K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

ôi nghe: Múc một gáo nước, biển cả không vì thế mà vơi; thêm một gáo nước, biển cả không vì thế mà đầy. Cho nên người dùng binh giỏi không lấy sự thắng nhỏ mà mừng, không lấy sự thua to mà sợ. Nay các ông lấy tàn tốt vài nghìn, giữ một thành trơ trọi, lương sắp hết và viện chưa thấy đến, chúng lìa lòng mà quân ngày ít đi, cái thế mạnh yếu được thua, có thể ngồi mà tính...
Đọc tiếp

ôi nghe: Múc một gáo nước, biển cả không vì thế mà vơi; thêm một gáo nước, biển cả không vì thế mà đầy. Cho nên người dùng binh giỏi không lấy sự thắng nhỏ mà mừng, không lấy sự thua to mà sợ. Nay các ông lấy tàn tốt vài nghìn, giữ một thành trơ trọi, lương sắp hết và viện chưa thấy đến, chúng lìa lòng mà quân ngày ít đi, cái thế mạnh yếu được thua, có thể ngồi mà tính được. Huống hồ nước An Nam binh tướng thì nhiều, tâm lực đều nhau, chiến khí càng tinh, sĩ khí càng mạnh, kẻ sĩ trí mưu, các tướng sĩ vũ dũng, chẳng khác cây rừng rậm rạp, răng lược khít nhau vậy. Các ông có thắng một trận nhỏ cũng không thấy là mạnh; mà ta có thua một trận nhỏ cũng không thấy là yếu. (Thư cho Vương Thông, Nguyễn Trãi) Văn bản trên thuộc thể loại nào? Nguyễn Trãi viết đoạn văn bản trên nhằm mục đích gì ? Chỉ ra câu văn nêu luận điểm của đoạn văn. Chỉ ra và nêu tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong câu sau: “Huống hồ nước An Nam binh tướng thì nhiều, tâm lực đều nhau, chiến khí càng tinh, sĩ khí càng mạnh, kẻ sĩ trí mưu, các tướng sĩ vũ dũng, chẳng khác cây rừng rậm rạp, răng lược khít nhau vậy.”

0
I. Đọc hiểu Chú gà trống kiêu ngạo Ngày xưa rất xưa Gà trống không chỉ biết bay mà còn bay rất cao. Thế nhưng kể từ khi giành được giải quán quân bay lượn, Gà trống chỉ biết ăn, uống ngủ nghỉ mà không chịu tập luyện. Vì thế nên cơ thể của gà trống ngày càng to béo nặng nề. Một hôm, chim khách nói với gà trống:'' Chim ưng bay cao hơn anh rồi đấy!''. Gà...
Đọc tiếp

I. Đọc hiểu

Chú gà trống kiêu ngạo

Ngày xưa rất xưa Gà trống không chỉ biết bay mà còn bay rất cao. Thế nhưng kể từ khi giành được giải quán quân bay lượn, Gà trống chỉ biết ăn, uống ngủ nghỉ mà không chịu tập luyện. Vì thế nên cơ thể của gà trống ngày càng to béo nặng nề.

Một hôm, chim khách nói với gà trống:'' Chim ưng bay cao hơn anh rồi đấy!''. Gà trống liền vươn cổ, hát một bài: Ò ó o o ... Không ai có thể bay cao bằng ta!''.

vài ngày sau, chim khách lại bay đến nói: ''Thiên nga và Chim sơn ca bay cao hơn anh rồi đấy!''. Nhưng gà trống vẫn không tin. Lại một buổi trưa nọ, Gà trống đang ngủ thì chim khách cất tiếng nói: ''bây giờ thì cả quạ đên cũng bay cao hơn anh rồi!''. Gà trống ngạo mạn nói: ''Hừ, thôi được rồi. Ngày mai tôi sẽ bay cho mọi người xem!''

Ngày hôm sau, các loài chim đều vội vã tìm về xem Gà trống bay. Gà trống đập cánh phành phạch và bay lên. Nhưng nó chỉ bay cao chưa đầy một mét liền rơi phịch xuống đất. Gà trống hốt hoảng, không ngờ cơ thể mình lại nặng nề như vậy. Nó lồm cồm bò dậy, thử bay lại lần nữa. Thế nhưng nó chỉ bay lên khoảng hai mét là Gà trống lại rơi xuống đất. Các loài chim cười ầm ĩ chế nhạo gà trống. Kể từ đó, Gà trống chỉ có thể chạy trên mặt đất chứ không thể bay lên cao được nữa.

Câu 1. Xác định thể loại của văn bản trên?Nêu dấu hiệu nhận biết .

Câu 2. Dấu chấm lửng trong câu văn sau có tác dụng gì?

-Gà trống liền vươn cổ, hát một bài: Ò ó o o ... Không ai có thể bay cao bằng ta!''.

Câu 3. Nêu bối cảnh ấy có tác dụng bộc lộ tính cách nào của nhân vật chính?

