viết bài văn tả hàng xóm
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, với câu hỏi này olm xin hỗ trợ như sau: Khi em tham gia diễn đàn Olm, các em tích cực hỗ trợ các bạn trên diễn đàn hỏi đáp. Mỗi câu trả lời em sẽ được các bạn tích đúng và em được 1 sp. Và nếu câu trả lời của em chất lượng, trình bày khoa học, phù hợp với trình độ người hỏi em sẽ được ctv vip, amin, giáo viên tích đúng và em nhận được 1gp.Cuối tuần sẽ có bảng xếp hạng, căn cứ vào bảng xếp hạng Olm sẽ trao thưởng xu cho em. em có thể dùng xu để đổi quà trên Olm đó là bút, sổ, áo, mũ, thẻ cào điện thoại. Cảm ơn em đã đồng hành cùng olm.
Bài thơ "Mẹ" của Đỗ Trung Lai thực sự là một tác phẩm đầy tình cảm và tận cùng lòng yêu thương dành cho người mẹ. Được viết từ góc độ của người con, bài thơ là một lời tôn vinh và tưởng nhớ đáng yêu đối với mẹ, và nó chứa đựng sâu trong đó nhiều cảm xúc và tình cảm tinh tế. Bài thơ giới thiệu mẹ qua một hình ảnh so sánh với cây cau. Cây cau thẳng và xanh tươi, trong khi mẹ có lưng "còng" và đầu "bạc trắng." Sự đối lập này tạo ra một hiện thực tình cảm, làm cho người đọc cảm thấy nỗi đau của người con trước sự già đi của mẹ. Hình ảnh "Một miếng cau khô - Khô gầy như mẹ" làm nổi bật sự già nua và héo hon của mẹ, và nó khiến cho "Con nâng trên tay - Không cầm được lệ." Sự trùng hợp của động từ "nâng" và "cầm" đã tạo ra một bức tranh về sự kính trọng và tận cùng sự xót xa của người con. Cuối cùng, bài thơ nêu ra câu hỏi tu từ "Ngẩng hỏi giời vậy - Sao mẹ ta già," thể hiện sự bất lực và tiếc nuối của người con khi đối diện với sự thay đổi của thời gian. Câu hỏi này không có câu trả lời, cho thấy guồng quay của thời gian và tàn nhẫn của cuộc sống. Hình ảnh "mây bay về xa" và mái tóc mẹ bạc hòa cùng với mây trắng trên cao tạo ra một cảm giác cô đơn và tiếc nuối. Bài thơ "Mẹ" thực sự là một tác phẩm cảm động, nó thể hiện rõ sự tôn trọng và yêu thương mẹ của tác giả, và nó cũng khuyến khích người đọc yêu thương và trân trọng người mẹ trong cuộc sống của họ hơn.
- Từ “liên lạc” trong câu 1 là danh từ (chỉ người – anh Kim Đồng làm nhiệm vụ liên lạc).
- Từ “liên lạc” trong câu 2 là động từ (chỉ hành động – ông bà ta liên lạc với nhau).
- Từ “liên lạc” trong câu 3 là danh từ (chỉ công việc – công việc liên lạc ở đại đội).
Đáp án đúng: C
Dòng C chứa từ ghép tổng hợp, bao gồm:
- bánh kẹo, bánh trái, chờ đợi, gốc rễ, mong nhớ
Giải thích:
- Từ ghép tổng hợp là từ ghép mà các tiếng trong từ có quan hệ gần gũi về nghĩa, nhưng không có quan hệ phân loại rõ ràng như từ ghép phân loại.
- Các đáp án khác chứa cả từ ghép phân loại và từ láy.
👉 Chốt: Đáp án đúng là C. 🎯
Quê hương em có một dòng sông hiền hòa, chảy lững lờ qua những cánh đồng xanh mướt. Dòng sông ấy không chỉ là một phần của làng quê mà còn gắn liền với bao kỷ niệm tuổi thơ của em.
Vào buổi sáng, mặt sông như một tấm gương khổng lồ phản chiếu ánh bình minh rực rỡ. Làn nước trong xanh, lấp lánh dưới ánh mặt trời, nhẹ nhàng trôi theo những cơn gió mát lành. Hai bên bờ, những hàng tre cao vút soi bóng xuống dòng nước, khẽ đung đưa theo nhịp sóng. Những con thuyền nhỏ lững lờ trôi, mang theo những người dân chài lưới ra khơi, tạo nên khung cảnh bình yên và thơ mộng.
Khi hoàng hôn buông xuống, dòng sông khoác lên mình chiếc áo vàng óng ánh. Lúc này, bọn trẻ trong làng lại rủ nhau ra sông tắm mát, tiếng cười đùa vang vọng cả một góc trời. Em nhớ những buổi chiều cùng bạn bè thả thuyền giấy, nhìn chúng trôi theo dòng nước, mang theo những ước mơ tuổi thơ bay xa.
Dòng sông quê hương không chỉ đẹp mà còn nuôi dưỡng con người nơi đây. Nước sông tưới mát ruộng đồng, giúp cây cối xanh tươi, mang lại nguồn cá tôm dồi dào cho người dân. Với em, dòng sông là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, là ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ. Dù mai này có đi xa, em vẫn mãi nhớ về dòng sông yêu dấu, nơi chở bao kỷ niệm ngọt ngào của những ngày thơ ấu
Bác Kiên là hàng xóm của nhà em. Bác là thầy giáo dạy Toán ở trường cấp ba của xã em. Năm nay bác khoảng gần 40 tuổi, nhưng nhờ thường xuyên rèn luyện nên trông vẫn trẻ trung lắm. Bác có mái tóc đen, hơi bông xù, trông từ xa cứ như một cục bông vậy. Bác thường mặc những bộ đồ giản dị như áo thun và quần tây. Bác rất hiền lành và thân thiện. Mỗi khi gặp ai, bác đều mỉm cười tươi, khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt hiền hòa khiến người đối diện cảm thấy thân thiện ngay lập tức. Em rất quý mến bác Kiên.