K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 2

“Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư là một truyện ngắn giàu cảm xúc, thể hiện vẻ đẹp giản dị mà sâu sắc của tình người trong những ngày Tết. Tác phẩm không xây dựng những sự kiện lớn lao mà tập trung khắc họa những rung động nhẹ nhàng trong tâm hồn nhân vật, đặc biệt là niềm mong mỏi có được một chiếc áo mới ngày Tết.

Trước hết, hình ảnh chiếc áo Tết là biểu tượng cho ước mơ, cho niềm vui nhỏ bé nhưng tha thiết của trẻ thơ. Với người lớn, đó có thể chỉ là một món đồ bình thường, nhưng với đứa trẻ trong truyện, đó là cả một niềm hạnh phúc. Qua đó, tác giả cho thấy giá trị của những điều giản dị trong cuộc sống, đồng thời gợi lên sự đồng cảm với những hoàn cảnh còn khó khăn.

Bên cạnh đó, tác phẩm còn là lời nhắc nhở về tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của người thân. Những người lớn trong truyện luôn cố gắng dành cho con trẻ những điều tốt đẹp nhất, dù bản thân còn nhiều thiếu thốn. Giọng văn của Nguyễn Ngọc Tư nhẹ nhàng, chân thật, giàu chất Nam Bộ, khiến câu chuyện trở nên gần gũi và dễ đi vào lòng người.

Qua “Áo Tết”, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa một bức tranh Tết mộc mạc nhưng đầm ấm tình người. Tác phẩm gợi cho người đọc sự trân trọng những niềm vui nhỏ bé và nhắc ta biết yêu thương, chia sẻ nhiều hơn trong cuộc sống.

S
17 tháng 2 2025

\(-5x^3+xy^2z^3-5x^3+xy^2z^3\\ =-10x^3+2xy^2z^3\)

vậy đa thức này có bậc 6

11 tháng 2

Dưới đây là dàn ý phân tích truyện ngắn “Anh Hai” của Lý Thanh Thảo:

I. Mở bài

Giới thiệu tác giả Lý Thanh Thảo và truyện ngắn “Anh Hai”.Khái quát nội dung: truyện ca ngợi tình anh em sâu nặng, giàu yêu thương và sự hi sinh thầm lặng.

II. Thân bài

Hoàn cảnh và nội dung câu chuyệnBối cảnh gia đình còn nhiều khó khăn.Nhân vật “Anh Hai” gánh vác trách nhiệm thay cha mẹ, chăm lo cho các em.Những chi tiết thể hiện sự hi sinh, nhường nhịn của anh.Phân tích nhân vật Anh Hai
a. Là người anh giàu tình yêu thươngLuôn quan tâm, chăm sóc, bảo vệ em.Sẵn sàng chịu thiệt thòi để em được đủ đầy, hạnh phúc.

b. Có trách nhiệm và trưởng thành sớm

Thay cha mẹ quán xuyến công việc.Biết nghĩ cho gia đình, đặt lợi ích của em lên trên bản thân.

c. Sự hi sinh thầm lặng

Không kể công, không than vãn.Tình cảm chân thành được thể hiện qua hành động hơn là lời nói.Nghệ thuậtXây dựng nhân vật qua hành động, chi tiết đời thường.Ngôn ngữ giản dị, gần gũi.Giọng văn nhẹ nhàng nhưng giàu cảm xúc.

III. Kết bài

Khẳng định vẻ đẹp của nhân vật Anh Hai.Nêu ý nghĩa: truyện nhắc nhở mỗi người biết trân trọng tình anh em và gia đình.


17 tháng 2 2025

1. Ngưng kết hồng cầu

  • Là hiện tượng các tế bào hồng cầu kết dính lại với nhau thành đám.
  • Nguyên nhân thường do phản ứng kháng nguyên - kháng thể, ví dụ như khi truyền nhầm nhóm máu.
  • Có thể gây ra các biến chứng nguy hiểm như tắc mạch máu, suy thận, thậm chí tử vong.

2. Đông máu

  • Là quá trình phức tạp, trong đó máu chuyển từ trạng thái lỏng sang trạng thái đặc (máu đông) để cầm máu khi có tổn thương mạch máu.
  • Bao gồm nhiều yếu tố tham gia, như các yếu tố đông máu, tiểu cầu.
  • Quá trình đông máu diễn ra theo nhiều giai đoạn, cuối cùng tạo thành cục máu đông để bịt kín vết thương.

