viết bài văn biểu cảm về 1 người thân lâu ngày xa cách (giúp mik với )
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
I. Choose the word whose underlined part is pronounced differently from the others.
1. a. bread b. beef c. meat d. tea
2. a. audience b. sauce c. sausage d. taught
3. a. eggs b. cups c. cartons d. noodles
4. a. soup b. salt c. sauce d. sugar
5. a. fridge b. rice c. spinach d. milk
6. A. bottle B. pork C. spot D. pot
7. A. usually B. leisure C. version D. sure
8. A. television B. visual C. usual D. sister
9. A. collect B. problem C. bottle D. yogurt
II. Choose the correct option for each of the following sentences.
1. What is the ______ month of the year in Vietnam? (hot, hotter, hottest)
2. Hawaii is _______________ from Hong Kong than Japan. (far, farther, farthest)
3. Mozart is as ___________ as Beethoven. (famous, more famous, most famous)
4. Which is__________, grammar or vocabulary? (important, more important, most important)
5. Who is the ___________person in your family? (powerful, more powerful, most powerful)
6. Their house is three times as __________ as ours. (big, bigger, biggest)
7. Susan is much _________ with children than her sister is. (patient, more patient, most patient)
8. Ann does not swim so/AS _________ as her coach claims. (quickly, more quickly, most quickly)
9. Dong Ho paintings are made on __________ paper with beautiful __________ colors.
A. traditional - nature B. tradition – natural C. tradition - nature D. traditional – natural
10. I like _________ books because it widens my knowledge.A. read B. reads C. to reading D. reading
11. What does your father do _________ his free time? A. in B. at C. on D. while
12. Can you tell me this dish? A. to cook B. how to cook C. cooking D. how to cooking
13. What do I need to cook an omelette? A. food B. material C. menu D. ingredients
14. “What is your dish for breakfast?”-“It’s beef noodle soup.” A. favourite B. most C. best D. liking
15. How many do you eat every day? A. orange B. milk C. apple D. apples
Bài văn biểu cảm về hai bàn tay mẹ
Hai bàn tay mẹ – đó là những đôi bàn tay diệu kỳ, chứa đựng tất cả yêu thương, sự hy sinh và bao công lao mà mẹ dành cho con. Mỗi lần nghĩ về đôi bàn tay ấy, con lại cảm thấy nghẹn ngào, tràn đầy lòng biết ơn và kính trọng. Đôi tay ấy không chỉ là công cụ lao động, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành trọn cho con.
Khi con còn là một đứa trẻ thơ dại, đôi tay mẹ luôn là nơi con tìm thấy sự ấm áp, bảo vệ và chở che. Mỗi khi con ngã, dù chỉ là một cú vấp nhỏ, bàn tay mẹ đã nhanh chóng đỡ lấy con, xoa dịu nỗi đau và giúp con đứng lên, tiếp tục bước đi. Những ngón tay mềm mại, đôi khi có vết chai sần vì bao năm tháng lao động vất vả, vẫn luôn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc con, ân cần dỗ dành mỗi khi con khóc. Con còn nhớ như in những đêm hè oi ả, đôi tay ấy vẫy quạt cho con, mồ hôi nhễ nhại nhưng mẹ vẫn không quản ngại, vẫn kiên trì chăm sóc con từng chút một.
Mẹ chưa bao giờ kể về những khó khăn mà mẹ phải chịu đựng. Mẹ chỉ im lặng làm việc, tay mẹ vẫn cần mẫn, ngày này qua ngày khác, để chăm lo cho cả gia đình. Đôi tay ấy đã làm tất cả: từ việc nhà, nấu nướng, giặt giũ cho đến việc đồng hành cùng con trong từng bài học, từng bước đi chập chững. Khi con gặp khó khăn trong học tập, đôi tay mẹ nhẹ nhàng nắm tay con, an ủi và động viên con không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ không nói nhiều, nhưng mỗi lần mẹ xoa đầu con, con lại cảm nhận được sự yêu thương vô điều kiện mà mẹ dành cho con.
