thứ ba Câu 2 Đáp án đúng: C. Lời của người kể chuyện Câu 3 Từ mùa xuân trong văn bản được hiểu theo nghĩa gốc. Đáp án đúng: A. Đúng Câu 4 Cúc Biển giúp Xương Rồng không cô độc bằng cách xin đến ở chung với Xương Rồng. Đáp án đúng: C Câu 5 Cử chỉ lặng lẽ, mỉm cười của Cúc Biển thể hiện phẩm chất khiêm tốn. Đáp án đúng: D
Câu 6 Cúc Biển muốn sống cùng Xương Rồng nhưng cuối cùng bỏ đi vì thất vọng về cách cư xử của Xương Rồng. Đáp án đúng: A Câu 7 Nội dung của văn bản là câu chuyện về Xương Rồng và Cúc Biển, qua đó thể hiện sự ích kỉ, tự cao của Xương Rồng và ca ngợi phẩm chất khiêm tốn, vị tha của Cúc Biển, đồng thời gửi gắm bài học về cách sống biết trân trọng, yêu thương và tôn trọng người khác. Câu 8 Bài học em tâm đắc nhất sau khi đọc câu chuyện là con người cần sống khiêm tốn, biết trân trọng những người luôn quan tâm, giúp đỡ mình. Nếu sống ích kỉ, tự cao và vô ơn, ta sẽ dễ đánh mất những mối quan hệ tốt đẹp và rơi vào cô độc. Câu 9 Câu 1: Mùa xuân này em được đi du lịch cùng gia đình. Nghĩa gốc của từ mùa xuân là mùa trong năm. Câu 2: Tuổi trẻ là mùa xuân của cuộc đời mỗi con người. Nghĩa chuyển của từ mùa xuân là chỉ quãng thời gian tươi đẹp nhất trong đời người.
Nhà thơ Xuân Diệu cho rằng thơ hay phải “hay cả hồn lẫn xác, hay cả bài”, nghĩa là bài thơ không chỉ có nội dung sâu sắc mà còn phải có hình thức nghệ thuật phù hợp, tạo nên một chỉnh thể hài hòa. Qua bài thơ Nói với em của Vũ Quần Phương, nhận định ấy được thể hiện rõ ràng. Trước hết, bài thơ hay ở “hồn”, tức là ở nội dung và cảm xúc. Nói với em là lời tâm tình nhẹ nhàng, tha thiết của người đi trước nói với thế hệ sau về cuộc sống, về con người và cách sống. Bài thơ gửi gắm những suy ngẫm sâu sắc về tình yêu thương, trách nhiệm và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp. Cảm xúc trong thơ chân thành, ấm áp, gần gũi như lời nhắn nhủ của một người anh, người cha, khiến người đọc dễ rung động và suy ngẫm. Bên cạnh đó, bài thơ còn hay ở “xác”, tức là hình thức nghệ thuật. Thể thơ tự do giúp mạch cảm xúc được triển khai tự nhiên, linh hoạt. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, giàu sức gợi nhưng không cầu kì, phù hợp với giọng điệu thủ thỉ, tâm tình. Các hình ảnh thơ gần gũi với đời sống hằng ngày, vừa cụ thể vừa mang ý nghĩa biểu tượng, góp phần làm nổi bật tư tưởng của bài thơ. Quan trọng hơn, Nói với em là một bài thơ hay “cả bài”, bởi nội dung và hình thức hòa quyện chặt chẽ với nhau. Tư tưởng nhân văn sâu sắc được chuyển tải bằng giọng thơ nhẹ nhàng, ngôn ngữ mộc mạc, tạo nên sức lan tỏa bền lâu. Bài thơ không gây ấn tượng bởi những câu chữ hoa mĩ mà chinh phục người đọc bằng sự chân thành và chiều sâu cảm xúc. Như vậy, qua bài thơ Nói với em của Vũ Quần Phương, có thể thấy rõ nhận định của Xuân Diệu là hoàn toàn đúng. Một bài thơ hay phải là sự kết hợp hài hòa giữa nội dung và nghệ thuật, giữa “hồn” và “xác”, để lại dấu ấn trọn vẹn trong lòng người đọc.
Mùa hè chợt đến với những cơn mưa rào xối xả, trong lòng mỗi học sinh cuối cấp như tôi lại đượm buồn khó tả. Có lẽ, vì ai ai cũng hiểu, chẳng mấy chốc nữa thôi, chúng tôi sẽ phải xa bạn bè, xa thầy cô và xa mái trường đã quá đỗi thân thương này.
