Dựa vào những chi tiết em vừa tìm được em cảm nhận được tình cảm của anh đội viên đối với Bác như thế nào?( ĐÊM NAY BÁC KHÔNG NGỦ)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cảm ơn bạn đã chia sẻ câu nói với bọn mình. Bạn có thể thu thập nhiều thành một quyển sổ yêu thích của bạn nhé!
Câu chuyện kể về Ông Thầy Trung là người học rộng, tài cao và có tấm lòng vì dân. Ông đi nhiều nơi dạy học, truyền đạt kiến thức và đạo lí làm người cho học trò. Không chỉ giỏi chữ nghĩa, ông còn giúp dân chữa bệnh, khuyên bảo mọi người sống lương thiện, chăm chỉ làm ăn. Nhờ công lao và đức độ của ông, dân làng ngày càng tiến bộ, cuộc sống ấm no hơn. Khi ông mất, người dân vô cùng thương tiếc và lập đền thờ để tưởng nhớ. Truyền thuyết thể hiện lòng biết ơn của nhân dân đối với người thầy có công với quê hương.
tên thật: u-xa-chốp(1958)
quê quán: Matx-cơ-va, Nga.
ông là nhà văn, nhà thơ, nha viết kịch cho thiếu nhi.
Andrey Alekseevich Usachev sinh ngày 5 – 7 – 1958.
- Quê quán: Mát-xcơ-va, Nga.
- Là nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch cho thiếu nhi.
- Từ khi thiếu niên, ông đã bắt đầu làm thơ. Sau trung học, Andrey Usachev đi học đại học tại Moscow để nghiên cứu kỹ thuật điện tử, nhưng sau 4 khóa học bỏ học.
- Sau khi rời quân đội, nhà thơ đã được đăng ký tại Khoa Ngữ văn của Đại học bang Kalinin, tốt nghiệp năm 1987. Luận văn là về đề tài: "Các bài thơ về những bài thơ cho trẻ em Daniila Harmsa".
- Năm 1985, U-xa-chốp bắt đầu xuất bản các tác phẩm của mình.
II. Sự nghiệp văn học U-xa-chốp
- Ông có hàng trăm cuốn sách viết về trẻ em được xuất bản tại Nga. Nhiều sách của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới như Nhật Bản, Ba Lan, Serbia.
- Năm 1994, ông đã viết những cuốn sách thơ "Dreams Petushkova". Ngoài ra còn có một số tác phẩm khác như "Magic ABC", "Fairy ABC", "Planet of mèo" và "Hộp”,…
Exercise 6
1/ Listen! My mother is singing a song
2/ Everynight, We go to bed at 10p.m
3/Giang likes Music but I like like Math
4/Now. They are staying in Hue
5/My father reads a newspaper in the morning
6/Look!Ha is running
7/Trang usually listens to the teacher in the class, but she is listening
8/Where is your father?
-He is living room . He watchs TV
9/Do they go to school by bus today?
10/There are many flowers in our garden
11/Everyday,Mr.Hung doesn’t go to work by car
12/In the autumn, I rarely go sailing and go to school
13/I am writing a letter to my friend now
14/ At 12 a.m every day , I have lunch and go to bed
9 are singing
10 are playing
11 is showing
12 are bring
13 is watching
14 is winning
15 is standing
16 is not working
1 The document is: "Let's save the wild animals of our world"
2 Laura Ashley is speaking. She is a zoologist
3 It is about endangered animals, their decreasing populations, and the reasons behind their disappearance
4 Climate change, habitat destruction, hunting, poaching, and human activities like deforestation and pollution contribute to the decline of endangered species
II
endangered: gặp nguy hiểm
habitat: môi trường sống
climate: khí hậu
hunting: săn bắt
ivory: ngà voi
fur: lông
Tuổi thơ tôi gói gọn trong những đêm đông giá lạnh, khi mùa đông về, làn gió rét mướt thổi qua từng khe cửa, luồn lách vào căn phòng nhỏ bé, khiến cho từng hơi thở của đêm đen trở nên thật nặng nề và buồn hơn. Lửa bập bùng trong bếp, là điểm sáng duy nhất trong không gian tĩnh lặng, khói bếp tỏa lên từ những nồi canh nóng hổi, làn hơi ấm áp bốc lên quanh tôi, nhưng cái lạnh ngoài kia vẫn bám riết trong tâm hồn không lối thoát. Những đêm ấy, bà ngồi bên ánh lửa chập chờn, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, lời bà nhẹ nhàng, chậm rãi như muốn xua tan đi sự tịch mịch của mùa đông. Đối với tôi lúc này, cả thế giới dường như thu nhỏ lại bên bếp lửa ấm áp, và tôi lại rúc mình trong lòng bà, nghe bà kể chuyện.