Điểm khác biệt chính

Đặc điểm

Ngưng kết hồng cầu

Đông máu

Bản chất

Hồng cầu kết dính lại với nhau

Máu chuyển từ lỏng sang đặc

Nguyên nhân

Phản ứng kháng nguyên - kháng thể

Tổn thương mạch máu, yếu tố đông máu

Mục đích

Không có mục đích sinh lý, gây hại

Cầm máu

Hậu quả

Tắc mạch máu, suy thận, tử vong

Cầm máu, ngăn ngừa mất máu

21 tháng 2 2025

Ngưng kết hồng cầu là hiện tượng các tế bào hồng cầu kết dính lại với nhau thành đám.

  • Nguyên nhân thường do phản ứng kháng nguyên - kháng thể, ví dụ như khi truyền nhầm nhóm máu.
  • Có thể gây ra các biến chứng nguy hiểm như tắc mạch máu, suy thận, thậm chí tử vong.

Đông máu là Là quá trình phức tạp, trong đó máu chuyển từ trạng thái lỏng sang trạng thái đặc (máu đông) để cầm máu khi có tổn thương mạch máu.

  • Bao gồm nhiều yếu tố tham gia, như các yếu tố đông máu, tiểu cầu.
  • Quá trình đông máu diễn ra theo nhiều giai đoạn, cuối cùng tạo thành cục máu đông để bịt kín vết thương.



11 tháng 2

Truyện ngắn Một vì sao không bao giờ khóc của Vũ Ngọc Giao là một tác phẩm giàu chất trữ tình, thấm đẫm cảm xúc nhân văn về tình người và sự hi sinh thầm lặng. Qua hình tượng “một vì sao”, tác giả đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về những con người âm thầm tỏa sáng giữa cuộc đời mà không than vãn, không oán trách.

Trước hết, hình ảnh “vì sao không bao giờ khóc” mang ý nghĩa biểu tượng. Ngôi sao thường gợi liên tưởng đến ánh sáng, niềm tin và hi vọng. Trong truyện, “vì sao” là hình ảnh ẩn dụ cho một con người giàu đức hi sinh, sống âm thầm, chịu đựng khó khăn mà không than thở. Dù phải đối mặt với mất mát, đau buồn, nhân vật ấy vẫn giữ sự lặng lẽ, kiên cường, giống như vì sao vẫn lấp lánh giữa bầu trời đêm. Chính sự không “khóc” ấy không phải là vô cảm, mà là biểu hiện của nghị lực, của tình yêu thương sâu sắc dành cho người khác.

Tác phẩm còn làm nổi bật vẻ đẹp của tình cảm gia đình và tình người. Nhân vật “vì sao” luôn đặt hạnh phúc của người khác lên trên nỗi buồn của bản thân. Sự hi sinh ấy không phô trương mà âm thầm, bền bỉ. Qua đó, tác giả bày tỏ sự trân trọng đối với những con người bình dị nhưng giàu lòng vị tha trong cuộc sống.

Về nghệ thuật, truyện có giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất thơ. Cách xây dựng hình ảnh biểu tượng giúp câu chuyện mang tính khái quát cao và gợi nhiều suy ngẫm. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu cảm xúc khiến người đọc dễ đồng cảm với nhân vật.

Tóm lại, Một vì sao không bao giờ khóc không chỉ kể về một số phận cụ thể mà còn ca ngợi vẻ đẹp của nghị lực và tình yêu thương trong cuộc sống. Qua hình tượng “vì sao”, tác giả nhắc nhở chúng ta biết trân trọng những con người âm thầm hi sinh và học cách sống mạnh mẽ, nhân ái hơn giữa cuộc đời.

16 tháng 2 2025

Cha tôi thế hệ 5X, chớm già. Sinh năm Canh Dần, theo tuổi bà mụ, tính đến nay cha vừa tròn năm mươi chín tuổi. Hơn nửa thế kỷ có mặt trên đời thì bốn mươi năm cha mặc áo nhà binh, cầm súng và xa nhà. Cha tôi lấy vợ muộn và lại muộn đường con cái bởi đi chinh chiến hết miền Nam rồi sang Campuchia đến năm 1989 mới về nước, sau ở lì Tây Nguyên thỉnh thoảng mới về nhà.