Hôm nay, tôi đi tới trường từ sớm. Ngôi trường quen thuộc hiện lên với vẻ đẹp lạ kì mà chẳng mấy khi tôi để ý. Cổng trường sừng sững với dòng tên ngay ngắn “Trường tiểu học Nam Thành Công”. Cổng trường chỉ lác đác vài bạn học sinh, trên tay cầm quyển truyện hay chiếc bánh. Khi tôi bước vào, tất cả như còn đang chìm trong giấc ngủ say. Mọi thứ im lìm và thoảng hiện trong màn sương lãng đãng. Hàng cây phim phăng phắc như những vệ sĩ canh gác ngôi trường. Dường như, sau vẻ im ắng đó, tất cả đều đang cựa mình tỉnh dậy, bắt đầu ngày mới. Xa xa, ông mặt trời thức dậy sau dãy núi, chiếu những tia nắng mới nhuốm vàng cả ngôi trường. Chỉ trong phút chốc, những làn gió nhẹ như có vẻ uể oải đã nhanh chóng xào xạc thổi. Chính nắng, chính gió đã xua tan dần làn sương đêm ban nãy. Chẳng biết từ lúc nào, những chú chim non tỉnh giấc, sà xuống mặt sân rồi vươn mỏ hót vang bản nhạc bình minh.
Học sinh tới mỗi lúc một đông, mặt trời lên cao hơn làm bừng sáng cả ngôi trường. Dưới nắng, hàng phượng, hàng bàng, những khóm hồng, khóm cúc như tươi mới, rạng rỡ hơn. Lúc này, tôi mới để ý, chiếc áo vàng cam của dãy nhà lớp học nay đã sờn màu. Hẳn là do những cơn mưa rào đầu mùa làm phai bớt màu sơn của nó. Các bạn học sinh nô đùa vui nhộn. Cánh cửa nhà hiệu bộ cũng đã dần mở. Duy chỉ còn bác trống trường chưa thức giấc.
Hồi sau, bác trống cất vang tiếng tùng tùng tùng. Ai nấy đều nhanh chóng trở về lớp học của mình. Giờ học, sân trường vắng lặng, chỉ có những thanh âm giảng bài hay tiếng đọc của cô trò trong lớp. Giờ ra chơi, các bạn học sinh ùa ra như ong vỡ tổ, phá tan không khí vắng lặng ban nãy. Lá cờ đỏ giữa sân như biết tới giờ nghỉ nên phất phới bay trong gió. Vòm lá ngả nghiêng theo gió, tỏa rợp bóng mát cho học sinh chơi đùa. Mấy bạn ngồi đọc sách, mấy bạn chơi nhảy dây, rồi mấy bạn khác chơi đá cầu. Ai nấy đều rạng rỡ, háo hức.
Hóa ra, mỗi ngày, ngôi trường tôi đều đẹp đẽ và rộn vang tới vậy. Ấy thế mà khi sắp xa nó, tôi mới nhận ra. Tôi sẽ nhớ biết nhường nào, hình ảnh ngôi trường thân thương thấp thoáng dưới vòm lá xanh mát.
Lang Liêu là một nhân vật huyền thoại trong truyền thuyết "Bánh chưng, bánh giầy" của Việt Nam. Ông là con trai thứ của vua Hùng thứ sáu, và câu chuyện về ông gắn liền với nguồn gốc của hai loại bánh truyền thống này. Lang Liêu được biết đến như một biểu tượng cho: * Sự hiếu thảo: Ông là người duy nhất trong số các hoàng tử có thể tìm ra lễ vật ý nghĩa để dâng lên vua cha, thể hiện lòng hiếu thảo và sự tôn kính đối với tổ tiên. * Sự sáng tạo: Ông đã sáng tạo ra bánh chưng và bánh giầy, hai loại bánh thể hiện sự trân trọng đối với sản vật nông nghiệp và nền văn hóa lúa nước của dân tộc Việt Nam. * Sự thông minh: Ông đã hiểu được ý nghĩa sâu xa của giấc mơ và biến nó thành hiện thực, tạo ra những món ăn không chỉ ngon miệng mà còn mang đậm giá trị văn hóa. * Sự cần cù, siêng năng: Mồ côi mẹ từ nhỏ, xung quanh lại chẳng có nhiều thuộc hạ giúp đỡ. Lang Liêu là người giàu đức, sống gần dân, hiểu rõ nghề nông là căn bản của dân tộc. Nhờ lòng chăm chỉ và sáng tạo của mình, Lang Liêu được Thần mách bảo trong giấc mộng. Tóm lại, Lang Liêu là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của người Việt Nam, bao gồm lòng hiếu thảo, sự sáng tạo, thông minh và cần cù.
