bản thân em sẽ làm gì để thể hiện lòng biết ơn đối với mẹ mình
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
biện pháp so sánh đã được sử dụng trong câu " Mẹ là ngọn gió của con suốt đời" để thể hiện tấm lòng yêu thương, sự hi sinh thầm lặng của người mẹ đối với người con và lòng biết ơn của con dành cho mẹ
-bptt so sánh : so sánh mẹ với ngọn gió của con suốt đời
-td:
+ Làm cho câu thơ (chắc vậy vì bạn ko đăng toàn bộ văn bản) trở nên sinh động, hấp dẫn, lôi cuốn
+ Làm tăng sức gợi hình, gợi cảm cho sự diễn đạt
+ Giúp người đọc hình dung đc hình ảnh gần gũi, yêu thương của mẹ
+Diễn tả, khẳng định, nhấn mạnh công lao to lớn, vĩ đại, vĩnh hằng của mẹ đã hi sinh vì chúng ta. Qua đó thể hiện niềm tự hào của "con" về người mẹ của mình
“Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.” Không phải ngẫu nhiên mà hình ảnh núi Thái Sơn cao vời vợi và nước trong nguồn vô tận kia được đem ra so sánh với “công cha, nghĩa mẹ”. Cha mẹ sinh ra con, nuôi con khôn lớn để mau thành người. Tấm lòng của cha mẹ dành cho con thật là vô tận, công lao ấy chỉ có thể so sánh với núi sông hùng vĩ và trường cửu mà thôi. Vì vậy, khi ta trưởng thành có thể tự lo cho cuộc sống, ta phải hết lòng phụng dưỡng cha mẹ và luôn luôn đem lại niềm vui cho cha mẹ. Công ơn của cha mẹ như trời biển nên những việc ta làm không thể đền đáp đủ được. Chính vì thế, bằng tình cảm biết ơn cha mẹ tự đáy lòng, ta phải cố gắng hết sức và chân thành tự nguyện phụng dưỡng cha mẹ mình. Đó là một phần bổn phẩn của con cái trong gia đình và là tình cảm của con cái đối với cha mẹ. Vậy ta hiểu như thế nào là tình cảm của con đối với cha mẹ? Đó đơn giản là thứ tình cảm từ trong sâu thẳm trái tim của mỗi con người chúng ta - một tình cảm hết sức cao cả, thiêng liêng, vô cùng trong sáng mà chẳng gì có thể mua được. Đó là sự vun đắp gắn chặt lâu bền giữa người con đối với cha mẹ.“Mẹ thương con con có hay chăng/Thương từ khi thai nghén ở trong lòng.” Đúng như lời bời hát, người con kể từ lúc còn trong bụng đã cảm nhận được biết bao tình cảm của người mẹ và cả sự quan tâm chăm sóc của người cha. Và rồi khi ta chào đời, ta lại được nuôi lớn bằng dòng sữa ngọt ngào của người mẹ và bao vất vả khó nhọc của cha. Cha mẹ - những người có công rất lớn trong cuộc đời chúng ta, những người đã chứng kiến từng giai đoạn chúng ta trưởng thành và lớn lên. Từ “ba tháng biết lẫy”, “bảy tháng biết bò” rồi đến “mười tháng lò giò biết đi”, họ trông mong chúng ta khôn lớn từng ngày. Ngay từ những bước tập đi đầu đời, ta ngã thì cha mẹ đã vội chạy lại nâng đỡ dỗ dành hết sức khi con khóc, ngày con biết tập nói cả nhà như tập nói theo con. Thời gian cứ thế trôi đi, đồng nghĩa với việc con ngày càng khôn lớn và cha mẹ lại ngày càng vất vả hơn. Họ phải lo cho chúng ta từ cái ăn, cái mặc đến cái học hành. Cho dù vất vả mệt nhọc như thế nào thì họ vẫn luôn yêu thương, che chở cho con. Có ai trên đời này dám đảm bảo rằng từ lúc nằm trong nôi cho đến khi trưởng thành mà không làm cho cha mẹ mình buồn không? Lúc còn bé ta đã bao lần làm cha mẹ phải buồn lòng: nói dối cha mẹ, trốn học, bỏ học, cãi lại cha mẹ,… Chúng ta làm cho cha mẹ phải phiền lòng như vậy, ta chỉ thấy họ mắng chúng ta, có đôi lúc còn vung tay đánh mấy cái nhưng đâu có ai biết rằng đánh chúng ta đau như thế nào thì trong lòng họ lại đau bội phần. Họ thương chúng ta lắm nhưng không bộc lộ ra ngoài mà chỉ toàn là mắng chửi là vì học muốn ra nhận ra cái sai trong việc mình làm và hối lỗi. Nhưng ta đâu hiểu họ, hiểu được tấm chân tình của họ để rồi ta nghĩa rằng họ ghét ta lắm. Chúng ta chẳng không bao giờ biết được tình cha mẹ bao la biết chừng nào cho đến khi chúng ta trở thành những ông bố bà mẹ thực sự. Khi lớn lên rồi ta mới biết được cha mẹ ta bao dung biết nhường nào bởi ta làm sai hay đối xử tệ bạc với cha mẹ thì họ vẫn luôn sẵn sàng tha thứ. Sau này lớn lên, bước vào đời, rời xa vòng tay yêu thương, che chở của cha mẹ ta mới biết được trên đời chẳng có ai quan tâm đến ta bằng họ. Thử hỏi xem khi bạn ốm ai là người chăm sóc bạn?
