c1: theo em dòng " Đã thanh toán bằng một ly sữa " chữ có ý nghĩa gì?
C2: văn bảnh gửi tới em những thông điệp gì?
Mọi người giúp mình gấp và câu chuyện trên là một ly sữa. Mình cảm ơn
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược. Bấy giờ ở vùng núi Lam Sơn, nghĩa quân nổi dậy chống lại chúng, nhưng buổi đầu thế lực còn non yếu nên nhiều lần thất bại. Thấy vậy, đức Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn gươm thần để giết giặc.
Hồi ấy, ở Thanh Hóa, có một người làm nghề đánh cá tên là Lê Thận. Một đêm nọ, Thận thả lưới ở một bến vắng như thường lệ. Đến khi kéo lưới lên thấy nằng nặng, nghĩ rằng sẽ kéo được mẻ cá to. Nhưng khi thò tay vào bắt cá thì chỉ thấy một thanh sắt. Chàng vứt xuống sông, rồi lại thả lưới ở chỗ khác. Kì lạ thay, liên tiếp ba lần đều vớt được thanh sắt nọ. Thận liền đưa thanh sắt lại mồi lửa thì phát hiện ra đó là một thanh gươm.
Về sau, Thận gia nhập vào nghĩa quân Lam Sơn. Một lần nọ, chủ tướng Lê Lợi cùng tùy tùng đến thăm nhà Thận. Bỗng nhiên thấy phía góc nhà lóe sáng, Lê Lợi tiến đến gần xem là cầm lên xem là vật thì gì thì thấy hai chữ “Thuận Thiên”. Song lại không ai nghĩ đó là lưỡi gươm thần.
Một hôm, bị giặc đuổi, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả. Lúc đi ngang qua một khu rừng, Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một cái chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận, ông mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì vừa như in.
Một năm trôi qua, nhờ có gươm thần giúp sức, nghĩa quân của Lê Lợi đánh đến đâu thắng đến đó. Thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh được dẹp tan. Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Vua cho cưỡi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy Rùa Vàng nổi lên đòi lại thanh gươm thần:
- Việc lớn đã thành. Xin bệ hạ trả lại gươm báu cho đức Long Quân.
Sau khi nghe Rùa Vàng nói, Lê Lợi bèn đem gươm báu trả lại rồi nói: - Xin cảm tạ ngài cùng đức Long Quân đã cho mượn gươm báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ nước nhà.
Nghe xong, Rùa Vàng gật đầu rồi lặn xuống hồ. Từ đó, người dân đổi tên hồ Tả Vọng thành hồ Gươm hay còn gọi là hồ Hoàn Kiếm.
Vế 1: Ông đã trả lời mình cùng lịch sử kháng chiến Việt Nam.
Chủ ngữ: Ông
Vị ngữ: đã trả lời mình cùng lịch sử kháng chiến Việt Nam
Vế 2: là quân nhân trong ba quân đội khác nhau.
Chủ ngữ: Ông (ẩn)
Vị ngữ: là quân nhân trong ba quân đội khác nhau.
*Giải Thích*
Vế 1: Vế câu này miêu tả hành động của "ông" là "trả lời mình cùng lịch sử kháng chiến Việt Nam".
Vế 2: Vế câu này bổ sung thông tin về "ông", cho biết "ông" là "quân nhân trong ba quân đội khác nhau". Chủ ngữ "ông" ở vế này được lược bỏ vì đã xuất hiện ở vế trước.
Mùa xuân năm ấy, em được ba mẹ đưa về quê ngoại chơi. Một buổi sáng, khi mặt trời vừa ló dạng, em cùng bà ra thăm vườn. Đi qua con đường làng nhỏ, một khung cảnh tuyệt đẹp hiện ra trước mắt em. Đó là một cánh đồng hoa cải bao la.
Cánh đồng hoa trải rộng mênh mông như một tấm thảm vàng óng, trải dài đến tận chân trời. Mỗi bông hoa đều là một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo của thiên nhiên. Những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió, tựa như những cánh bướm khổng lồ đang bay lượn. Hương thơm ngọt ngào của hoa cải quyện lẫn với mùi đất ẩm và tiếng ong bướm rộn rã, tạo nên một bản giao hưởng của mùa xuân. Làn gió nhẹ nhàng đưa những cánh hoa mỏng manh khẽ chạm vào má em, mang đến cảm giác dịu mát.