Câu 4. Đọc truyện trên có ý kiến cho rằng : Mặc dù trước đây Gà trống không chỉ biết bay mà còn bay rất cao nhưng sau đó Gà trống chỉ có thể chạy trên mặt đất chứ không thể bay lên cao được nữa. Đó là kết cục xứng đáng mà Gà trống phải đón nhận. Ý kiến của em ?

Câu 5. Qua câu truyện ''Chú gà trống kiêu ngạo'', tác giả đã kín đáo gửi gắm tới người đọc bài học gì?. Hãy trình bày bằng một đoạn văn khoảng 4-6 câu. Trong đoạn có sử dụng phép tu từ nói quá hoặc nói giảm, nói tránh. Gạch chân, chú thích cụ thể.

II. Viết

Viết bài văn phân tích nhân vật chú gà trống trong truyện ''Chú gà trống kiêu ngạo''

0
Cha mẹ mất sớm, tôi và anh trai sống cùng nhau. Hai anh em chăm chỉ làm lụng cũng đủ ăn. Nhưng từ khi có vợ, anh tôi đâm ra lười biếng. Vợ chồng tôi phải làm lụng vất vả mới có của ăn, của để.Một hôm, anh trai gọi tôi đến để bàn bạc chuyện chia gia tài. Là phận em, tôi nghe theo sự sắp đặt của anh. Tôi nhận được một căn nhà nhỏ, ở trước cửa có một cây khế. Quanh năm, vợ...
Đọc tiếp

Cha mẹ mất sớm, tôi và anh trai sống cùng nhau. Hai anh em chăm chỉ làm lụng cũng đủ ăn. Nhưng từ khi có vợ, anh tôi đâm ra lười biếng. Vợ chồng tôi phải làm lụng vất vả mới có của ăn, của để.

Một hôm, anh trai gọi tôi đến để bàn bạc chuyện chia gia tài. Là phận em, tôi nghe theo sự sắp đặt của anh. Tôi nhận được một căn nhà nhỏ, ở trước cửa có một cây khế. Quanh năm, vợ chồng tôi vẫn chăm chút cho nên khế xanh mơn mởn. Đến mùa, những chùm quả chín lúc lỉu trên cây. Một hôm, tôi ra hái khế đi bán thì thấy trên cây có tiếng rung mạnh như có người. Tôi liền bảo với vợ ra xem, thì ra có một con chim lớn đang ăn khế chín. Hai vợ chồng đợi cho chim ăn xong mới ra hái. Nhưng suốt một tháng trời, hằng ngày chim cứ đến ăn vào lúc sáng sớm.Vợ tôi liền nói:

- Ông chim ơi, ông ăn như thế thì nhà cháu còn khế đâu mà bán!

Chim nói:

- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!

Vợ chồng tôi nghe vậy thì làm theo lời chim. Sáng sớm hôm sau, chim bay đến thật. Khi tôi xách túi ra, chim còn nằm rạp xuống đất cho tôi trèo lên. Chim bay qua bao nhiêu là miền, hết đồng ruộng đến rừng xanh, hết rừng xanh đến biển cả. Ra tới giữa biển, chim rẽ vào một cái đảo toàn đá trắng, đá xanh, đá đỏ, đã ngũ sắc. Chim bay vòng quanh đảo, rồi hạ xuống một cái hang.

Tôi nghe theo lời chim ra hiệu, bước vào hang. Ngay từ cửa đã có rất nhiều thứ đá trong như thủy tinh và hổ phách đủ thứ màu. Tôi thấy hang sâu nên không dám vào, chỉ dám nhặt ít vàng, kim cương ở ngoài rồi ra ngoài. Tôi bảo chim bay về. Chim lại cất cánh đưa tôi về nhà. Từ đó, cuộc sống của gia đình tôi trở nên khá giả hơn trước.

Một hôm, anh tôi tới chơi. Nghe anh hỏi chuyện, tôi liền kể cho anh nghe. Anh liền thương lượng để đổi tài sản lấy túp lều và cây khế. Là phận em nên tôi cũng đồng ý. Mãi sau này, tôi mới nghe dân làng kể lại chuyện về vợ chồng anh trai của tôi.

Họ dọn đến ở trong túp lều. Nhưng hằng ngày chỉ ngồi ăn rồi chờ chim đến. Một buổi sáng nọ, họ thấy luồng gió mạnh nổi lên, và ngọn cây khế rung chuyển. Họ vội tru tréo lên:

- Cả nhà tôi trông vào cây khế, bây giờ chim ăn thì tôi lấy gì mà sống?

Chim thần cũng nói:

- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng!

Họ bàn nhau may cái túi to gấp ba lần, như một cái tay nải lớn. Sáng hôm sau, chim thần đến đưa anh tôi ra hòn đảo. Vì lòng tham, anh tôi lấy đầy tay nải. Trên đường về, vì quá nặng lại gặp gió lớn, chim đâm bổ xuống biển. Anh tôi bị ngọn sóng cuốn đi với tay nải vàng và châu báu đầy người, còn chim thì lại vùng lên bay về núi rừng. Có người đánh cá ngang qua, cứu được anh tôi. Khi trở về, anh tôi vô cùng ân hận.

0