K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 2

Mây buổi sáng: bồng bềnh, nhẹ nhàng, mỏng manh, hồng nhạt, bảng lảng, lững lờ


Mây buổi trưa: trắng xóa, dày đặc, cuồn cuộn, cao vút, rực sáng, xốp mềm


Mây buổi chiều: ửng hồng, tím nhạt, vàng óng, lơ lửng, chậm rãi, bồng bềnh


Mây buổi tối: xám đậm, lặng lẽ, mờ ảo, u ám, dày nặng, trôi lặng

11 tháng 2

Mây buổi sáng: bồng bềnh, nhẹ nhàng, mỏng manh, hồng nhạt, bảng lảng, lững lờ Mây buổi trưa: trắng xóa, dày đặc, cuồn cuộn, cao vút, rực sáng, xốp mềm Mây buổi chiều: ửng hồng, tím nhạt, vàng óng, lơ lửng, chậm rãi, bồng bềnh Mây buổi tối: xám đậm, lặng lẽ, mờ ảo, u ám, dày nặng, trôi lặng

11 tháng 2

Mây buổi sáng: bồng bềnh, nhẹ nhàng, mỏng manh, hồng nhạt, bảng lảng, lững lờ Mây buổi trưa: trắng xóa, dày đặc, cuồn cuộn, cao vút, rực sáng, xốp mềm Mây buổi chiều: ửng hồng, tím nhạt, vàng óng, lơ lửng, chậm rãi, bồng bềnh Mây buổi tối: xám đậm, lặng lẽ, mờ ảo, u ám, dày nặng, trôi lặng

16 tháng 2 2025

-Buổi sáng:

Mặt trời lên, ấm áp

Ánh sáng dịu dàng

Vầng dương ló dạng

Bình minh rực rỡ

Ánh sáng vàng nhẹ

Mặt trời mờ ảo, nhạt nhòa

-Buổi trưa:

Mặt trời chói chang

Ánh sáng gay gắt

Vầng dương ở đỉnh đầu

Mặt trời thiêu đốt

Nắng oi ả

Ánh sáng rực rỡ, chói lọi

-Buổi chiều:

Mặt trời lặn dần

Ánh sáng nhạt dần

Hoàng hôn rực rỡ

Mặt trời mấp mé đường chân trời

Ánh sáng vàng ấm

Mặt trời dịu xuống, bớt gay gắt

15 tháng 2 2025

TOÁN ĐI

Bài 5: Em hãy viết đoạn văn nêu lí do thích hoặc không thích một nhân vật trong Truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng.Truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng     Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai và lão Miệng từ xưa vẫn sống với nhau thân thiết. Bỗng một hôm, cô Mắt đến than thở: “Chúng ta làm việc mệt nhọc quanh năm, còn lão Miệng chẳng làm gì cả.” Cậu Chân, cậu Tay cũng nói: “Phải đấy!...
Đọc tiếp

Bài 5: Em hãy viết đoạn văn nêu lí do thích hoặc không thích một nhân vật trong Truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng.

Truyện Chân, Tay, Tai, Mắt, Miệng

     Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai và lão Miệng từ xưa vẫn sống với nhau thân thiết. Bỗng một hôm, cô Mắt đến than thở: “Chúng ta làm việc mệt nhọc quanh năm, còn lão Miệng chẳng làm gì cả.” Cậu Chân, cậu Tay cũng nói: “Phải đấy! Chúng ta phải đi nói cho lão Miệng biết để lão tự lo lấy.". 
     Đi ngang qua nhà bác Tai. Cả ba cùng chạy vào nói: “Bác Tai ơi, chúng cháu đến nói cho lão Miệng biết từ giờ chúng cháu không làm cho lão ăn nữa.”. Bác Tai gật đầu lia lịa. Bốn người hăm hở đến nhà lão Miệng, nói: “Từ nay chúng tôi không làm gì nữa. Chúng tôi đã cực khổ, vất vả vì ông nhiều rồi.” 
     Từ hôm đó, bác Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay không làm gì nữa. Cả bọn lừ đừ mệt mỏi như thế, cho đến khi không thể chịu được nữa, tất cả cố gắng đến nhà lão Miệng. Đến nơi, họ thấy lão Miệng cũng nhợt nhạt cả hai môi. Mọi người vực lão Miệng dậy để tìm thức ăn, ăn xong mọi người đều thấy khỏe mạnh, khoan khoái. Từ đó, lão Miệng, bác Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay lại sống hòa thuận với nhau, mỗi người một việc, không ai tị ai cả.


Viết giúp mình




1
17 tháng 9 2025

Yvhvh

11 tháng 2

Đoạn thơ giúp ta cảm nhận vẻ đẹp giản dị, mộc mạc và thân thương của ngôi nhà nơi Bác Hồ đã sống thời thơ ấu. Hình ảnh mái nhà nghiêng nghiêng qua bao đời nắng mưa gợi sự bền bỉ, gắn bó với thời gian và làng quê. Chiếc giường tre đơn sơ, võng gai ru mát trưa hè cho thấy cuộc sống thanh đạm, nghèo mà ấm áp. Qua đó, ta cảm nhận được tuổi thơ giản dị của Bác, đồng thời thêm yêu kính, trân trọng con người vĩ đại xuất thân từ những điều bình dị, gần gũi.