Em ngồi trên một gò đất nhỏ, ngắm nhìn cánh đồng hoa trải dài bất tận. Ánh nắng vàng ấm áp chiếu rọi xuống những cánh hoa, làm chúng trở nên lung linh như những viên ngọc trai. Em cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới cổ tích, nơi mà mọi muộn phiền đều tan biến. Em nhớ lại những ngày thơ ấu, khi còn là một đứa trẻ, em thường cùng bạn bè chạy nhảy trên những cánh đồng quê. Chúng em nhặt những bông hoa dại, tết thành những vòng hoa nhỏ đội lên đầu. Cánh đồng hoa cải này gợi cho em nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ. Em chợt nhận ra rằng, dù cuộc sống có nhiều thay đổi, nhưng tình yêu thiên nhiên vẫn luôn tồn tại trong trái tim mỗi người.
Khi hoàng hôn buông xuống, cánh đồng hoa lại khoác lên mình một tấm áo mới. Ánh nắng chiều nhuộm vàng những cánh hoa, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và huyền ảo. Em cùng bà thong thả dạo bước trên con đường nhỏ giữa cánh đồng hoa, tâm hồn như được thư thái đến lạ. Em chợt nghĩ đến câu nói: "Hoa không chỉ để ngắm mà còn để cảm nhận." Và đúng vậy, cánh đồng hoa cải không chỉ đơn thuần là một khung cảnh đẹp mà còn là nơi để con người ta tìm về với thiên nhiên, tìm lại chính mình.
Chuyến đi về quê đã để lại trong em nhiều kỷ niệm đẹp. Hình ảnh cánh đồng hoa cải sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí em. Em mong rằng sẽ có nhiều dịp để được trở lại nơi đây và tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên. Và em cũng ước mong rằng, những cánh đồng hoa sẽ mãi mãi được bảo vệ, để thế hệ mai sau cũng có cơ hội chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt vời này.
Phần I:
Câu 1: PTBĐ chính của đoạn văn là nghị luận.
Câu 2: BPTT ẩn dụ "đo"
Câu 3: Ý nghĩa của cuộc sống theo đoạn văn có nghĩa là khi con người ta biết sống chân thành và yêu thương, không quá màng quan trọng tiền bạc mà thay vào đó là tình yêu thương lan toả đến mọi người xung quanh.
Câu 4:
Em không đồng tình với quan điểm: "Cuộc đời không đo bằng tiền bạc hay danh vọng".
Vì ở đời, thước đo của tất cả giá trị vật chất xung quanh mình đều có thể đong đếm bằng tiền bạc, gần như quyết định mọi thứ trong xã hội ngày càng phát triển hiện tại. Nếu nói cuộc đời không đo bằng tiền bạc, hay danh vọng, thì người ta sẽ không bao giờ có những đạo lý về vật chất và giá trị của con người xây dựng. Trước hết, kể cả tình yêu thương, khi muốn lan toả một cách thực sự ý nghĩa có giá trị con người ta cần có cho mình giá trị tiền bạc, không chỉ đơn thuần là tình cảm. Tình cảm có thể đong đếm dựa trên giá trị của tiền bạc, và danh vọng cũng vậy. Cuộc đời chính là thước đo của tiền bạc, đích đến trong đời của con người ta là thành công, và thành công chính là một cuộc sống sum vầy hạnh phúc, đạt được ước mơ. Mà cuộc sống viên mãn, không bao giờ thiếu đi giá trị tiền bạc hay danh vọng. Vì vậy, cuộc đời không đo bằng tiền bạc hay danh vọng là một quan điểm không hoàn toàn đúng theo ý kiến của em.
Kỳ Phát, nhân vật chính trong "Ngôi nhà cổ", là một cá thể phức tạp với mối liên kết sâu sắc với ngôi nhà cổ kính. Anh ta như một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh tổng thể của căn nhà, mang trong mình những bí mật và câu chuyện riêng. Kỳ Phát không chỉ đơn thuần là người thừa kế, mà còn là người bảo vệ những giá trị văn hóa, lịch sử mà ngôi nhà mang lại. Qua từng trang sách, ta thấy Kỳ Phát đối mặt với những thử thách, khám phá những bí ẩn, và dần trưởng thành. Ngôi nhà cổ không chỉ là một không gian vật lý, mà còn là nơi trú ẩn, là nơi giúp Kỳ Phát tìm thấy chính mình.
