tả một bài văn mở rộng về cây bóng mát tả cây phượng ngày mai gừi bài cứu
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
xi lanh là một dụng cụ thường được sử dụng để đo thể tích chất lỏng
1 How much is a cake and an orange?
2 There are over one hundred teachers and seven hundred studens in this school
3 Does your mother usually go to work by car everyday?
4 The movie theater is to the right of the photocopy store
5 Jenifer isn't as ugly as her younger sister
6 What about coming over to my house and have some fun tonight?
1.How much does a cake and an orange cost?
2There are over one hundred teachers and seven hundred students in this school.
3.Does your mother usually go to work by car every day ?
4.The movie theater is to the right of the photocopy store.
5.Jenifer isn't uglier than her young sister.
6.What about you come over to my house and have some fun tonight?
Câu trả lời đây nhé☺
\(300000\times7+600000\)
\(=300000\times7+300000\times2\)
\(=300000\times\left(7+2\right)\)
\(=300000\times9\)
\(=2700000\)
Trong cuộc sống, có những con người chỉ xuất hiện thoáng qua, nhưng họ để lại trong ta một dấu ấn không thể nào quên. Có thể chỉ là một lần gặp gỡ, một hành động nhỏ bé nhưng cũng đủ để ta ghi nhớ mãi. Đối với em, người đó là một anh thanh niên chạy xe ba gác mà em tình cờ gặp vào một buổi chiều mưa tầm tã.
Hôm ấy, trời bỗng đổ mưa lớn khi em vừa tan học. Không mang theo áo mưa, em vội vã chạy đến mái hiên của một quán nhỏ ven đường để trú tạm. Gió thổi mạnh làm những giọt mưa hắt vào người em, lạnh buốt. Đường phố giờ tan tầm đông đúc nhưng ai cũng vội vã, ai cũng muốn nhanh chóng về nhà để tránh cơn mưa. Em đứng đó, co ro, lo lắng vì đoạn đường về nhà vẫn còn xa.
Giữa dòng xe cộ tấp nập, em nhìn thấy một chiếc xe ba gác chầm chậm đi qua. Người lái xe là một anh thanh niên chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng người cao lớn, nước da ngăm đen rám nắng. Anh mặc một bộ quần áo lao động đã sờn cũ, trên vai khoác tạm một chiếc khăn để che mưa nhưng gần như chẳng còn tác dụng. Đôi tay rắn chắc của anh cầm chặt tay lái, đôi mắt chăm chú nhìn về phía trước, gương mặt hiền lành ánh lên vẻ chịu thương chịu khó.
Bất chợt, anh dừng xe ngay trước mái hiên nơi em đang trú. Lấy từ trong bao tải ra một chiếc áo mưa cũ, anh chìa về phía em và nói với giọng chân thành:
— Em mặc tạm vào đi, trời mưa thế này dễ cảm lắm!
Em ngập ngừng, không dám nhận vì sợ làm phiền anh. Như hiểu được suy nghĩ ấy, anh cười xua tay:
— Anh còn phải chở hàng, mặc vào cũng bất tiện lắm. Em cứ cầm đi, đừng ngại gì cả!
Dứt lời, anh vội vã leo lên xe, tiếp tục hành trình dưới cơn mưa xối xả. Em đứng đó, nhìn theo bóng dáng anh dần khuất xa giữa dòng xe cộ, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Một người xa lạ, không quen biết, vậy mà sẵn sàng chia sẻ với em chiếc áo mưa duy nhất của mình.
Cơn mưa hôm ấy lạnh lẽo nhưng lòng em lại thấy ấm áp lạ thường. Chiếc áo mưa cũ không chỉ giúp em tránh khỏi ướt mà còn để lại một bài học quý giá về lòng tốt và sự sẻ chia giữa những con người xa lạ. Dù chỉ gặp anh một lần, nhưng hình ảnh chàng thanh niên chạy xe ba gác với nụ cười chân chất ấy sẽ mãi in sâu trong tâm trí em, nhắc nhở em rằng trong cuộc sống này, luôn tồn tại những con người tốt bụng, sẵn sàng giúp đỡ nhau dù chỉ là trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Giải:
42,5m = 425dm
Chiều cao của hình tam giác đó là:
11050 x 2 : 425 = 52 (dm)
Đáp số: 52dm
số phần tấm vải còn lại là: 100% - 40% = 60%
tấm vải ban đầu là: 9 : 60%= 15 (m)
=> đáp án A
\(9m\) tấm vải ứng với:
\(100\%-40\%=60\%\)
Tấm vải ban đầu dài:
\(9:60\times100=15\left(m\right)\)

tk
Trong sân trường em có rất nhiều loài cây gắn bó với những ngày tháng đi học của chúng em. Nhưng em vẫn ấn tượng nhất với cây phượng. Hoa phượng – hoa học trò, loài hoa gắn bó thân thiết nhất với những bạn học sinh.
Em không biết cây phượng năm nay bao nhiêu tuổi nhưng từ khi em bước chân vào trường, cây phượng đã hiên ngang ở giữa sân trường. Cây cao hơn hai tầng học của trường em, tán rộng sum suê. Thân cây phượng màu nâu xù xì, 2 bạn học sinh ôm không hết, có nhiều con mắt nổi lên. Lá của cây phượng giống như lá của cây me, những chiếc lá nhỏ xíu bằng hạt cơm. Rễ phượng ngoằn ngoèo, nổi hẳn lên trên mặt đất. Mùa xuân, phượng cũng ra lá non. Những chiếc lá xanh non, mơn mởn. Nhưng phượng đẹp nhất vẫn là mùa hè. Mùa hè dường như là mùa của hoa phượng. Mỗi mùa hè đến, phượng nở rực một góc sân trường. Nhìn từ xa, em thấy cây phượng như một ngọn đuốc đang cháy sáng giữa bầu trời. Mỗi khi có làn gió thổi qua, từng chùm phượng rung rinh trong gió. Hoa phượng màu đỏ thắm, cánh hoa mỏng tang dập dờn chao liệng trong gió. Chúng em thường nhặt hoa phượng đem nó ép vào trang vở trắng cất giữ những kỉ niệm. Hoa phượng là hoa học trò, báo hiệu mùa hè về, mùa thi đã đến và cũng là mùa chia tay thầy cô, bạn bè và mái trường yêu dấu. Nhặt cánh phượng, học trò ai cũng cảm thấy xao xuyến và nôn nao một cảm xúc khó tả. Khi mùa hè đến, những chú ve kêu râm ran trên vòm lá phượng tạo thành âm hưởng quen thuộc không thể thiếu của mùa hè.
Cây phượng trên sân trường là người bạn gắn bó với rất nhiều thế hệ học trò chúng em. Có lẽ sau này khi rời xa mái trường này, em vẫn sẽ luôn luôn nhớ cây phượng đáng kính này.