viết truyện sáng tạo
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sự khác biệt trong phương pháp đọc hiểu thơ trung đại và thơ dân gian thể hiện ở cách tiếp cận nội dung và hình thức nghệ thuật.
Đối với thơ dân gian, khi đọc hiểu cần chú ý đến hoàn cảnh sinh hoạt cộng đồng, đời sống lao động và tâm tư tình cảm bình dị của nhân dân. Ngôn ngữ thường mộc mạc, hình ảnh gần gũi, giàu tính truyền miệng nên cần cảm nhận bằng sự liên hệ thực tế và chú ý đến yếu tố biểu cảm trực tiếp, hình ảnh quen thuộc như con cò, bến nước, cây đa.
Còn với thơ trung đại, cần đặt tác phẩm trong bối cảnh lịch sử xã hội và hệ tư tưởng phong kiến. Thơ trung đại thường sử dụng nhiều điển tích, điển cố, từ Hán Việt và bút pháp ước lệ tượng trưng, vì vậy khi đọc cần tìm hiểu nghĩa của từ cổ, ý nghĩa biểu tượng và quan niệm thẩm mĩ thời đại. Ngoài ra, cần chú ý đến niêm luật, thể thơ và cấu trúc chặt chẽ.
Tóm lại, thơ dân gian thiên về cảm nhận trực tiếp, gần gũi đời sống, còn thơ trung đại đòi hỏi sự tìm hiểu bối cảnh lịch sử, điển tích và đặc trưng thi pháp để hiểu sâu nội dung và giá trị nghệ thuật.
Sự khác biệt trong phương pháp đọc hiểu thơ trung đại và thơ dân gian thể hiện ở cách tiếp cận nội dung và hình thức nghệ thuật.
Đối với thơ dân gian, khi đọc hiểu cần chú ý đến hoàn cảnh sinh hoạt cộng đồng, đời sống lao động và tâm tư tình cảm bình dị của nhân dân. Ngôn ngữ thường mộc mạc, hình ảnh gần gũi, giàu tính truyền miệng nên cần cảm nhận bằng sự liên hệ thực tế và chú ý đến yếu tố biểu cảm trực tiếp, hình ảnh quen thuộc như con cò, bến nước, cây đa.
Còn với thơ trung đại, cần đặt tác phẩm trong bối cảnh lịch sử xã hội và hệ tư tưởng phong kiến. Thơ trung đại thường sử dụng nhiều điển tích, điển cố, từ Hán Việt và bút pháp ước lệ tượng trưng, vì vậy khi đọc cần tìm hiểu nghĩa của từ cổ, ý nghĩa biểu tượng và quan niệm thẩm mĩ thời đại. Ngoài ra, cần chú ý đến niêm luật, thể thơ và cấu trúc chặt chẽ.
Tóm lại, thơ dân gian thiên về cảm nhận trực tiếp, gần gũi đời sống, còn thơ trung đại đòi hỏi sự tìm hiểu bối cảnh lịch sử, điển tích và đặc trưng thi pháp để hiểu sâu nội dung và giá trị nghệ thuật.
Tôi là con trai của mẹ. Câu chuyện xảy ra vào một buổi chiều khiến tôi nhớ mãi và cũng ân hận mãi.
Hôm ấy, sau giờ học tôi mải chơi đá bóng với bạn nên về nhà rất muộn. Vừa bước vào sân, tôi đã nghe tiếng mẹ gọi dọn cơm. Vì vội vàng và còn bực vì bị thua trận bóng, tôi làm rơi chiếc bát xuống nền gạch. Chiếc bát sứ mẹ vẫn dùng hằng ngày vỡ tan thành nhiều mảnh.
Tôi sợ hãi, đứng lặng người. Chiếc bát ấy là kỉ vật bà ngoại để lại cho mẹ. Mẹ chạy ra, nhìn những mảnh vỡ rồi nhìn tôi. Tôi nghĩ chắc mẹ sẽ mắng tôi thật nặng. Nhưng mẹ chỉ thở dài, nhẹ nhàng bảo tôi nhặt mảnh vỡ kẻo đứt tay.