Ngoại tôi là một người phụ nữ với mái tóc bạc phơ và đôi tay chai sần theo năm tháng, là cả bầu trời tuổi thơ của tôi. Ngoại thường kể những câu chuyện cổ tích, giọng bà trầm ấm, chậm rãi, tựa như lời ru kéo tôi vào giấc mơ diệu kỳ. “Ngày xửa ngày xưa...” – khi câu mở đầu ấy được cất lên, tôi như lạc vào một thế giới nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác, lòng nhân hậu được đền đáp xứng đáng. Những nhân vật như Thạch Sanh, cô Tấm hay cậu bé thông minh bước ra từ lời kể của ngoại, sống động đến mức tôi có cảm giác như chính mình đang đồng hành cùng họ qua những thử thách cam go. Có lần, nghe xong một câu chuyện, tôi tò mò hỏi:
-Ngoại ơi, sao người tốt lại khổ thế?
Ngoại mỉm cười, vuốt tóc tôi:
-Vì ông Trời đang thử lòng họ đấy. Qua khó khăn, mình mới biết trân trọng những điều tốt đẹp nhất, cháu ạ!
Lúc ấy, tôi không thể hiểu hết được ý nghĩa những lời ngoại nói, nhưng vòng tay bà đủ làm tôi thấy an yên. Bà ngồi đó, kể cho tôi nghe những câu chuyện không chỉ để tôi say mê, mà còn để dạy tôi bài học về lòng nhân ái, sự kiên trì và biết trân quý hạnh phúc trong cuộc đời.
Thế nhưng, thời gian không ngừng trôi. Mỗi khi Tết đến, tôi lại vừa háo hức vừa lo âu. Háo hức vì được trở về bên bà, quây quần bên mâm cỗ ngày xuân, nhưng cũng lo lắng vì Tết lại làm ngoại già đi thêm một tuổi. Tôi sợ thời gian sẽ lấy đi ngoại của tôi, lấy đi những đêm bà kể chuyện, những ngày bà dẫn tôi ra chợ Tết, mua cành đào, chậu quất để trang hoàng nhà cửa. Tôi nhớ những mùa Tết bên bà, khi cả không gian như ngập tràn hương vị của ngày xuân. Những cành đào hồng thắm, những chậu quất trĩu quả vàng tươi làm sáng bừng góc sân nhà. Bà, với dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi bàn tay luôn thoăn thoắt, bận rộn gói bánh chưng, nấu nồi nước lá mùi để cả nhà rửa mặt ngày đầu năm. Tôi còn nhớ như in hương thơm thoang thoảng của lá dong, nếp mới hòa quyện với mùi khói bếp, tất cả như một phần không thể thiếu của tuổi thơ tôi.
Ngày Tết bên bà không chỉ là những món ăn ngon, mà còn là những khoảnh khắc đầy yêu thương. Tôi theo bà ra chợ xuân, nơi bà cẩn thận chọn từng nhành hoa, từng cành đào. Bà bảo, hoa đào là linh hồn của ngày Tết, và mỗi bông hoa nở rộ như một lời chúc an lành. Tôi hay líu ríu bên bà, đôi khi tò mò hỏi về những phong tục, tập quán mà bà luôn nhẫn nại giải thích.
Tôi thích nhất là khoảnh khắc giao thừa. Cả nhà quây quần bên nhau, còn bà thì luôn dành vài phút để thắp hương trước bàn thờ tổ tiên, khẽ thì thầm lời cầu nguyện cho một năm mới bình an. Lúc ấy, tôi thường nắm lấy bàn tay bà, bàn tay đã chai sần qua năm tháng nhưng vẫn luôn ấm áp.
Thế nhưng, Tết mỗi năm lại khiến tôi thêm lo sợ. Tôi lo rằng thời gian tàn nhẫn sẽ làm bà yếu hơn, chậm chạp hơn. Những nếp nhăn trên gương mặt bà ngày một rõ nét, đôi mắt mờ dần theo năm tháng. Tôi sợ một ngày nào đó, giọng kể ấm áp của bà sẽ chỉ còn là ký ức. Tôi nhớ những lần bà xoa đầu tôi và bảo:
-Mỗi năm qua đi là thêm một lần chúng ta được ở bên nhau, con à. Vì thế, hãy luôn trân trọng những phút giây hiện tại.
