Phân tích đặc điểm nhân vật Dế Mèn trong đoạn trích sau “Tôi sống độc lập từ thủa bé. Ấy là tục lệ lâu đời trong họ nhà dế chúng tôi. Vả lại, mẹ thường bảo chúng tôi rằng: "Phải như thế để các con biết kiếm ăn một mình cho quen đi. Con cái mà cứ nhong nhong ăn bám vào bố mẹ thì chỉ sinh ra tính ỷ lại, xấu lắm, rồi ra đời không làm nên trò trống gì đâu". Bởi thế, lứa sinh nào cũng vậy, đẻ xong là bố mẹ thu xếp cho con cái ra ở riêng. Lứa sinh ấy, chúng tôi có cả thảy ba anh em. Ba anh em chúng tôi chỉ ở với mẹ ba hôm. Tới hôm thứ ba, mẹ đi trước, ba đứa tôi tấp tểnh, khấp khởi, nửa lo nửa vui theo sau. Mẹ dẫn chúng tôi đi và mẹ đem đặt mỗi đứa vào một cái hang đất ở bờ ruộng phía bên kia, chỗ trông ra đầm nước mà không biết mẹ đã chịu khó đào bới, be đắp tinh tươm thành hang, thành nhà cho chúng tôi từ bao giờ. Tôi là em út, bé nhất nên được mẹ tôi sau khi dắt vào hang, lại bỏ theo một ít ngọn cỏ non trước cửa, để tôi nếu có bỡ ngỡ, thì đã có ít thức ăn sẵn trong vài ngày. Rồi mẹ tôi trở về Tôi cũng không buồn. Trái lại, còn thấy làm khoan khoái vì được ở một mình nơi thoáng đãng, mát mẻ. Tôi vừa thầm cảm ơn mẹ, vừa sạo sục thăm tất cả các hang mẹ đưa đến ở. Khi đã xem xét cẩn thận rồi, tôi ra đứng ở ngoài cửa và ngửng mặt lên trời. Qua những ngọn cỏ ấu nhọn và sắc, tôi thấy màu trời trong xanh. Tôi dọn giọng, vỗ đôi cánh nhỏ tới nách, rồi cao hứng gáy lên mấy tiếng rõ to. Từ đây, tôi bắt đầu vào cuộc đời của tôi. Cho dù tôi sẽ sung sướng hay khổ sở, cái đó tùy ở tính tình tôi khôn ngoan hay đần độn. Song tôi chưa cần biết đến thế, tính đến thế. Mà hãy lấy sự được ung dung độc lập một mình là điều thích lắm rồi.... Ngày nào cũng vậy, suốt buổi, tôi chui vào trong cùng hang, hì hục đào đất để khoét một cái ổ lớn, làm thành cái giường ngủ sang trọng. Rồi cũng biết lo xa như các cụ già trong họ dế, tôi đào hang sâu sang hai ngả làm những con đường tắt, những cửa sau, những ngách thượng, phòng khi gặp nguy hiểm, có thể thoát thân ra lối khác được. Chập tối, tôi tạm nghỉ tay và ra đứng ngoài cửa, họp cùng anh chị em hàng xóm quanh bờ ruộng, vừa gảy đàn vừa hát một bài hát hoàng hôn chào tạm biệt ông mặt trời. Khi đêm đã xuống hẳn, cả xóm chúng tôi, các bô lão dế lụ khụ già cốc đế cũng bỗng nhiên vui tính, ai nấy ra khỏi hang, đến tụ hội thật đông tận giữa bãi trong đêm tối mát lạnh, cùng uống sương đọng, ăn cỏ ướt và những gã tài hoa thì gảy đàn thổi sáo, cùng nhau ca hát, nhảy múa linh đình đến tận sáng bạch, lúc ông mặt trời quen thuộc lại nghiêm trang ló lên đằng đông mới tan cuộc ai về nhà nấy.” Help me
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài thơ Lượm của nhà thơ Tố Hữu được sáng tác trong thời kỳ Kháng chiến chống Pháp, khoảng năm 1949. Điều đặc biệt trong hoàn cảnh sáng tác của bài thơ là Tố Hữu đã lấy cảm hứng từ hình ảnh có thật của những em bé liên lạc dũng cảm trong kháng chiến, đặc biệt là một cậu bé tên Lượm mà ông từng gặp.
Bài thơ thể hiện sự hồn nhiên, đáng yêu nhưng cũng vô cùng dũng cảm của Lượm – một cậu bé giao liên nhỏ tuổi. Dù phải đối mặt với bao khó khăn, hiểm nguy, Lượm vẫn luôn vui vẻ, lạc quan, yêu đời và hết mình vì nhiệm vụ.