Thấy mẹ không trách mắng, tôi càng thấy ân hận. Tôi lí nhí xin lỗi và hứa sẽ cẩn thận hơn. Mẹ xoa đầu tôi, nói rằng chiếc bát có thể vỡ nhưng tình cảm thì không được phép rạn nứt. Điều quan trọng là biết nhận lỗi và sửa sai.
Từ hôm đó, tôi hiểu rằng sự nóng nảy, bất cẩn của mình có thể làm tổn thương những điều quý giá. Chiếc bát vỡ đã dạy tôi bài học về trách nhiệm và lòng biết ơn, bài học mà tôi sẽ luôn ghi nhớ suốt đời.
Trong cuộc sống, ai cũng có một điểm tựa tinh thần để giúp mình vượt qua những khó khăn. Với tôi, người đó chính là bà ngoại – người luôn yêu thương, che chở và dạy dỗ tôi bằng tất cả sự bao dung của mình. Tôi vẫn nhớ như in mùa hè năm tôi học lớp năm. Đó là một mùa hè đặc biệt, vì ba mẹ tôi bận công tác xa nên tôi về quê ở với bà ngoại. Những ngày đầu xa nhà, tôi buồn và nhớ ba mẹ lắm. Thấy tôi ủ rũ, bà xoa đầu rồi nhẹ nhàng nói: “Cháu ngoan nào, có bà ở đây rồi! Đừng buồn nữa nhé!”. Giọng bà trầm ấm như một lời an ủi dịu dàng, khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn. Những buổi chiều, bà dắt tôi ra vườn nhặt rau, tưới cây, vừa làm vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Bà bảo: “Cuộc sống có lúc khó khăn, nhưng chỉ cần mình cố gắng, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.” Chính câu nói ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi, giúp tôi mạnh mẽ hơn mỗi khi gặp thử thách. Một lần, tôi bị ngã khi tập đi xe đạp. Đau và sợ lắm, tôi òa khóc, định bỏ cuộc. Nhưng bà đến bên, nhẹ nhàng đỡ tôi dậy rồi mỉm cười: “Cháu có nhớ khi còn bé, cháu tập đi cũng bị ngã suốt không? Nhưng cuối cùng, cháu vẫn đi được đấy thôi!” Nghe bà nói, tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Hít một hơi thật sâu, tôi lại tiếp tục tập, và rồi tôi đã thành công. Dù bây giờ tôi đã lớn, nhưng bà ngoại vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc của tôi. Những lời bà dạy, những kỉ niệm bên bà sẽ mãi là hành trang giúp tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống
Trong cuộc sống, ai cũng cần một điểm tựa tinh thần để vững bước trước những thử thách. Với em, người bà hiền hậu chính là chốn bình yên mỗi khi em mệt mỏi hay buồn bã.
Em vẫn nhớ như in một buổi chiều mùa hè năm ấy. Sau một kỳ thi không như mong đợi, em buồn rầu trở về nhà, lòng trĩu nặng. Vừa bước vào sân, bà đã ngồi sẵn trên chiếc ghế mây, mỉm cười dịu dàng: “Lại đây với bà nào, cháu gái!”. Chỉ cần nghe giọng bà thôi, nước mắt em đã rơi lúc nào chẳng hay.
Em òa lên: “Bà ơi, cháu làm bài không tốt. Cháu thấy mình thật tệ!”. Bà xoa đầu em, giọng ấm áp: “Không sao cả, cháu của bà đã cố gắng hết sức rồi. Vấp ngã chỉ là một phần của hành trình trưởng thành thôi mà.”. Rồi bà kể em nghe những ngày xưa cũ, khi bà cũng từng thất bại, cũng từng nản lòng. Nhưng quan trọng nhất, bà chưa từng bỏ cuộc.
Những lời bà nói hôm ấy như một ngọn đèn nhỏ, soi sáng trái tim đang rối bời của em. Nhờ bà, em học được rằng thất bại không đáng sợ, quan trọng là biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Từ đó, em không còn để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình nữa.