Khi con lớn lên, đôi tay ấy vẫn không ngừng làm việc. Mẹ vẫn miệt mài, vẫn chịu đựng vất vả, vì gia đình, vì con cái. Nhưng trong đôi mắt mẹ, con luôn thấy sự tự hào, niềm hạnh phúc lớn lao mỗi khi con trưởng thành. Mẹ vẫn là người bạn đồng hành, vỗ về con mỗi khi con buồn, luôn là chỗ dựa vững chắc mỗi khi con cần. Đôi tay ấy không chỉ giúp con trong việc học hành, mà còn là nơi con tìm thấy sự động viên mỗi khi con gặp khó khăn trong cuộc sống. Mẹ không cần nói gì, chỉ cần đôi bàn tay ấy vỗ về, con lại thấy lòng mình bình yên và mạnh mẽ hơn.
Nhớ những đêm đông lạnh giá, khi con mệt mỏi vì bài vở, đôi tay mẹ vẫn không ngừng làm việc, nấu cho con bữa cơm nóng hổi, ân cần đút cho con từng muỗng cháo. Những ngón tay ấy, dù đã có những vết nhăn, có những dấu vết của thời gian, nhưng chưa bao giờ nguôi ngoai tình thương yêu mà mẹ dành cho con. Mẹ không cần nhiều lời, chỉ một cái nhìn, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc con, con đã cảm nhận được tất cả tình cảm mà mẹ dành trọn.
Không chỉ là đôi tay chăm sóc, mẹ còn là đôi tay khơi dậy ước mơ cho con. Mẹ đã dạy con cách yêu thương cuộc sống, dạy con cách đứng lên từ những vấp ngã. Những buổi tối bên mẹ, khi con mệt mỏi và thất vọng, mẹ không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng nắm tay con và động viên: "Con có thể làm được. Mẹ tin con." Và chính đôi tay ấy, cùng với lời nói giản dị ấy, đã giúp con vượt qua biết bao khó khăn, thử thách trong cuộc sống.
Với con, đôi tay mẹ không chỉ là đôi tay của lao động mà còn là đôi tay của sự dịu dàng, của tình yêu thương vô bờ bến. Đôi bàn tay ấy không chỉ giúp con trưởng thành, mà còn giúp con cảm nhận được sự yêu thương vô điều kiện, sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Mỗi ngón tay mẹ gợi cho con một kỷ niệm, mỗi vết chai sần trên tay mẹ là một minh chứng cho sự vất vả, khó nhọc mà mẹ đã chịu đựng để có thể lo cho gia đình, lo cho con cái.
Thời gian trôi qua, đôi tay mẹ dần có những vết nhăn, đôi ngón tay đã không còn sự mềm mại như thuở nào, nhưng đối với con, đôi tay ấy luôn là hình ảnh đẹp nhất, là biểu tượng của tình yêu vô tận mà mẹ dành cho con. Con sẽ mãi khắc ghi trong lòng hình ảnh đôi bàn tay ấy, vì chính nó đã giúp con trưởng thành, trở thành người mà con là hôm nay. Mẹ ơi, con yêu mẹ, yêu đôi tay mẹ – đôi tay của tình yêu, của hy sinh, của niềm tin vô hạn.
Dù có đi đâu, làm gì, con sẽ luôn nhớ về đôi bàn tay mẹ – đôi tay đã giúp con lớn lên, đã mang đến cho con cả một tuổi thơ ấm áp và hạnh phúc. Những gì mẹ đã làm cho con sẽ không bao giờ phai nhòa trong lòng con. Mẹ là tất cả, và đôi tay mẹ sẽ luôn là ngọn đèn soi sáng con trên con đường đời phía trước.
CHÚC CẬU HỌC TỐT NHA
Rewrite each sentence so that it has the same meaning with the original sentence
1.Although his wife was sick, he still went to work yesterday.
His wife was sick, but he still went to work yesterday
2.Despite her unkind behavior, we still love her.
Although she behaves unkindly, we still love her
3.Despite that fact that Tony learnt very hard, he failed this test.
Although Tony learnt very hard, he failed this test.
4.Her brother really enjoyed this job although the salary was very low.
Despite the low salary, her brother really enjoyed this job
5.In spite of the dirt room, Salim didn't clean it.
Although the room was dirty, Salim didn't clean it
6.Although there was the traffic jam, they went to the post office.
Despite the traffic jam, they went to the post office
7.Although my uncle was tired, he still drove a hundred kilometers to the next city.
In spite of his tiredness, my uncle still drove a hundred kilometers to the next city
8.The film poster is wonderful. I don't like to see it.