Những lời nói ấy khiến tôi thấm thía hơn bao giờ hết. Mỗi mùa Tết, tôi đều tự nhủ phải yêu thương bà nhiều hơn, phải ghi nhớ từng câu chuyện bà kể, từng món ăn bà nấu, từng ánh mắt, nụ cười của bà. Đó không chỉ là ký ức, mà còn là những kho báu quý giá của cuộc đời tôi.
Thời gian không chờ đợi ai, nhưng tình yêu thương mà bà dành cho tôi sẽ mãi là ánh sáng sưởi ấm tâm hồn tôi, như ngọn lửa bập bùng trong những đêm đông năm xưa. Tôi chỉ mong mỗi năm Tết đến, tôi vẫn được trở về bên bà, nghe bà kể chuyện, và cảm nhận trọn vẹn tình thương từ vòng tay ấm áp ấy.
Còn điều gì chưa nói? Có lẽ đó là lời cảm ơn sâu sắc mà tôi chưa kịp nói với bà – cảm ơn bà đã luôn là người chở che, đã luôn yêu thương tôi vô điều kiện, và đã dạy tôi những bài học quý giá về cuộc sống. Mỗi năm trôi qua, tôi càng hiểu rằng, những gì bà trao tặng tôi không chỉ là những câu chuyện cổ tích mà còn là sự thật giản dị của lòng nhân ái, tình yêu thương và sự sẻ chia. Và tôi sẽ luôn trân trọng từng giây phút bên bà, không chỉ trong những mùa Tết, mà trong suốt cả cuộc đời.
=> đây là bài dự thi '' còn điều gì chưa nói "của mk , bn tham khảo nhé ^^
chúc bạn học tốt
Điểm giống nhau là :
- cả hai đều nghèo mạc
- luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác trong mọi hoàn cảnh
tk ạ!
+ Tố Hữu sinh năm 1920, mất năm 2000, tên khai sinh là Nguyễn Kim Thành
+ Quê quán: làng Phù Lai, nay thuộc xã Quảng Thọ, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế
+ Sinh trưởng trong gia đình nho học ở Huế và yêu văn chương
+ Tố Hữu sớm giác ngộ cách mạng và hăng say hoạt động cách mạng và hăng say hoạt động, kiên cường đấu tranh trong các nhà tù thực dân
+ Tố Hữu đảm nhiệm nhiều cương vị trọng yếu trên mặt trận văn hóa và trong bộ máy lãnh đạo của Đảng và Nhà nước
- Đường thơ, đường cách mạng: con đường thơ và con đường hoạt động cách mạng của ông có sự thống nhất, không thể tách rời. Mỗi tập thơ của ông là một chặng đường cách mạng.
- Đường thơ, đường cách mạng: con đường thơ và con đường hoạt động cách mạng của ông có sự thống nhất, không thể tách rời. Mỗi tập thơ của ông là một chặng đường cách mạng.
+ Tập thơ “Từ ấy” (1937-1946)
+ Tập thơ “Việt Bắc” (1946-1954)
+ Tập thơ “Gió lộng” (1955-1961)
+ Tập thơ “Ra trận” và tập “Máu và hoa”
+ Các tập thơ còn lại: thể hiện những chiêm nghiệm về cuộc đời của tác giả
- Phong cách thơ Tố Hữu:
- Phong cách thơ Tố Hữu:
+ Thơ Tố Hữu là thơ trữ tình – chính trị
+ Thơ Tố Hữu thiên về khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn
+ Thơ Tố Hữu có giọng tâm tình, ngọt ngào
+ Thơ Tố Hữu mang tính dân tộc đậm đà
⇒ Thơ Tố Hữu là tấm gương phản chiếu tâm hồn một người chiến sĩ cách mạng suốt đời phấn đấu, hi sinh vì tương lai tươi đẹp của dân tộc, cuộc sống hạnh phúc của con người.


Dựa vào những chi tiết trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ, em cảm nhận được anh đội viên dành cho Bác một tình cảm vô cùng kính trọng, yêu thương và lo lắng. Khi thấy Bác không ngủ, anh “thổn thức cả nỗi lòng”, thể hiện sự xúc động và quan tâm sâu sắc. Anh lo Bác mệt, khuyên Bác đi ngủ vì thương Bác đã vất vả. Hình ảnh anh “nằm không yên” cho thấy tình cảm chân thành, gắn bó như con với cha. Qua đó, ta thấy anh đội viên không chỉ kính phục vị lãnh tụ mà còn yêu quý Bác bằng tình cảm gần gũi, ấm áp.