Xuân yêu thương
Xuân về, vạn vật hồi sinh,
Đất trời tươi sáng, ấm tình yêu thương.
Ai còn bươn chải ngàn phương,
Cũng mong về với quê hương sum vầy.
Xua đi vất vả tháng ngày,
Đẹp bao mong ước, dựng xây quê nhà.
Trao nhau nồng ấm thiết tha,
Chúc nhau hạnh phúc, nhà nhà yên vui.
Nào cùng hát khúc xuân tươi,
Đón mừng xuân mới người người ấm no.
bài thơ trên có bptt nào ko ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài học quan trọng từ câu chuyện "Sự tích hạt thóc giống" là giá trị của sự trung thực. Trung thực giúp ta được tin tưởng và kính trọng. Khi ta trung thực và ngay thẳng, dù gặp phải khó khăn hay thử thách, ta vẫn sẽ được mọi người tin tưởng và tôn trọng. Sự trung thực là nền tảng quan trọng giúp xây dựng lòng tin và mối quan hệ bền vững.
Tết ở quê tôi, một vùng quê yên bình thuộc miền Bắc, không rộn ràng náo nhiệt như phố thị, mà mang một vẻ đẹp dung dị, sâu lắng. Không khí Tết bắt đầu rộn ràng từ những ngày giáp Tết, khi nhà nhà tất bật chuẩn bị. Hương thơm của bánh chưng, mùi khói bếp sưởi ấm lan tỏa khắp xóm làng, hòa quyện cùng mùi hoa đào, hoa mai thoang thoảng. Ngày Tết, trẻ con háo hức với những bộ quần áo mới, những bao lì xì đỏ chói. Tiếng cười nói râm ran khắp các nhà, từ tiếng chúc Tết của người lớn đến những trò chơi vui nhộn của trẻ em. Mâm cơm ngày Tết giản dị mà ấm cúng, với những món ăn truyền thống quen thuộc: bánh chưng, giò, chả… Những chén rượu cần được rót đầy, những câu chuyện kể về năm cũ và hi vọng về năm mới được chia sẻ. Điều tôi yêu thích nhất về Tết ở quê là không khí sum họp gia đình. Những người con xa quê trở về, cùng quây quần bên mâm cơm, cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện của một năm qua. Tết ở quê không chỉ là những ngày nghỉ ngơi, mà còn là dịp để gắn kết tình thân, để cảm nhận sự ấm áp của gia đình, của làng xóm. Đó là những kỷ niệm đẹp đẽ mà tôi sẽ luôn trân trọng. Tết ở quê tôi, giản dị mà sâu lắng, bình yên mà hạnh phúc.
Tết ở quê tôi, một vùng quê yên bình thuộc miền Bắc, không rộn ràng náo nhiệt như phố thị, mà mang một vẻ đẹp dung dị, sâu lắng. Không khí Tết bắt đầu rộn ràng từ những ngày giáp Tết, khi nhà nhà tất bật chuẩn bị. Hương thơm của bánh chưng, mùi khói bếp sưởi ấm lan tỏa khắp xóm làng, hòa quyện cùng mùi hoa đào, hoa mai thoang thoảng.
Ngày Tết, trẻ con háo hức với những bộ quần áo mới, những bao lì xì đỏ chói. Tiếng cười nói râm ran khắp các nhà, từ tiếng chúc Tết của người lớn đến những trò chơi vui nhộn của trẻ em. Mâm cơm ngày Tết giản dị mà ấm cúng, với những món ăn truyền thống quen thuộc: bánh chưng, giò, chả… Những chén rượu cần được rót đầy, những câu chuyện kể về năm cũ và hi vọng về năm mới được chia sẻ.
Điều tôi yêu thích nhất về Tết ở quê là không khí sum họp gia đình. Những người con xa quê trở về, cùng quây quần bên mâm cơm, cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện của một năm qua. Tết ở quê không chỉ là những ngày nghỉ ngơi, mà còn là dịp để gắn kết tình thân, để cảm nhận sự ấm áp của gia đình, của làng xóm. Đó là những kỷ niệm đẹp đẽ mà tôi sẽ luôn trân trọng. Tết ở quê tôi, giản dị mà sâu lắng, bình yên mà hạnh phúc.
Tớ kể về bà lão trong câu truyện " Sự tích hoa cúc trắng " nhé!
Ta là một bà lão già nua và bệnh tật, sống cùng cháu gái trong một ngôi nhà nhỏ. Ta yêu cháu gái rất nhiều và luôn mong muốn có thể sống lâu hơn để chăm sóc và yêu thương nó. Một ngày nọ, ta cảm thấy sức khỏe của mình ngày càng yếu đi và biết rằng thời gian của mình không còn nhiều.
Thương bà, cháu gái ta quyết định đi tìm cách chữa bệnh cho ta. Nó đã đến một ngôi chùa trên đỉnh núi, nơi có một vị sư nổi tiếng với tài năng chữa bệnh. Khi gặp được vị sư, cháu gái kể lại tình trạng của ta và mong được vị sư giúp đỡ. Vị sư từ tốn nói: "Nếu con thật lòng muốn cứu bà, hãy đi tìm một bông hoa cúc trắng và đem về đây."