Đoạn văn: Tết đến, làng quê nhộn nhịp trong không khí xuân đầy sắc màu. Mọi người đều quay quần bên nhau, làm mâm cơm cúng ông bà, cha mẹ và tổ tiên. Dọc theo con đường làng, những cây mai, đào nở hoa, đua nhau khoe sắc thắm. Hương bánh chưng thơm ngào ngạt trong mỗi ngôi nhà, hòa cùng tiếng cười rộn rã của trẻ con. Chợ Tết thật đông đúc, tiếng rao hàng của người bán, tiếng chúc Tết của mọi người vang vọng khắp nơi. Đây là thời khắc thiêng liêng để mọi người thể hiện lòng kính trọng với tổ tiên và hy vọng một năm mới an lành, hạnh phúc. Giải thích yêu cầu:
Dấu câu: Trong đoạn văn có sử dụng các dấu câu như dấu chấm (.), dấu phẩy (,), dấu chấm phẩy (;), dấu hai chấm (:), dấu hỏi (?)… để thể hiện sự kết nối các câu, làm rõ ý nghĩa và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Biện pháp tu từ: Đoạn văn sử dụng biện pháp nhân hóa khi mô tả cảnh vật như cây mai, đào "đua nhau khoe sắc thắm", giúp làm nổi bật sự sống động của mùa xuân. Cụm danh từ: Ví dụ, "mâm cơm cúng ông bà, cha mẹ và tổ tiên" hay "hương bánh chưng", "tiếng cười rộn rã", các cụm danh từ này làm rõ ý và tạo sự liên kết trong câu. Động từ: Các động từ như "quay quần", "làm", "nở", "khoe", "thơm", "hòa", "rao", "chúc" giúp diễn tả hành động trong một ngày Tết. Tính từ: Tính từ "đầy sắc màu", "thắm", "ngào ngạt", "rộn rã", "thiêng liêng", "an lành", "hạnh phúc" làm nổi bật vẻ đẹp, không khí và cảm xúc trong những ngày Tết ở làng quê.
Em cũng không biết viết bài văn miêu tả cảm xúc như thế nào?
“Mẹ yêu ơi! Con yêu mẹ nhiều Mẹ luôn là Phật sống của đời con Mẹ cho con tình yêu cao quý Mẹ là lý trí của đời con.” Đó là những câu hát chạm đến đáy lòng em, và thể hiện được những tình cảm tha thiết nhất mà em dành cho mẹ của mình. Mẹ em là một công nhân hết sức bình thường như bao người khác. Thế nhưng, đối với em thì mẹ là duy nhất và hết sức vĩ đại. Mỗi ngày mẹ thức dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Sau khi đi làm về, mẹ bận rộn với những công việc nhà như dọn dẹp, giặt giũ, nấu ăn… Thế nhưng mẹ không hề than thở hay cáu gắt với mọi người. Và mẹ luôn dành thời gian để tâm sự, trò chuyện cùng em. Mẹ luôn ở bên cạnh em những lúc em cần nhất. Để tin tưởng, cổ vũ, động viên vô kiện. Thế nên, em luôn tin yêu mẹ, sẵn sàng chia sẻ với mẹ mọi điều. Đối với em, mẹ không chỉ là một người mẹ, mà còn là một người chị, một người bạn. Em luôn yêu thương, quan tâm đến mẹ bằng cả trái tim mình. Thế nên, em luôn cố gắng để trở thành một đứa con ngoan, chăm chỉ để mẹ được vui lòng.
Một ly sữa đó chính là tấm lòng của cô bé ngày xưa và vẫn đccậu bé là bác sĩ bây giờ nhớ đến.
Văn bản gửi đén cho chúng ta thông điệp nếu mình biết chia sẽ, yêu thương thì ta cũng sẽ nhận lại đc kết quả tốt từ người đó.
brooooooo nhớ tích mình nha