Sự đặc biệt của bài thơ còn nằm ở chỗ: ban đầu Tố Hữu tưởng rằng Lượm đã hy sinh, nhưng sau đó ông biết được Lượm vẫn còn sống. Vì vậy, bài thơ mang màu sắc vừa bi thương, vừa ca ngợi tinh thần anh hùng của thiếu nhi trong kháng chiến.
Câu chuyện kể về ba cây cổ thụ cùng ước mơ, khát vọng riêng của mình. Theo thời gian, mỗi cây đều được thực hiện điều ước nhưng không theo cách mà chúng từng mong đợi. Qua đó, truyện gửi gắm thông điệp rằng mỗi người đều có giá trị và ý nghĩa riêng trong cuộc sống; đôi khi điều ta nhận được tuy khác với mong muốn ban đầu nhưng vẫn là điều tốt đẹp và có ý nghĩa nếu ta biết tin tưởng và trân trọng.
Tham Khảo Nha Bạn!
"Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ
Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh"
Tết về mang theo không khí hân hoan với những nét văn hóa đặc trưng không thể thiếu. Tết năm nay, em đã có một trải nghiệm thú vị đó là được tham gia gói bánh chưng để tặng các bạn có hoàn cảnh khó khăn vào ngày hội "Xuân yêu thương, Tết sum vầy" của trường tổ chức.
Chiều hai mươi tư Tết, các cô giáo đã đi chợ để mua các nguyên liệu để gói bánh: gạo nếp, đỗ xanh, thịt, hàng, lá dong, lạt buộc. Sau khi mua về, lá dong, gạo nếp, đỗ xanh được vo rửa sạch sẽ, để vào rổ cho ráo nước. Thịt mỡ được các thầy cô đem đi rửa sạch, thái thành miếng nhỏ, rồi còn ướp thêm một chút muối, tiêu và hành. Tới chiều, chúng em cùng nhau gói bánh chưng trước hiên nhà, không khí thật đầm ấm. Thầy giáo làm từng bước rất chậm để em quan sát và làm theo. Những chiếc lá dong được thầy căn gấp rồi cắt gọn gàng. Trước tiên em đặt lạt dưới khuôn, lấy hai chiếc lá xếp vào khuôn theo sự hướng dẫn của thầy, sau lót thêm một vài chiếc lá bên dưới. Sau đó, lần lượt cho các nguyên liệu là một lớp gạo nếp, một lớp đỗ và vài miếng thịt rồi lại tiếp tục phủ một lớp đỗ, gạo nếp lên, đặt thêm mấy lá dong rồi gói lại, vừa gói vừa nắn sao cho chiếc bánh thật vuông vức. Bước cuối cùng là lấy lạt tre buộc lại sao cho thật chắc, tránh khi luộc lá bị bung ra.
Sau một khoảng thời gian khá lâu, em mới gói xong chiếc bánh của mình. Cô giáo ngồi bên cạnh hỗ trợ em buộc lạt, cô còn kể lại câu chuyện bánh chưng bánh giầy xa xưa cho chúng em nghe. Chiếc bánh đầu tiên em gói không được cân đối cho lắm nhưng em vẫn thấy rất vui vì được tham gia cùng các thầy cô và các bạn. Hơn cả đấy chính là em được làm việc có ích, giúp các bạn có hoàn cảnh khó khăn có một cái Tết đầm ấm hơn.Trải nghiệm gói bánh chưng giúp em hiểu hơn về Tết cổ truyền của dân tộc. Cũng nhờ có trải nghiệm này, em đã có những giây phút vui vẻ, ấm áp bên thầy cô bạn bè, em cũng thêm yêu hơn những mảnh đời bất hạnh, khó khăn.
mình thấy hơi muộn.bạn có thể tả là mắt em bé long lanh như viên ngọc,đen ánh như hạt nhãn.
Dàn ý tả cảnh sinh hoạt lớp
I. Mở bài
– Giới thiệu thời gian, không gian buổi sinh hoạt lớp.
– Nêu cảm xúc chung của em về buổi sinh hoạt đó.
II. Thân bài
Khung cảnh lớp học– Phòng học được sắp xếp gọn gàng, bảng sạch sẽ.
– Các bạn ngồi ngay ngắn, không khí vui vẻ hoặc nghiêm túc.Diễn biến buổi sinh hoạt
– Lớp trưởng điều hành buổi sinh hoạt.
– Nhận xét tình hình học tập, nề nếp trong tuần.
– Tuyên dương các bạn học tốt, phê bình những bạn vi phạm.
– Cô giáo góp ý, dặn dò và động viên cả lớp.
– Có thể có hoạt động vui chơi, văn nghệ hoặc trò chơi nhỏ.Tâm trạng và cảm nghĩ
– Các bạn hào hứng tham gia.
– Em rút ra bài học hoặc mục tiêu phấn đấu cho tuần tới.
III. Kết bài
– Nêu cảm nghĩ của em về buổi sinh hoạt lớp.