Cháu gái liền xuống núi và tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng nó cũng tìm thấy một bông hoa cúc trắng. Nó mang về chùa và trình bày trước vị sư. Vị sư mỉm cười và nói: "Để cứu bà con, con phải hái bông hoa này nhưng phải nhớ rằng mỗi cánh hoa tương đương với một ngày sống của bà con."
Cháu gái nhận lấy bông hoa và bất ngờ nhận thấy bông hoa cúc chỉ có vài cánh. Không muốn bà mình chỉ sống thêm vài ngày, nó đã cẩn thận xé nhỏ từng cánh hoa thành nhiều mảnh nhỏ hơn. Sau đó, nó mang hoa về và đặt trước giường ta.
Từ đó, ta dần dần bình phục và sống thêm nhiều năm nữa để chăm sóc và yêu thương cháu gái của mình. Bông hoa cúc trắng từ đó cũng trở thành biểu tượng của lòng hiếu thảo và tình yêu thương vô bờ bến.
Tôi tên là Tích Chu. Bố mẹ tôi mất sớm, tôi ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc vất vả kiếm tiền nuôi tôi, có thức gì ngon bà cũng dành cho tôi. Thế nhưng tôi lại chẳng thương bà mà chỉ muốn rong chơi. Vì tuổi già sức yếu, làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Một ngày nọ bà lên cơn sốt cao, trên giường bà cất tiếng gọi: – Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát quá! Bà gọi một lần, hai lần… rồi ba lần nhưng tôi lại chẳng ở bên. Khát quá bà liền biến thành chim. Đúng lúc đó tôi thấy đói nên chạy về nhà kiếm cái ăn. Tôi gọi: – Bà ơi! Bà có cái gì ăn không? Cháu đói quá. Tôi sửng sốt khi thấy bà hóa thành chim: – Bà ơi! Bà ơi! Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi! Chim cất tiếng nói: – Tích Chu ơi, bà khát nước quá, bà phải biến thành chim bay đi kiếm nước uống. Bà đi đây! Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tôi hoảng quá vội vàng chạy theo, vừa chạy vừa gọi bà: – Bà ơi! Bà đừng đi! Bà đừng bỏ cháu! Bà ơi! Tôi cứ chạy mãi, chạy mãi theo chú chim, cuối cùng tôi gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tôi gọi: – Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa! Chim liền cất tiếng: – Muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu! Nghe thấy thế, tôi òa khóc, tôi thương bà và hối hận nhưng không biết làm sao để bà quay lại. Tôi vô cùng tuyệt vọng, giữa lúc đó, có một cô tiên hiện ra và bảo: – Tích Chu ơi! Vì cháu chưa ngoan, chưa biết chăm sóc khi bà ốm nên bà đã biến thành chim để bay đi tìm nước uống rồi. – Ta cho cháu cái bình này, nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không? – Cháu cám ơn cô. Cháu sẽ cố gắng để cứu được bà cháu ạ. Tôi mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ. Tôi chạy mãi, chạy mãi vượt qua bao nhiêu rừng núi hiểm trở, cuối cùng cũng đến được suối tiên. Tôi vội vàng lấy đầy bình nước mang về cho bà. Về đến nhà, tôi gọi to: – Bà ơi! Bà ơi! Cháu mang nước về cho bà rồi đây. Bà mau uống đi. Vừa được uống nước chim vỗ cánh bay đi, bà đã trở lại thành người. Tôi ôm chầm lấy bà vừa khóc vừa nói: – Bà ơi! Cháu biết lỗi rồi, từ nay trở đi cháu sẽ luôn ở bên và chăm sóc bà. Từ đấy, hai bà cháu tôi lại chung sống hạnh phúc bên nhau.
Cuộc sống của người lính nơi biên cương trong bài thơ "Đỉnh núi" là một cuộc sống đầy gian nan, khắc nghiệt nhưng cũng rất thiêng liêng và đáng tự hào. Các chiến sĩ phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên, sống giữa núi rừng hùng vĩ, nơi mà mọi thứ dường như xa vời và cô đơn. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh khó khăn ấy, họ vẫn kiên cường, vững vàng, luôn giữ vững lý tưởng và trách nhiệm của mình. Những hình ảnh về đỉnh núi, về mây trời mênh mông trong bài thơ là biểu tượng cho những khát vọng lớn lao và tầm vóc của người lính, họ không chỉ bảo vệ biên cương mà còn gìn giữ đất nước, bảo vệ sự bình yên cho dân tộc. Dù cuộc sống có vất vả, gian truân, nhưng niềm tin và lòng yêu nước của người lính luôn cháy bỏng, là động lực giúp họ vượt qua mọi thử thách. Bài thơ khắc họa vẻ đẹp cao cả của người lính nơi biên giới, thể hiện sự hy sinh, cống hiến âm thầm nhưng vô cùng quan trọng đối với sự tồn vong của đất nước.