Bà vẫn luôn là thế – một điểm tựa vững chắc trong lòng em. Những lời động viên của bà ngày ấy, em sẽ mãi khắc ghi và trân trọng.
Nghệ thuật miêu tả Sơn Tinh Hình dáng: Sơn Tinh thường được miêu tả là một người đàn ông cường tráng, mạnh mẽ với dáng vóc cao lớn, rắn rỏi. Ông mang áo giáp và cầm cây gậy thần quyền năng. Tính cách: Sơn Tinh thể hiện sự cương nghị, quyết đoán và kiên trì. Ông là biểu tượng của sức mạnh thiên nhiên, chiến đấu vì chính nghĩa và bảo vệ đất nước. Khả năng: Sơn Tinh có khả năng điều khiển đất đai, núi non. Ông có thể dời non lấp biển, xây dựng thành trì từ các ngọn đồi và đỉnh núi. Nghệ thuật miêu tả Thủy Tinh Hình dáng: Thủy Tinh được miêu tả là một vị thần nước với thân hình uyển chuyển, mạnh mẽ và đầy ma mị. Ông thường mặc trang phục xanh biển và mang theo cây trượng quyền năng điều khiển nước. Tính cách: Thủy Tinh thể hiện sự hùng mạnh, quyết đoán nhưng cũng có lúc nóng giận, thù hằn. Ông là biểu tượng của sức mạnh nước, có khả năng gây ra lũ lụt và cơn bão. Khả năng: Thủy Tinh có khả năng điều khiển nước, biển và sông ngòi. Ông có thể tạo ra lũ lụt để chống lại kẻ thù và bảo vệ lãnh thổ của mình.
- Nghệ thuật: + Xây dựng nhân vật mang dáng dấp thần linh với nhiều chi tiết tưởng tượng, kì ảo (các vị thần với nhiều phép lạ, những món sính lễ quý hiếm không thể gặp được ở cuộc sống bình thường...) + Cách kể chuyện lôi cuốn, hấp dẫn, mang đậm chất dân gian.
Một con ếch sống trong cái giếng sâu. Xung quanh nó chỉ có vài anh nhái, chị cua và cậu ốc.
Hằng ngày, khi ếch cất tiếng kêu của mình lên là lại tạo ra âm thanh vang vọng khắp giếng. Những người bạn xung quanh nghe tiếng kêu mà cảm thấy vô cùng hoảng sợ. Nó tự cho mình là chúa tể. Mỗi khi ngước nhìn lên cao, ếch lại thấy bầu trời chỉ bé bằng chiếc vung.
Một năm nọ, trời mưa tầm tã suốt mấy ngày liền. Nước mưa chảy xuống giếng, dần dần dâng cao lên đến tận miệng giếng. Ếch theo đó mà thoát ra khỏi cái giếng. Cảnh vật bên ngoài thật khác lạ. Ếch vẫn quen thói cũ, cứ bước đi huênh hoang trên đường. Nhìn lên bầu trời, nó cảm thấy ngạc nhiên vô cùng. Ở dưới miệng giếng, bầu trời chỉ bé bằng một chiếc vung. Nhưng lúc này, bầu trời rộng lớn biết bao nhiêu. Vì quá mải ngắm nhìn bầu trời mà ếch không nhìn thấy một bác trâu đi ngang qua. Bác trâu nói:
- Kìa, cậu ếch kia. Tránh đường cho ta đi!
Ếch nghe xong, liếc nhìn bác trâu, chẳng có chút sợ hãi mà cứ nghênh ngang bước tiếp. Thế rồi, nó bị bác giẫm chết lúc nào không hay.
Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” đã gửi gắm bài học rằng chúng ta không nên chủ quan, kiêu ngạo và coi thường những người xung quanh. Mỗi người cần phải biết nhìn xa trông rộng dù hoàn cảnh và môi trường sống có giới hạn.