– Khẳng định ý nghĩa của sinh hoạt lớp đối với học sinh.
Ngày hội đọc sách ở trường em là một hoạt động ý nghĩa được tổ chức hằng năm nhằm khuyến khích học sinh hình thành thói quen đọc sách và nuôi dưỡng tình yêu tri thức. Đây là dịp để thầy cô và học sinh cùng nhau chia sẻ niềm đam mê đọc sách, mở rộng hiểu biết và phát triển kỹ năng sống. Ngày hội thường được tổ chức vào tháng tư, hưởng ứng Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam. Sân trường được trang trí rực rỡ với các gian trưng bày sách theo từng chủ đề như văn học, lịch sử, khoa học, kỹ năng sống. Mỗi lớp phụ trách một gian hàng, giới thiệu những cuốn sách hay và ý nghĩa. Ngoài ra, nhà trường còn tổ chức các hoạt động như kể chuyện theo sách, thi giới thiệu sách, vẽ tranh minh họa nội dung truyện và trao đổi sách cũ. Thông qua ngày hội, học sinh có cơ hội tiếp cận nhiều đầu sách phong phú, học cách lựa chọn sách phù hợp và rèn luyện kỹ năng thuyết trình, làm việc nhóm. Hoạt động này không chỉ giúp nâng cao văn hóa đọc mà còn tạo không khí vui tươi, đoàn kết trong toàn trường. Ngày hội đọc sách đã trở thành một hoạt động quen thuộc và được mong chờ nhất trong năm học. Đối với em, đây là dịp để khám phá thêm nhiều cuốn sách bổ ích và hiểu rằng sách chính là người bạn đồng hành quý giá trên con đường học tập và trưởng thành.
bài thơ cũng thể hiện nhiều chi tiết nói lên tình cảm của anh đội viên dành cho bác hồ.Vì sao?hãy trả lời băng 1đoạn văn từ 7 đến 10 câu.
Đoạn trích “Nỗi nhớ thương của người chinh phụ” đã diễn tả sâu sắc tâm trạng cô đơn, buồn tủi của người vợ có chồng ra trận. Trong không gian vắng lặng, người chinh phụ hết “dạo hiên vắng”, lại “ngồi rèm thưa”, những hành động lặp đi lặp lại cho thấy nỗi chờ mong mỏi mòn và khắc khoải. Thời gian trôi qua nặng nề, mỗi khoảnh khắc như dài thêm bởi sự cách biệt và lo âu cho người nơi chiến địa. Hình ảnh thiên nhiên như ngọn đèn, tiếng gà, bóng đêm càng làm nổi bật nỗi cô đơn thấm thía. Qua đó, tác giả không chỉ thể hiện tâm trạng nhớ thương da diết mà còn bày tỏ niềm cảm thông sâu sắc với số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Đoạn thơ giàu giá trị nhân đạo, khiến người đọc thấu hiểu và xót xa trước bi kịch chia li do chiến tranh gây ra.
Đoạn trích đã khắc họa rõ nét những đặc điểm nổi bật của nhân vật Dế Mèn ở buổi đầu bước vào cuộc sống tự lập. Trước hết, Dế Mèn là một chú dế sớm có ý thức độc lập. Ngay từ nhỏ, Dế Mèn đã được mẹ rèn cho thói quen “kiếm ăn một mình”, không ỷ lại. Khi mẹ rời đi, Dế Mèn “không buồn” mà còn cảm thấy “khoan khoái vì được ở một mình nơi thoáng đãng, mát mẻ”. Điều đó cho thấy cậu bé dế có tâm lí tự tin, háo hức trước cuộc sống mới.
Bên cạnh đó, Dế Mèn còn thể hiện sự chăm chỉ và biết lo xa. Cậu “hì hục đào đất” để làm giường ngủ, rồi đào thêm nhiều ngách và cửa sau để phòng khi nguy hiểm. Chi tiết này cho thấy Dế Mèn không chỉ ham thích tự do mà còn biết tính toán, chuẩn bị cho tương lai. Đây là nét tính cách thông minh và cẩn trọng.
Ngoài ra, Dế Mèn còn là một nhân vật yêu đời, giàu cảm xúc. Cậu đứng trước cửa hang, ngẩng mặt lên trời, “cao hứng gáy lên mấy tiếng rõ to”, rồi tham gia ca hát, vui chơi cùng xóm dế mỗi buổi tối. Những hình ảnh ấy làm nổi bật tâm hồn trẻ trung, sôi nổi và tràn đầy sức sống của Dế Mèn.
Qua đoạn trích, Dế Mèn hiện lên là một chàng dế trẻ trung, tự tin, thích tự lập, chăm chỉ và yêu đời. Tuy vẫn còn non nớt, chưa trải qua va chạm, nhưng cậu đã bắt đầu bước vào cuộc đời với tâm thế hào hứng và đầy hi vọng.