Những ngày cận Tết Nguyên đán, đường phố trở nên đông đúc và nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Ai cũng háo hức trở về nhà, đi sắm sửa, gặp gỡ bạn bè, vì thế mật độ phương tiện tham gia giao thông tăng cao. Trong bối cảnh đó, ý thức tham gia giao thông của các bạn trẻ càng trở nên quan trọng. Thực tế cho thấy, bên cạnh nhiều bạn trẻ chấp hành nghiêm luật lệ như đội mũ bảo hiểm đầy đủ, đi đúng làn đường, không vượt đèn đỏ, vẫn còn không ít trường hợp phóng nhanh, lạng lách, chở quá số người quy định hay sử dụng rượu bia khi điều khiển phương tiện. Những hành vi ấy không chỉ gây nguy hiểm cho bản thân mà còn đe dọa sự an toàn của người khác, làm mất đi niềm vui trọn vẹn của những ngày Tết đoàn viên.
Theo em, mỗi bạn trẻ cần ý thức rằng tham gia giao thông an toàn chính là thể hiện sự văn minh và trách nhiệm với gia đình, xã hội. Chỉ một phút nông nổi có thể dẫn đến hậu quả đáng tiếc, khiến bản thân và người thân phải chịu tổn thương lâu dài. Vì vậy, chúng ta cần tuân thủ luật giao thông, không đua xe, không sử dụng chất kích thích khi lái xe và luôn giữ thái độ bình tĩnh, nhường nhịn trên đường. Khi mỗi người trẻ đều nâng cao ý thức, những con đường ngày Tết sẽ an toàn hơn, để mọi nhà được sum vầy trong niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn.
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, câu nói “Có công mài sắt, có ngày nên kim” là một lời khuyên giản dị nhưng sâu sắc về ý chí và sự kiên trì trong cuộc sống. Hình ảnh mài một thanh sắt to, thô ráp để trở thành chiếc kim nhỏ bé tuy khó khăn nhưng không phải là điều không thể nếu con người bền bỉ và quyết tâm. Qua đó, ông cha ta muốn khẳng định rằng mọi thành công đều bắt nguồn từ sự nỗ lực không ngừng.
Trước hết, câu tục ngữ đề cao đức tính kiên trì. Trong thực tế, không có thành tựu nào đến một cách dễ dàng. Học tập, lao động hay rèn luyện bản thân đều đòi hỏi thời gian và công sức. Nếu chỉ gặp khó khăn mà vội nản lòng, con người sẽ không bao giờ đạt được mục tiêu. Ngược lại, nếu biết cố gắng từng ngày, từng chút một, giống như việc mài sắt, thì dù xuất phát điểm có thấp, ta vẫn có thể đạt được kết quả tốt đẹp. Nhiều tấm gương thành công trong cuộc sống chính là minh chứng cho điều đó, họ không sinh ra đã giỏi giang mà nhờ sự bền bỉ vượt qua thất bại.
Bên cạnh đó, câu tục ngữ còn nhắc nhở chúng ta về giá trị của niềm tin. Kiên trì không chỉ là hành động mà còn là thái độ sống. Khi tin tưởng vào mục tiêu và vào chính mình, con người sẽ có thêm động lực để tiếp tục cố gắng. Sự nỗ lực hôm nay có thể chưa đem lại kết quả ngay lập tức, nhưng nếu không bỏ cuộc, thành công sẽ đến trong tương lai.
Tuy nhiên, kiên trì không có nghĩa là làm việc một cách mù quáng. Sự cố gắng cần đi kèm với phương pháp đúng đắn và sự linh hoạt. Chỉ khi biết học hỏi, rút kinh nghiệm và điều chỉnh cách làm, sự nỗ lực mới thực sự hiệu quả.
Tóm lại, “Có công mài sắt, có ngày nên kim” là lời nhắn nhủ ý nghĩa về sức mạnh của sự kiên trì và quyết tâm. Trong hành trình trưởng thành, mỗi người cần ghi nhớ bài học ấy để không ngại khó khăn, không sợ thử thách và luôn tin rằng với ý chí bền bỉ, chúng ta có thể biến điều tưởng chừng không thể thành có thể.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Bài thơ trên có sử dụng một số biện pháp tu từ sau:
Nhân hóa: “Xuân về, vạn vật hồi sinh”, “Đất trời tươi sáng” làm cho mùa xuân và đất trời như có sức sống, cảm xúc như con người, tạo không khí sinh động, ấm áp.Điệp từ, điệp cấu trúc: “Xuân”, “nhà nhà”, “người người” được lặp lại nhằm nhấn mạnh không khí rộn ràng, niềm vui lan tỏa khắp nơi khi xuân đến.Ẩn dụ: “khúc xuân tươi” là cách nói hình ảnh để chỉ niềm vui, hạnh phúc và cuộc sống mới tốt đẹp trong năm mới.Các biện pháp này giúp bài thơ giàu cảm xúc, thể hiện rõ không khí ấm áp, sum vầy và niềm tin vào một năm mới an lành, hạnh phúc.