Although the film poster is wonderful, I don't like to see it
9.Although Nam is not an intelligent student, he learns well
Despite not being an intelligent student, Nam learns well
10.In spite of the heavy rain, we went to school.
Although it rained heavily, we went to school
Câu B "Bạn ấy là học sinh giỏi và ngoan" có vị ngữ được mở rộng bằng cụm chủ vị
1.My favorite hobby is reading book.
2. I started reading books when i was 12.
3. I share my hobby with my mom because she enjoy reading book just like me.
4. I guess I will collect more interesting book in the future.
5. I think my hobby is pretty good for me because it make me entertained while having more knowledge.
Tính đến năm 2022, Việt Nam có 15 di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO công nhận. Nghệ thuật làm Gốm của người Chăm, được công nhận vào ngày 29/11/2022, là di sản thứ 15 trong danh sách này.
- Ưu điểm:
- An toàn cho môi trường, không gây ô nhiễm.
- Bảo vệ hệ sinh thái tự nhiên, không ảnh hưởng đến các sinh vật có ích.
- Hiệu quả lâu dài, giúp cân bằng sinh thái trong vườn cây.
- Nhược điểm:
- Hiệu quả chậm, không tác động nhanh như các biện pháp hóa học.
- Đòi hỏi kiến thức và kỹ năng áp dụng, không phổ biến ở quy mô nhỏ.
- Ưu điểm:
- Tác dụng nhanh, tiêu diệt sâu bệnh tức thời.
- Hiệu quả cao, dễ áp dụng trên quy mô lớn.
- Nhược điểm:
- Gây ô nhiễm môi trường, tồn dư hóa chất trong đất và nước.
- Ảnh hưởng đến sức khỏe con người và động vật.
- Dễ gây ra hiện tượng sâu, bệnh kháng thuốc.
- Ưu điểm:
- Dễ thực hiện, không cần đầu tư nhiều.
- Tăng cường sức đề kháng tự nhiên của cây trồng.
- Giảm nguy cơ phát triển sâu bệnh nhờ môi trường canh tác lành mạnh.
- Nhược điểm:
- Không thể tiêu diệt sâu bệnh hiện tại, chỉ mang tính phòng ngừa.
- Cần thực hiện đồng bộ trên diện tích lớn mới hiệu quả.
- Ưu điểm:
- An toàn, không gây ô nhiễm môi trường.
- Tiêu diệt trực tiếp các loại sâu bệnh, dễ kiểm soát.
- Nhược điểm:
- Tốn công lao động, khó áp dụng trên quy mô lớn.
- Hiệu quả hạn chế nếu số lượng sâu bệnh quá lớn.
- Ưu điểm:
- Tiết kiệm công sức và chi phí phòng trừ sâu bệnh.
- Cải thiện năng suất và chất lượng cây trồng.
- Nhược điểm:
- Cần đầu tư ban đầu vào giống cây.
- Có thể bị hạn chế nếu sâu bệnh phát triển biến đổi vượt qua khả năng kháng.
Quỳnh Anh thân mến,
Để hiểu hàm được lập như thế nào, chúng ta cần tìm hiểu về các khái niệm cơ bản của hàm số trong toán học.
1. Khái niệm hàm số:
- Hàm số là một quy tắc tương ứng giữa hai tập hợp, theo đó mỗi phần tử của tập hợp này (gọi là tập xác định) tương ứng với duy nhất một phần tử của tập hợp kia (gọi là tập giá trị).
- Hàm số thường được ký hiệu là y = f(x), trong đó:
- x là biến số độc lập (biến số đầu vào).
- y là biến số phụ thuộc (biến số đầu ra).
- f là quy tắc tương ứng.
2. Cách lập hàm:
Để lập một hàm số, ta cần xác định rõ:
- Tập xác định: là tập hợp các giá trị mà biến số x có thể nhận.
- Quy tắc tương ứng: là cách thức mà biến số y được xác định từ biến số x. Quy tắc này có thể được biểu diễn bằng một công thức toán học, một bảng giá trị, một biểu đồ, hoặc bằng lời.
Ví dụ:
- Hàm số bậc nhất: y = 2x + 1
- Tập xác định: R (tập hợp số thực)
- Quy tắc tương ứng: Nhân biến số x với 2 rồi cộng thêm 1.
- Hàm số bậc hai: y = x² - 3x + 2
- Tập xác định: R
- Quy tắc tương ứng: Bình phương biến số x, trừ đi 3 lần biến số x, rồi cộng thêm 2.