I. Mở bài
Giới thiệu câu chuyện ngụ ngôn định kể.
Nêu sơ lược về ý nghĩa của câu chuyện.
II. Thân bài
Giới thiệu bối cảnh câu chuyện
Thời gian, địa điểm diễn ra câu chuyện.
Nhân vật chính (có thể là con người, loài vật hoặc đồ vật được nhân cách hóa).
Diễn biến câu chuyện
Sự việc đầu tiên xảy ra (giới thiệu tình huống, vấn đề).
Các tình tiết phát triển câu chuyện (mâu thuẫn, cao trào).
Sự việc dẫn đến kết quả (cách nhân vật giải quyết vấn đề hoặc hậu quả phải chịu).
Kết thúc câu chuyện
Kết quả của sự việc (thành công hay thất bại, bài học rút ra).
Phản ứng của nhân vật hoặc bài học mà người đọc có thể nhận được.
III. Kết bài
Nêu ý nghĩa, bài học rút ra từ câu chuyện.
Liên hệ với thực tế, bài học áp dụng trong cuộc sống.
dù mik ko bt viết nhưng mik có dàn ý, mong bạn đọc và lm theo nha :))
Một buổi chiều, khi đang dọn lại góc học tập, em tình cờ phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ đã cũ. Bên trong là một chiếc đồng hồ kim loại màu bạc, mặt kính hơi xước nhưng vẫn sáng bóng. Điều lạ là phía sau đồng hồ có khắc dòng chữ: “Hãy xoay ba lần khi con thật sự cần”.
Tò mò, em thử xoay nhẹ ba lần. Bỗng nhiên căn phòng tối sầm lại rồi sáng bừng lên. Khi mở mắt ra, em thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, xung quanh là những ngôi nhà mái lá đơn sơ. Một cậu bé chừng bằng tuổi em đang nhìn em ngạc nhiên. Cậu giới thiệu tên là Nam và nói đây là ngôi làng cách đây hơn năm mươi năm.
Em nhanh chóng hiểu rằng chiếc đồng hồ đã đưa mình về quá khứ. Nam dẫn em đi khắp làng. Em thấy trẻ con chơi ô ăn quan, thả diều, không có điện thoại hay ti vi nhưng tiếng cười vang khắp nơi. Nam kể rằng ước mơ của cậu là được đi học đầy đủ, vì nhà nghèo nên nhiều khi phải nghỉ để phụ giúp gia đình.
Nghe vậy, em chợt thấy mình may mắn biết bao. Em được học hành đầy đủ, có sách vở, có máy tính. Em kể cho Nam nghe về trường học hiện đại, về thư viện lớn và những ước mơ của mình. Nam mỉm cười: “Vậy thì cậu phải cố gắng học thật giỏi, đừng lãng phí cơ hội nhé.”
Bỗng chiếc đồng hồ trong tay em rung lên. Mọi thứ lại mờ dần. Khi tỉnh lại, em thấy mình đang ở trong phòng. Trên bàn vẫn là chiếc hộp gỗ, nhưng đồng hồ đã biến mất.
Từ hôm đó, em chăm chỉ học tập hơn. Mỗi khi mệt mỏi, em lại nhớ đến nụ cười của Nam giữa cánh đồng chiều năm ấy. Em hiểu rằng thời gian là món quà quý giá nhất và chúng ta phải biết trân trọng từng phút giây mình đang có.
5-7 câu bro?
(Fun Fact: chữ bạn to lên và dài để đoạn văn dài hơn :) )
Lòng dũng cảm là phẩm chất cao quý giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Người dũng cảm không sợ hãi trước nguy hiểm mà luôn kiên cường đối mặt và tìm cách vượt qua. Họ có thể là những người lính bảo vệ Tổ quốc, những bác sĩ chiến đấu với dịch bệnh, hay đơn giản là một học sinh dám đứng lên bảo vệ lẽ phải. Lòng dũng cảm không chỉ thể hiện qua những việc lớn lao mà còn nằm trong những hành động nhỏ bé hàng ngày, như dám thử thách bản thân hay nói lên suy nghĩ của mình. Nhờ lòng dũng cảm, con người mới có thể vươn lên, khẳng định giá trị bản thân và góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn.