Kỉ niệm về ông đã mất luôn khiến em vừa xúc động vừa nhớ thương, em nhớ những buổi chiều được ông chở đi dạo quanh xóm, nghe ông kể chuyện ngày xưa với giọng nói trầm ấm và ánh mắt hiền từ, ông thường dạy em phải sống thật thà chăm chỉ và biết yêu thương mọi người, mỗi lần em buồn ông luôn nhẹ nhàng an ủi và động viên, dù ông đã không còn nữa nhưng hình ảnh mái tóc bạc, nụ cười hiền và bàn tay ấm áp của ông vẫn luôn ở trong tim em, trở thành động lực để em cố gắng sống tốt hơn mỗi ngày
Bà Rịa Vũng Tàu không chỉ nổi tiếng với những bãi biển đẹp mà còn hấp dẫn du khách bởi nền ẩm thực phong phú đậm đà hương vị biển, đến với thành phố Vũng Tàu du khách không thể bỏ qua món bánh khọt vàng giòn thơm béo ăn kèm rau sống và nước mắm chua ngọt đặc trưng, hải sản tươi sống như tôm cua ghẹ mực được đánh bắt trong ngày luôn giữ được vị ngọt tự nhiên, tại vùng biển Long Hải nổi tiếng với món cá đục chiên giòn và mắm ruốc đậm vị quê hương, còn Côn Đảo lại ghi dấu ấn với các loại ốc và đặc sản từ hạt bàng rang bùi béo, những món ăn nơi đây không chỉ ngon mà còn thể hiện sự khéo léo của người dân vùng biển, vì vậy hãy đến và thưởng thức đặc sản Bà Rịa Vũng Tàu để cảm nhận trọn vẹn hương vị mặn mà của biển cả và nét đẹp văn hóa ẩm thực đặc sắc của vùng đất này.
Bài thơ Nghe thầy đọc thơ của Trần Đăng Khoa gợi cho em nhiều cảm xúc trong sáng và tha thiết về tình thầy trò, qua những hình ảnh như tiếng thơ đỏ nắng xanh cây, mái chèo nghiêng mặt sông xa, trăng thở động tàu dừa, cơn mưa giữa trời, tác giả đã làm cho tiếng thơ của thầy trở nên sống động và gần gũi với thiên nhiên, tiếng thơ không chỉ là âm thanh mà còn chứa đựng kỉ niệm tuổi thơ, gợi nhớ tiếng bà năm xưa và những điều thân thương của quê hương, em cảm nhận được sự yêu quý kính trọng mà người học trò dành cho thầy khi thầy vắng mặt, câu thơ cuối thể hiện nỗi nhớ lặng lẽ nhưng sâu sắc, khiến em thêm trân trọng những giờ học và tình cảm thiêng liêng giữa thầy và trò
Ông đã rời xa em mãi mãi nhưng hình ảnh của ông vẫn luôn sống trong trái tim em với tất cả yêu thương và kính trọng, em nhớ dáng ông gầy gầy mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu mỗi khi nhìn con cháu, ông luôn kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa dạy em cách sống trung thực biết yêu thương và giúp đỡ mọi người, mỗi buổi chiều ông thường dắt em đi dạo chậm rãi và ân cần nhắc nhở từng điều nhỏ nhặt trong cuộc sống, khi ông mất em đã rất đau buồn và cảm thấy trống vắng vì không còn được nghe giọng nói ấm áp quen thuộc ấy nữa, nhưng em hiểu rằng những lời dạy của ông sẽ mãi là hành trang quý giá theo em suốt cuộc đời, em biết ơn ông vì tất cả tình thương và sự hi sinh thầm lặng, và dù ông không còn bên cạnh thì trong tim em ông vẫn luôn hiện diện như một điểm tựa bình yên và thiêng liêng nhất.
Em đã luôn chăm chỉ học tập và rèn luyện tập tốt để bố mẹ được vui lòng. Đồng thời em cũng phụ giúp bố mẹ những công việc trong sức của mình, để bố mẹ đỡ vất vả.