, hãy viết một đoạn văn trình bày suy nghĩ và cảm xúc của em trước cảnh đẹp của quê hương mình?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Kính thưa vua cha kính yêu,
Sau một thời gian lên đường về nhà chồng, con viết thư này để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến vua cha. Dù đã bước vào một cuộc sống mới, con luôn nhớ về những ngày tháng yên bình và hạnh phúc bên cha mẹ tại cung điện. Được sống dưới sự dạy dỗ và yêu thương của vua cha, con đã học được biết bao điều quý báu, từ cách đối nhân xử thế, tôn trọng người khác đến lòng trung thành với đất nước.
Trong cuộc sống mới này, con sẽ luôn cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ và công chúa, mang lại danh dự và niềm tự hào cho gia tộc. Dù có nhiều thử thách và khó khăn, con tin rằng những lời dạy dỗ của cha sẽ là nguồn động viên lớn nhất, giúp con vượt qua mọi gian nan.
Cuối thư, con kính chúc vua cha luôn mạnh khỏe, an khang và tiếp tục lãnh đạo đất nước một cách minh triết.
Thân ái,
Công chúa của vua cha.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Hôm nay là một ngày không thể tệ hơn. Mình vừa mới ngồi chơi game thì chị hai từ đâu xuất hiện, kéo mình ra khỏi ghế và phán một câu xanh rờn:
— "Đi nha sĩ!"
Mình kiểu: "Gì? Chị đi thì đi một mình đi, lôi em theo làm gì?" Nhưng đâu có cửa cãi, mẹ đã ra tối hậu thư rồi. Thế là mình lê lết theo chị, trong lòng đầy uất ức.
Đến phòng khám, mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi làm mình rùng mình. Mình nhìn quanh, thấy một bé nhỏ hơn đang khóc thét, ông anh bên cạnh thì mặt xanh lét như sắp xỉu. Lòng mình chỉ có một chữ: "Té!" Nhưng chưa kịp hành động thì chị đã kéo tay lại, lườm một phát cháy mặt.
— "Không được chạy! Chờ chị chút thôi mà."
Chị vào trong khám trước, còn mình ngồi ngoài, hồi hộp không biết có tiếng hét nào vang lên không. Nhưng lạ ghê, im phăng phắc. Một lúc sau chị bước ra, mặt tỉnh bơ:
— "Xong rồi nè, chẳng đau gì cả."
Mình nghi ngờ, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Thế là hai chị em đi về, chị vừa đi vừa khoe chiến tích "chị dũng cảm lắm" trong khi mình thì chỉ thấy may mắn vì không phải vào cái ghế tra tấn đó. Kết luận: Đi nha sĩ không đáng sợ bằng bị chị lôi đi nha sĩ!
(=)
cái kết nè: Khi Trương Sinh biết được nỗi oan của Vũ Nương, chàng vô cùng đau khổ và hối hận. Ngày nào chàng cũng ra bờ sông Hoàng Giang than khóc, mong được gặp lại nàng. Thấu hiểu tấm lòng ấy, Linh Phi – vợ vua Nam Hải – đã giúp Vũ Nương trở về nhân gian.
Một đêm trăng sáng, từ dưới sông, Vũ Nương hiện lên, mái tóc dài bay trong gió, ánh mắt đượm buồn. Trương Sinh quỳ sụp xuống, khóc nức nở, cầu xin nàng tha thứ. Thương con thơ dại, thương chồng vẫn còn day dứt, Vũ Nương quyết định ở lại trần gian. Hai vợ chồng đoàn tụ, sống hạnh phúc bên nhau, còn bé Đản lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.
Ý nghĩa:
Thay vì cái kết bi kịch như bản gốc, cái kết này giúp Trương Sinh nhận ra lỗi lầm và có cơ hội sửa chữa. Điều đó thể hiện giá trị của sự thấu hiểu và lòng bao dung trong gia đình.
Vũ Nương không còn là nạn nhân bị oan khuất mà đã được minh oan, sống hạnh phúc. Điều này thể hiện niềm tin rằng lẽ phải sẽ chiến thắng, công lý sẽ được thực thi.
Ai cũng có thể mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là biết nhận sai và thay đổi. Qua đó, cái kết nhấn mạnh giá trị của sự ăn năn và cơ hội thứ hai trong cuộc sống.
Olm chào em, bài văn đó như thế nào thì em cần đăng nội dung lên đây. Cộng đồng Olm sẽ đọc và nắm được nội dung, có như vậy mới có thể hỗ trợ cho em được tốt nhất, em nhé.
Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm.
Em chào chị, bài văn đó như thế nào thì chị cần đăng nội dung lên đây. Cộng đồng Quân sẽ đọc và nắm được nội dung, có như vậy mới có thể hỗ trợ cho chị được tốt nhất, chị nhé.
Cảm ơn chị đã đồng hành cùng Quân
Quê hương tôi là một bức tranh tuyệt đẹp, nơi thiên nhiên và con người hòa quyện vào nhau tạo nên những ký ức không thể phai mờ. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng ban mai len lỏi qua từng tán lá, từng ngọn cỏ xanh mướt, tôi cảm nhận được sự yên bình và thanh thản mà không nơi nào có được. Dòng sông hiền hòa chảy qua làng, mang theo những câu chuyện, những kỷ niệm của bao thế hệ đã từng lớn lên nơi đây. Những cánh đồng lúa bát ngát, mùa màng trĩu hạt là hình ảnh không thể thiếu trong ký ức của tôi, nơi mà sự cần cù, chăm chỉ của người dân được thể hiện rõ nét. Mỗi lần ngắm nhìn cảnh đẹp quê hương, lòng tôi lại tràn ngập tình yêu và niềm tự hào, bởi nơi đây không chỉ là nơi tôi sinh ra và lớn lên, mà còn là một phần không thể tách rời trong trái tim và tâm hồn tôi.