tk
Đợi mãi không thấy cá vàng bơi lên, ông lão chèo thuyền ngược trở về. Sóng gió bão bùng đã qua đi. Biển xanh trở lại hiền hoà. Ông lão chèo thuyền mà lòng chất chứa bao nỗi ưu tư. Không biết có nên trở lại ngôi nhà ấy nữa không? Nó giờ đây đâu còn là ngôi nhà của mình nữa.
Và người ở trong ngôi nhà ấy cũng đâu phải là người vợ đói khổ năm xưa của mình. Nhưng không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà đôi chân lão vẫn đưa lão về mảnh đất ngày xưa.
Nhưng, chuyện gì đang xảy ra thế này? Tất cả đã biến đi đâu? Tại sao không còn ai nữa? Mụ vợ của ta đâu? Trước mắt ông lão không phải là một cung điện nguy nga có Long Vương đang ngự giữa hàng trăm lính canh như lão nghĩ. Kì lạ thay! Trước mặt ông là khung cảnh cũ. Mái lều lụp xụp, rách nát và siêu vẹo đứng bên cạnh chiếc máng lợn đã sứt mẻ cả hai đầu. Xa xa ngoài kia vẫn còn cây sào nơi lão vắt chiếc lưới đã vá chằng vá đụp. Chưa hiểu chuyện gì, lão gọi to:
- Bẩm Long Vương! Lão già khốn khổ đã trở về!
- Không thấy có tiếng trả lời, lão lại tiếp:
- Thưa nữ hoàng!
-…
- Thưa nhất phẩm phu nhân!
…
- Bà lão ơi! Tôi đã trở về rồi!
Vẫn không có tiếng trả lời. Lão già vội bước vào trong. Không thấy có ai. Nhìn quanh lão thấy trên bàn có một mảnh giấy với những nét chữ nguệch ngoạc được viết vội vàng. Lão mang ra soi dưới nắng và bắt đầu đánh vần từng nét chữ:
“Ông lão ơi! Tôi có lỗi với ông nhiều lắm! Không ngờ bao năm sống khổ sở với nhau tôi còn chịu được mà giờ đây tôi lại thế này! Lòng tham của tôi quá lớn đến biển sâu cĩng phải kinh hoàng. Tôi không còn mặt mũi nào nhìn ông nữa. Chào ông! tôi đi!”
Tờ giấy trên tay ông lão từ từ rơi xuống. Nơi góc mắt lão hình như ươn ướt. Lão ngồi thụp xuống, đôi mắt xa xăm nhìn sâu vào biển cả. Đầu lão tê dại, miên man. Lão ngồi đó suốt một ngày đêm. Nhưng rồi lão bật dậy, quay mũi thuyền lão lạira khơi.
- Cá vàng ơi! Cá vàng ơi! Đời này ta không dám quên ơn cá. Mụ vợ nhà ta đã biết lỗi rồi. Ta xin cá hãy đưa mụ trở về với ta. Ta hứa từ nay sẽ không bao giờ làm phiền cá nữa. Cá vàng nhìn lão rồi lặng lẽ lặn xuống biển sâu. Lão buồn bã, thất vọng trở về. Nhưng vừa đặt chân lên bờ cát, thì…
Ai đang đứng trước mặt lão thế này? Vẫn bộ quần áo rách tươm, đầu không quấn khăn chân đi đất. Khuôn mặt nhăn nhúm, gầy sọp đi. Dù tóc đã bạc hơn, lão vẫn nhận ra, đó chính là vợ lão. Vợ chồng gặp nhau trong lặng im và nước mắt. rồi họ cùng đi về căn lều rách nát nhưng đã gắn bó với họ suốt mấy chục năm qua. Và ngoài kia gió đại dương thổi vào mát rượi và biển xanh vỗ sóng êm đềm.