Cha trở về, cha mang theo nguyên hình vị đại tá tại ngũ. Sáng mới năm giờ, cha đã gọi tôi dậy lên sân thượng tập thể dục. Cha hô một hai, một hai, con cũng hô một hai... một hai... đến mức sáng bảnh bà hàng phố ngó đầu sang bảo: “Nhà mày đang huấn luyện tân binh à?”. Mẹ tôi không giận cứ cười ngặt nghẽo.

Cha tôi đọc báo nghe đài, xem ti vi. Ông càng lo cho tôi, đứa con trai độc nhất. Nó mà dây vào nghiện hút thì không những đời nó tàn mà cả nhà khổ, ông sẽ mất con. Lúc nào, cha tôi cũng cảm thấy bất ổn. Đi ra đường thì sợ tai nạn giao thông, về nhà thì chỉ sợ con hư hỏng, sợ vợ làm ăn đổ bể... Suốt cả đời, cha tôi quen rèn luyện người khác, quen chăm lo người khác nên nó ngấm vào máu, thành thuộc tính cố hữu rồi.

Tối, cha bắt cả nhà đi ngủ sớm. Riêng điểm này thì tôi khó chịu lắm, cứ mặt nặng mày nhẹ với cha. Bấy lâu nay quen sống tự do, tôi học hành ấm ớ rồi lướt web, chơi game, hoặc chat với mấy đứa “chíp con” cùng lớp đến một, hai giờ sáng. Một tuần, mẹ tôi sáu ngày đến vũ trường nhảy nhót, hoặc đi uống cà phê đến khuya mới về. Chị Mai mải xem phim Hàn Quốc liên miên. Cái thứ phim toàn khóc lóc, thất tình, ung thư, hoặc bệnh máu trắng rồi ân hận, sám hối... có gì đáng đồng tiền bát gạo mà lấy mất thời gian của chị tôi đến thế? Cha về. Cha thiết quân luật. Đừng hòng ai thức khuya quá mười một giờ đêm. Cha bảo: “Cứ như đơn vị bố thì chín giờ rưỡi là kèn báo ngủ đã tèn teng... tèn teng... Anh nào có muốn đọc nốt bài báo cũng không được vì trực ban... tắt điện”. Chị Mai tôi than thở: “Cứ thế này thì tao đến phải lấy chồng mất thôi, chạy trốn vào nhà bà mẹ chồng có khi còn tự do hơn”.

Tuy có ca thán về cha, nhưng chị Mai thương cha vô cùng. Cái dạo chị mới năm sáu tuổi, cha về phép. Một cái khung xe đạp, một con búp bê tóc vàng, vài mảnh vải cho vợ con; vậy mà cả nhà vẫn đầm ấm, hạnh phúc, vui vẻ. Cha rất quý con gái. Ngày ấy, gia đình tôi chưa chuyển lên Hà Nội ở. Chiều chiều, cha tôi dẫn con gái đi dọc triền đê nhìn đồng quê sông nước. Hình ảnh cha vận sắc phục nhà binh, đeo quân hàm đỏ chói, bàn tay to dầy thô dắt đứa con gái nhỏ bé lích chích đi tha thẩn, nhàn hạ, thanh bình trên triền đê đầy hoa cỏ may cứ đi theo chị tôi suốt tuổi thơ đến bây giờ. Nhưng, ám ảnh, sợ hãi nhất là khi cha khoác ba lô trả phép. Ngày ấy, bên chiến trường Campuchia đánh bọn Pôn Pốt vẫn đang ác liệt. Cha phải đi, bên ấy có nhiều việc đang chờ. Con gái và cha vừa ấm hơi, quen nhau thì cha đã ra đi. Cha không muốn mẹ đưa ra tận ga tàu, cha sợ những giọt nước mắt sụt sùi. Mẹ và chị tôi tiễn chân cha ra đầu làng. Cha âu yếm nhìn vợ, rồi ôm hôn con gái, cha bảo mẹ tôi: “Em và con về đi”. Cha thả con gái xuống và quay lưng rảo bước, những bước chân dài đạp trên đá mạt rào rạo, vội vã, thỉnh thoảng quay lại vẫy vẫy tay. Bỗng chị tôi khóc thét lên và cùn cụt chạy theo cha. Cha tôi quay lại ôm choàng lấy con gái. Nước mắt chị tôi nhoen nhoét vào gương mặt dãi dầu từng trải của cha. Mẹ tôi bảo: “Hay anh ở lại, mai hãy đi”. Cha tôi bảo: “Em đừng buồn. Anh mà ở lại thì anh không đi được nữa. Thôi nào con, cho bố đi nào”. Cha chuyền tay trao con gái cho vợ rồi quay gót. Lần này, bước chân ông quả quyết, thật nhanh, không ngoái đầu nhìn lại. Mẹ và chị tôi thầm thũi khóc nhìn bóng cha tôi cứ xa dần, mờ dần.

Hầu như tôi không có kỷ niệm ấu thơ với cha. Cha nhẹ nhàng với con gái bao nhiêu thì nghiêm khắc với con trai bấy nhiêu. Hễ lần nào tôi đi học luyện thi về là cha hỏi han từng li từng tí: “Hôm nay con học môn gì? Con có tiếp thu được không?..”. Tất nhiên, tôi khó chịu ra mặt, trả lời qua loa đôi chút. Lúc cha chưa về, mẹ chẳng bao giờ xét nét tôi như thế.

Tóm tắt đoạn trích trên

1 tháng 6 2025

Ta có: MNPQ là hình bình hành

=>MP cắt NQ tại trung điểm của mỗi đường

=>O là trung điểm chung của MP và NQ

Xét ΔMQN có

ND,MO là các đường trung tuyến
ND cắt MO tại H

do đó: H là trọng tâm của ΔMQN

=>\(NH=\frac23ND\)

Xét ΔNQP có

NE,PO là các đường trung tuyến

NE cắt PO tại K

Do đó: K là trọng tâm của ΔNQP

=>\(NK=\frac23NE\)

Xét ΔNDE có \(\frac{NH}{ND}=\frac{NK}{NE}\left(=\frac23\right)\)

nên HK//DE

=>\(\frac{HK}{DE}=\frac{NH}{ND}=\frac23\)

=>\(\frac{28}{DE}=\frac23=\frac{28}{42}\)

=>DE=42(cm)

H
16 tháng 2 2025

Quả nhiên sáng sớm tóc đen thành tuyết trắng

Thị phi thành bại quay đầu lại như không

Thay trời hành đạo cũng chỉ là hành động bỏ đá xuống giếng mà thôi

Nếu xuân thu thiền ta vừa mới luyện thành có hiệu quả, kiếp sau vẫn nguyện làm tà ma.

15 tháng 2 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

15 tháng 2 2025

nên nhắn có dấu nhé bạn

11 tháng 2

Nguyễn Đình Thi cho rằng “nghệ thuật là tiếng nói của tình cảm”, bởi văn nghệ không chỉ phản ánh hiện thực mà trước hết bộc lộ cảm xúc, rung động và tâm hồn của con người. Nghệ thuật chạm đến trái tim người đọc bằng cảm xúc chân thành, từ đó khơi dậy sự đồng cảm và suy nghĩ sâu xa. Ý kiến ấy được thể hiện rõ qua tác phẩm Tuổi thơ tôi của Huỳnh Minh Nhật. Trong tác phẩm, tuổi thơ hiện lên với những kỉ niệm hồn nhiên, trong sáng gắn liền với quê hương, bạn bè và những trò chơi dân dã. Tác giả không chỉ kể lại những sự việc đã qua mà còn gửi gắm vào đó nỗi nhớ da diết và tình yêu tha thiết đối với những năm tháng ấu thơ. Những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng, con sông, tiếng cười bạn nhỏ… được tái hiện bằng giọng văn nhẹ nhàng, giàu cảm xúc, khiến người đọc như sống lại tuổi thơ của chính mình. Qua đó, ta cảm nhận được tình yêu quê hương và sự trân trọng quá khứ mà tác giả muốn bày tỏ. Như vậy, Tuổi thơ tôi không chỉ là câu chuyện về kỉ niệm mà còn là tiếng nói của tình cảm chân thành. Tác phẩm minh chứng cho nhận định của Nguyễn Đình Thi: nghệ thuật trước hết là nơi con người gửi gắm và chia sẻ những rung động sâu sắc của trái tim.