Niềm vui thật sự là gì?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Giữa trưa nắng gắt, sau giờ tan học, Hương bước ra cổng trường thì thấy một bà cụ đang đứng bên lề đường đông xe cộ. Bà chống một chiếc gậy tre nhỏ, bàn tay run run dò từng bước vì đôi mắt đã không còn nhìn thấy rõ. Dòng người và xe cộ qua lại tấp nập khiến bà lúng túng, không biết làm sao để sang bên kia đường. Thấy vậy, Hương liền tiến đến gần, nhẹ nhàng nói: “Bà ơi, cháu tên là Hương, cháu dắt bà qua đường nhé.” Nghe giọng nói trong trẻo và ấm áp, bà cụ mỉm cười, nắm lấy tay em. Hương cẩn thận quan sát xe cộ, từng bước dắt bà sang đường an toàn. Khi sang đến nơi, bà cảm ơn rồi lại tiếp tục bước đi cùng chiếc gậy tre quen thuộc. Hương quay trở về nhà, lòng vẫn còn thương bà cụ rất nhiều. Em hiểu rằng chỉ một hành động nhỏ bé thôi cũng có thể mang lại niềm vui và sự ấm áp cho người khác.
Tôi là một cô bé sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ ở cuối làng. Từ nhỏ, tôi chỉ có mẹ là người thân duy nhất. Mẹ làm việc vất vả nuôi tôi khôn lớn. Một ngày kia, mẹ lâm bệnh nặng. Tôi lo lắng vô cùng, chỉ biết ngồi bên giường nắm tay mẹ mà khóc. Thầy thuốc bảo rằng nếu tìm được một bông hoa lạ trên núi cao, số cánh hoa bao nhiêu thì mẹ sẽ sống thêm bấy nhiêu ngày.
Nghe vậy, tôi lập tức lên đường. Đường lên núi gập ghềnh, tôi nhiều lần vấp ngã nhưng vẫn cố gắng bước tiếp vì chỉ mong cứu được mẹ. Cuối cùng, tôi tìm thấy một bông hoa trắng nhỏ bé giữa gió lạnh. Tôi run run đếm cánh hoa và sợ hãi khi thấy chúng quá ít. Tôi nghĩ nếu mỗi cánh hoa là một ngày mẹ được sống thì mẹ sẽ không ở bên tôi lâu nữa.
Không kìm được nước mắt, tôi nhẹ nhàng xé từng cánh hoa lớn thành nhiều cánh nhỏ hơn, vừa xé vừa cầu xin trời đất cho mẹ được sống lâu dài. Khi tôi ôm bông hoa trở về, điều kì diệu đã xảy ra. Bông hoa trắng giờ đây có vô số cánh mỏng xếp chồng lên nhau. Mẹ tôi dần khỏe lại.
Từ đó, người ta gọi loài hoa ấy là hoa cúc trắng. Với tôi, đó không chỉ là một bông hoa, mà là minh chứng cho tình yêu thương và hiếu thảo mà tôi luôn dành cho mẹ.
Trong câu chuyện Trải nghiệm để sáng tạo, em ấn tượng nhất với nhân vật bạn học sinh luôn chủ động tham gia các hoạt động trải nghiệm để tìm ra ý tưởng mới. Bạn không ngại khó khăn, sẵn sàng thử nghiệm nhiều cách làm khác nhau để giải quyết vấn đề. Khi gặp thất bại, bạn không nản lòng mà coi đó là cơ hội để rút kinh nghiệm và hoàn thiện sản phẩm của mình. Nhờ tinh thần ham học hỏi và dám sáng tạo, bạn đã tạo ra những ý tưởng độc đáo, mang lại kết quả tốt cho tập thể. Nhân vật ấy giúp em hiểu rằng sáng tạo không chỉ đến từ kiến thức sách vở mà còn từ quá trình trải nghiệm thực tế, dám nghĩ, dám làm và không sợ sai.
Nội dung bài đọc Hãy tha lỗi cho em kể về một bạn nhỏ đã mắc lỗi và cảm thấy ân hận, day dứt vì hành động của mình. Qua câu chuyện, người đọc cảm nhận được tâm trạng lo lắng, hối hận và mong muốn được tha thứ của nhân vật. Bài đọc nhấn mạnh ý nghĩa của sự bao dung, lòng vị tha và tinh thần biết nhận lỗi, sửa sai. Đồng thời, câu chuyện cũng nhắc nhở mỗi người cần sống trung thực, có trách nhiệm và biết tha thứ cho nhau để tình cảm giữa con người trở nên tốt đẹp hơn.
Bài 1: Thánh Gióng qua lời kể của người dân làng
Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Phù Đổng, nơi người xưa vẫn kể về cậu bé Gióng kì lạ. Ngày ấy, giặc Ân tràn vào bờ cõi, vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Ai cũng lo lắng, riêng mẹ con cậu bé Gióng vẫn sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ. Gióng đã lên ba mà chưa biết nói, biết cười.
Thế rồi một hôm, khi nghe tiếng rao tìm người đánh giặc, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên, đòi mẹ mời sứ giả vào. Cả làng sững sờ. Gióng xin vua rèn cho mình ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt. Từ hôm đó, cậu ăn bao nhiêu cũng không đủ, lớn nhanh như thổi. Người làng chúng tôi góp gạo nuôi Gióng, ai cũng đặt hi vọng vào cậu.
Ngày ngựa sắt được đưa đến, Gióng vươn mình thành tráng sĩ, mặc giáp sắt, cưỡi ngựa lao ra trận. Tiếng roi sắt quất xuống làm giặc tan tác. Khi roi gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí. Sau khi dẹp yên giặc, Gióng không về làng mà phi ngựa lên đỉnh núi rồi bay về trời.
Đến nay, mỗi khi nhìn những rặng tre xanh rì rào trong gió, tôi lại nhớ đến người anh hùng năm xưa. Với chúng tôi, Gióng không chỉ là truyền thuyết mà là biểu tượng cho lòng yêu nước và sức mạnh đoàn kết của dân làng.
Bài 2: Cây tre trăm đốt với một kết thúc khác
Ngày xưa có một chàng trai nghèo hiền lành làm thuê cho một phú ông tham lam. Phú ông hứa nếu chàng chăm chỉ làm việc thì sẽ gả con gái cho. Tin lời, chàng trai làm lụng suốt bao năm. Đến ngày cưới, phú ông nuốt lời, bảo chàng phải tìm được cây tre trăm đốt mới cho cưới.
Buồn bã nhưng không tuyệt vọng, chàng vào rừng tìm tre. Tìm mãi không thấy cây nào đủ trăm đốt, chàng ngồi khóc. Bụt hiện lên, bảo chàng chặt đủ một trăm đốt tre rồi hô câu thần chú để chúng dính lại. Quả nhiên, khi chàng làm theo, các đốt tre nối liền thành một cây tre trăm đốt.
Chàng mang tre về, phú ông không tin nên thử chạm vào. Chàng đọc câu thần chú, phú ông dính chặt vào thân tre, không sao gỡ ra được. Sợ hãi, phú ông xin tha lỗi và hứa gả con gái. Nhưng trong câu chuyện tôi từng nghe, chàng trai không hề trả thù. Chàng đọc câu thần chú lần nữa để giải thoát cho phú ông và chỉ xin một lời xin lỗi thật lòng.
Từ đó, phú ông thay đổi, đối xử tốt với mọi người. Còn chàng trai cưới cô gái và sống hạnh phúc. Câu chuyện ấy khiến tôi tin rằng lòng hiền hậu và sự bao dung có thể cảm hóa cả những người tham lam nhất.
bắt đầu từ lòng đáy tim