11 tháng 2

Buổi sáng trên quê em bắt đầu bằng những tia nắng nhẹ nhàng trải xuống cánh đồng. Mặt trời từ từ nhô lên sau rặng tre, ánh sáng hồng dịu lan khắp không gian. Làn sương mỏng còn vương trên ngọn cỏ, long lanh như những hạt ngọc nhỏ. Không khí trong lành khiến lòng người cảm thấy dễ chịu và khoan khoái.


Cánh đồng lúa trải dài một màu xanh mướt. Gió thổi nhè nhẹ làm những bông lúa đung đưa như sóng biển. Xa xa, tiếng chim hót ríu ran hòa cùng tiếng gà gáy sáng tạo nên bản nhạc quen thuộc của làng quê. Con đường đất chạy quanh cánh đồng in dấu chân người đi chợ sớm.


Bên bờ sông, hàng tre soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng. Dòng sông lững lờ trôi, mang theo phù sa bồi đắp cho ruộng đồng. Thỉnh thoảng có chiếc thuyền nhỏ chèo qua, để lại những gợn sóng lăn tăn. Trên bãi cỏ, vài chú trâu thong thả gặm cỏ, tạo nên khung cảnh thanh bình và yên ả.


Khi mặt trời lên cao, cảnh vật trở nên rực rỡ hơn. Ánh nắng vàng óng phủ lên mái nhà, lên cánh đồng, làm mọi thứ như bừng tỉnh sau giấc ngủ đêm dài. Nhìn quê hương vào buổi sáng, em cảm thấy yêu hơn những điều bình dị quanh mình. Cảnh sắc ấy không chỉ đẹp mà còn chứa đựng bao kỉ niệm thân thương của tuổi thơ.

11 tháng 2

Trong cuộc đời mỗi người, có những người chỉ gặp vài lần nhưng lại để lại ấn tượng sâu đậm. Với em, đó là anh họ của mình, người anh mà em không có nhiều dịp gặp gỡ nhưng hình ảnh anh vẫn in đậm trong kí ức.


Anh cao và gầy, dáng người nhanh nhẹn. Nước da anh ngăm ngăm vì thường xuyên hoạt động ngoài trời. Khuôn mặt anh vuông vức, đôi mắt sáng và hiền. Mỗi khi cười, anh để lộ hàm răng trắng đều cùng lúm đồng tiền nhỏ bên má, khiến ai nhìn cũng thấy gần gũi. Giọng nói của anh trầm và ấm, cách nói chuyện chậm rãi, nhẹ nhàng.


Em nhớ nhất lần anh về quê chơi vào dịp hè. Anh đã dành cả buổi chiều để dạy em thả diều và đá bóng. Dù em còn vụng về, anh không hề cáu gắt mà kiên nhẫn chỉ bảo từng chút một. Khi em bị ngã trầy đầu gối, anh ân cần phủi bụi và động viên em cố gắng hơn. Sự quan tâm ấy khiến em cảm thấy ấm áp và được che chở.


Anh không chỉ thân thiện mà còn rất chăm chỉ. Em nghe mẹ kể anh học giỏi và luôn giúp đỡ bố mẹ trong công việc. Dù ít gặp, mỗi lần gặp anh em đều thấy vui và ngưỡng mộ.


Đối với em, anh họ không chỉ là người anh trong gia đình mà còn là tấm gương về sự hiền lành, trách nhiệm và yêu thương. Dù chỉ gặp vài lần, những kỉ niệm cùng anh vẫn luôn ở lại trong lòng em như một phần đẹp đẽ của tuổi thơ.

11 tháng 2

Trong bốn mùa của năm, em yêu thích nhất là mùa hè rực rỡ. Mùa hè đến mang theo ánh nắng vàng óng trải khắp không gian. Bầu trời cao và trong xanh hơn, những đám mây trắng bồng bềnh trôi chậm rãi. Nắng hè tuy chói chang nhưng lại làm cho cảnh vật thêm tươi tắn, tràn đầy sức sống.

Cây cối vào hè xanh mướt một màu. Những hàng phượng vĩ trước sân trường nở hoa đỏ rực như những đốm lửa nhỏ, báo hiệu một mùa chia tay và cũng là mùa của những ước mơ. Tiếng ve kêu râm ran trên các vòm lá như bản nhạc quen thuộc của tuổi học trò. Dòng sông quê em lấp lánh dưới ánh nắng, thỉnh thoảng có những cơn gió nhẹ thổi qua làm mặt nước gợn sóng lăn tăn.

Mùa hè còn là mùa của những buổi trưa yên ả bên hiên nhà, của tiếng quạt quay đều đều, của những trái xoài, trái dưa hấu ngọt mát. Đặc biệt, hè đến cũng là lúc chúng em được nghỉ học, được về thăm ông bà, được vui chơi thỏa thích cùng bạn bè.

Với em, mùa hè không chỉ rực rỡ sắc màu mà còn đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ. Dù nắng có gay gắt, em vẫn yêu mùa hè vì đó là mùa của niềm vui và những ước mơ trong trẻo.