Lang Liêu là một nhân vật huyền thoại trong truyền thuyết "Bánh chưng, bánh giầy" của Việt Nam. Ông là con trai thứ của vua Hùng thứ sáu, và câu chuyện về ông gắn liền với nguồn gốc của hai loại bánh truyền thống này. Lang Liêu được biết đến như một biểu tượng cho: * Sự hiếu thảo: Ông là người duy nhất trong số các hoàng tử có thể tìm ra lễ vật ý nghĩa để dâng lên vua cha, thể hiện lòng hiếu thảo và sự tôn kính đối với tổ tiên. * Sự sáng tạo: Ông đã sáng tạo ra bánh chưng và bánh giầy, hai loại bánh thể hiện sự trân trọng đối với sản vật nông nghiệp và nền văn hóa lúa nước của dân tộc Việt Nam. * Sự thông minh: Ông đã hiểu được ý nghĩa sâu xa của giấc mơ và biến nó thành hiện thực, tạo ra những món ăn không chỉ ngon miệng mà còn mang đậm giá trị văn hóa. * Sự cần cù, siêng năng: Mồ côi mẹ từ nhỏ, xung quanh lại chẳng có nhiều thuộc hạ giúp đỡ. Lang Liêu là người giàu đức, sống gần dân, hiểu rõ nghề nông là căn bản của dân tộc. Nhờ lòng chăm chỉ và sáng tạo của mình, Lang Liêu được Thần mách bảo trong giấc mộng. Tóm lại, Lang Liêu là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của người Việt Nam, bao gồm lòng hiếu thảo, sự sáng tạo, thông minh và cần cù
Trong cuộc sống, con người luôn phải đối mặt với những lựa chọn, thử thách và cả những lần vấp ngã. Trước hai ý kiến “Thất bại là mẹ thành công” và “Thành công mới giúp con người rút ra bài học đáng giá”, em tán thành với ý kiến **“Thất bại là mẹ thành công”**, bởi thất bại chính là nền tảng quan trọng giúp con người trưởng thành và đi đến thành công bền vững.
Trước hết, thất bại giúp con người nhận ra những thiếu sót, hạn chế của bản thân. Khi thất bại, ta buộc phải nhìn lại quá trình mình đã làm, tìm ra nguyên nhân vì sao chưa thành công để rút kinh nghiệm. Nếu không có thất bại, con người dễ rơi vào trạng thái chủ quan, tự mãn và không nhận ra điểm yếu của mình. Chính những lần vấp ngã đã dạy con người bài học sâu sắc mà không lời khuyên nào có thể thay thế.
Bên cạnh đó, thất bại còn rèn luyện cho con người ý chí, nghị lực và sự kiên trì. Không phải thành công nào cũng đến ngay từ lần đầu, mà thường phải trải qua nhiều khó khăn, thử thách. Người biết đứng lên sau thất bại sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn và có khả năng đối mặt với những thử thách lớn trong tương lai. Nhiều người thành công trên thế giới như Thomas Edison hay Abraham Lincoln đều từng trải qua rất nhiều thất bại trước khi đạt được thành tựu lớn.
Hơn nữa, thất bại giúp con người trân trọng thành công hơn. Khi đã nếm trải cảm giác thất bại, con người sẽ hiểu rằng thành công không dễ dàng mà có được, từ đó biết quý trọng kết quả mình đạt được và không ngừng cố gắng vươn lên. Thành công đạt được sau thất bại thường bền vững và có giá trị lâu dài hơn.
Tuy nhiên, điều quan trọng là con người phải biết học hỏi từ thất bại, không nản lòng hay bỏ cuộc. Thất bại chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta coi đó là bài học và động lực để tiếp tục cố gắng.
Tóm lại, thất bại chính là người thầy nghiêm khắc nhưng cần thiết trên con đường đi đến thành công. Vì vậy, em hoàn toàn tán thành với ý kiến “Thất bại là mẹ thành công” và tin rằng mỗi người cần dũng cảm đối diện với thất bại để trưởng thành và chạm tới những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống.