hãy nêu cảm nghĩ của em về một người anh hùng dân tộc.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Anh ấy có một "mối quan hệ" phức tạp với gia đình mình. (Ở đây, "mối quan hệ" được dùng với ý nghĩa đặc biệt, hàm ý không phải là mối quan hệ tốt đẹp, mà có thể là căng thẳng, khó khăn hoặc rắc rối).
help meeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺🙏🙏🙏🙏
Cuộc sống giống như một bức tranh muôn màu, mỗi người trong cuộc sống này là một màu sắc điểm tô cho bức tranh ấy. Không có số phận nào giống với số phận nào, có người sinh ra trong giàu có lại cũng có người sinh ra trong nghèo khổ. Không ai chọn được nơi mình sinh ra nhưng ta có quyền chọn cách mình sống giữa nhân gian này. Và cậu bé đánh giầy trên khu phố nhà tôi là một màu sắc đẹp của bức tranh cuộc sống ấy. Cậu không có thân hình thanh tú của các công tử nhà giàu, cậu sở hữu một thân hình gầy gò, với bộ quần áo cũ, đã sờn vải, hàng ngày cậu lang thang trên khu phố nhà tôi để đánh giày kiếm sống. Mỗi khi trời mưa cậu trú vào các khu chợ hoặc gầm cầu hiên nhà ai đó, Buổi tối, cậu ngủ dưới mái hiên cạnh sân của một ngôi chùa. Sáng sớm, cậu dạy sớm phụ nhà chùa quét lá đa rồi mới đi đánh giày. Tôi ngạc nghiên lắm, khi nhìn thấy cảnh ấy, vì tôi nghi cậu mồ côi như vậy, sao nhà chùa không nhận nuôi rồi cho cậu được cơ hội đi học. Nghĩ thế tôi mới lân la tìm cách làm quen cậu ấy để có cơ hội tìm ra nguyên do. Một bữa nọ tôi xin phép mẹ được đem giày đi đánh vì nó cũng khá bẩn rồi và giảm độ bóng nữa. Tôi tìm đến chỗ cậu đánh giày hay ngồi vào buổi sáng rồi nhẹ nhàng gọi. Bạn gì ơi, bạn đánh giúp tôi đôi giày với, nó có vẻ bẩn và xỉn màu, bạn giúp tôi nhé. Cậu bé đánh giày mỉm cười hiền lành, tiến lại gần rồi bảo tôi đưa đôi giày đó cho cậu để cậu đánh giày cho. Trong lúc cậu ta cẩn thận chải từng vết bẩn trên giày, tôi tiến lại thủ thỉ: "Bạn ơi, bạn giỏi quá, mà hình như tôi thấy bạn sống trong ngô chùa nhỏ gần nhà tôi thì phải, sao sư chùa không cho bạn đi học mà bắt bạn đi đánh giày thế này ư?". Lúc này cậu ngước mắt lên nhìn tôi từ tốn đáp: "Mình mồ côi từ nhỏ, lang thang đánh giày kiếm sống đã lâu, mình ở nhờ qua đêm trong ngôi chùa ấy, nhà chùa cũng có ý muốn nhận nuôi dưỡng, nhưng mình thiết nghĩ, mình có đôi chân để đi, có đôi tay khéo léo làm việc cho đời, tự kiếm được miếng ăn nuôi bản thân. Trong khi đó ngoài kia có biết bao số phận còn khốn khổ hơn mình, họ còn không có nhà, không có cả sức khỏe để làm việc nữa. Hãy để những cơ hội tốt đẹp và sự thiện lành của nhà chùa đến với họ thông qua các hoạt động từ thiện, vì họ cần hơn tôi bạn nhé." Câu nói rất nhẹ, nhưng chạm vào lòng tôi một ấn tượng khó phai về ý chí và nghị lực cũng như trái tim thiện lành của một chú bé đánh giày. Điều mà nhiều người có cuộc sống ấm no, hạnh phúc chưa chắc có được.
Mỗi khi Tết đến, chợ quê em lại trở nên nhộn nhịp và rực rỡ hơn bao giờ hết. Từ sáng sớm, khi màn sương còn lảng bảng trên mái nhà và những tia nắng đầu tiên vừa hé lên sau rặng tre, người dân trong làng đã nô nức kéo nhau ra chợ. Con đường đất quen thuộc bỗng đông vui khác lạ, tiếng nói cười hòa cùng tiếng xe cộ tạo nên không khí rộn ràng. Trong chợ, các gian hàng bày đủ loại hàng hóa như bánh chưng xanh, mứt gừng, hoa đào, hoa mai và những bộ quần áo mới đầy sắc màu. Hương thơm của lá dong, của nhang trầm và của các món ăn ngày Tết quyện vào nhau khiến ai cũng cảm thấy háo hức. Trẻ em theo mẹ đi chợ với ánh mắt thích thú, còn người lớn thì tất bật chọn mua những thứ cần thiết để chuẩn bị cho năm mới. Phiên chợ Tết quê em không chỉ là nơi mua bán mà còn là nơi gặp gỡ, gửi trao những lời chúc tốt lành, làm cho không khí xuân thêm ấm áp và đầy yêu thương.
My name is Nhu Y, just call me Jinlyna. I'm 11 years old, study at 5A2, To Vinh Dien Elementary school. I like to write poetry and drawing, i often ride a bike at school and it is fun.
Dế Mèn phiêu lưu ký là câu chuyện để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc, trước hết là sự thích thú trước một thế giới loài vật sinh động gần gũi, tiếp đó là sự xúc động khi chứng kiến những sai lầm và sự trưởng thành của Dế Mèn, từ một chàng dế kiêu căng nghịch ngợm gây ra cái chết cho Dế Choắt đến một Dế Mèn biết ân hận và khao khát sống có ích, hành trình phiêu lưu không chỉ là những chuyến đi khám phá mà còn là hành trình tự nhận thức, mỗi cuộc gặp gỡ mỗi thử thách đều giúp Dế Mèn hiểu hơn về tình bạn lòng dũng cảm và trách nhiệm, câu chuyện khiến em nhận ra rằng tuổi trẻ ai cũng có lúc bồng bột nhưng điều quan trọng là biết sửa sai và sống tốt hơn, vì vậy tác phẩm không chỉ hấp dẫn mà còn mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc để lại trong em nhiều suy nghĩ và cảm tình đẹp đẽ.
Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta đã ghi lại biết bao những vị Vua, tướng lĩnh lập chiến công hiển hách đem lại cuộc sống yên ấm, hạnh phúc cho nhân dân. Nổi bật trong số đó có lẽ là Ngô Quyền. Ông là một vị vua anh minh, sáng suốt trong triều đại thời Ngô. Nhắc đến Ông, dân ta luôn nhớ đến trận quyết chiến chiến lược trên sông Bạch Đằng. Nhớ vào năm 938, khi quân Nam Hán xâm lược nước ta, bằng nhãn quan chính trị sắc bén và tài chỉ huy mưu lược, độc đáo, sáng tạo, tướng lĩnh đã lãnh đạo quân và dân ta cắm cọc trên sông Bạch Đằng, chờ khi nước thủy triều xuống rồi nhử địch vào bãi cọc. Bởi lẽ đó mà dân tộc ta đã giành chiến thắng, đập tan âm mưu xâm lược của giặc Nam Hán. Chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc, mở ra một thời kì phong kiến độc lập dân tộc của Việt Nam. Thật vậy, Ngô Quyền là người có công lao to lớn trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước. Để tưởng nhớ Ông, người dân đã lập đền thờ Từ Lương Xâm và bày tỏ lòng thành kính, biết ơn sâu sắc.