3. Các dạng hàm số thường gặp:
- Hàm số bậc nhất (y = ax + b)
- Hàm số bậc hai (y = ax² + bx + c)
- Hàm số mũ (y = a^x)
- Hàm số logarit (y = log_a(x))
- Hàm số lượng giác (y = sin(x), y = cos(x), ...)
Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những ấn tượng đặc biệt về một sự kiện nào đó đã diễn ra trong cuộc sống. Những sự kiện ấy không chỉ để lại những kỉ niệm khó quên mà nó còn gắn liền với những cảm xúc, tâm trạng. Bởi vậy mà mỗi khi ta nhớ về những sự việc đã xảy ra đó thì chúng ta cũng là một lần ta sống lại trong những kí ức xưa. Sự kiện quan trọng hay đáng nhớ của mỗi người có sự khác nhau, tùy thuộc vào hoàn cảnh, ấn tượng cũng như cảm nhận của mỗi cá nhân. Đối với em, những kỉ niệm đáng nhớ không có gì to lớn mà đó chỉ là những mẩu chuyện mà em cảm thấy thú vị đã xảy ra trong cuộc sống của mình.
Sự việc đã xảy ra khiến cho em nhớ mãi, đó chính là lần đầu tiên em có ý thức học bài thực sự, cảm hứng ấy đến vô cùng tự nhiên, và nó cũng mang lại cho em kết quả tốt khiến cho em nhớ mãi không quên. Cảm hứng học của em có lẽ đến khá ngẫu nhiên và bất ngờ, nó xảy ra vào thời điểm mà em cũng không thể lường trước được. Sự bất ngờ trong hoàn cảnh khiến cho em có nguồn cảm hứng thực sự, và khi ta có đam mê, có thể dùng đam mê ấy để tự làm một điều gì đó thì thật tuyệt vời.
Em còn nhớ rất rõ, đó là vào năm học cấp hai của em, mặc dù rất ghét môn ngữ văn nhưng trên đường đi học, nhìn ngắm cảnh đất trời sau cơn mưa thì bỗng dưng em lại nhớ về những hình ảnh thấp thoáng đâu đó trong bài thơ mình đã từng học, những từ ngữ trong đầu em lúc ấy đã kết hợp lại với nhau nhanh và chính xác đến mức em cũng không thể ngờ được. Bài thơ em mới đọc một lần trên lớp, về nhà không đọc lại và cũng không hề có bất cứ một ấn tượng nào bỗng nhiên được em đọc thuộc lòng, cảm giác của em lúc ấy ngỡ ngàng có, vui sướng hân hoan cũng có, mang lại cho em cảm giác em vừa thực hiện được một cái gì đó lớn lao lắm.
Em rất thích học toán và những môn khoa học tự nhiên, nhưng em lại học kém môn ngữ văn bởi em không tìm được niềm đam mê ở môn học này. Môn ngữ văn trong ấn tượng của em lúc bấy giờ là một môn học nhiều lí thuyết, thiếu tính ứng dụng và không thể thực tế với đời sống như môn học tự nhiên. Do đó em không thích học ngữ văn, những tiết học bài trên lớp em có cảm giác như thời gian bị kéo dài ra gấp đôi, cô giáo dù giảng rất nhiệt tình, hăng say nhưng em vẫn không thể cảm nhận được cái hay của bài.
Việc học tập môn ngữ văn của em trên lớp chỉ mang hình thức đối phó, miễn là qua môn. Trước những bài kiểm tra miệng, em thường học thuộc như một cái máy, đọc xong nhưng không có ấn tượng gì, và dù đọc thuộc lúc kiểm tra nhưng chỉ vài ngày sau những từ ngữ trong câu thơ cũng rơi rụng dần. Những bài thơ mà em thuộc thực sự rất ít ỏi. Nhưng cho đến một ngày, mọi ấn tượng về môn ngữ văn của em đều thay đổi, đó đều là do sự tác động bởi khung cảnh mà em bắt gặp khi đến trường.
Đó là một buổi chiều ngày thứ sáu, sở dĩ em nhớ được ngày bởi hôm ấy có hai tiết văn của cô giáo chủ nhiệm. Em vốn không thích học văn nên buổi hôm nào có tiết văn đều làm cho em chán nản, áp lực. Hơn nữa, buổi trưa hôm ấy trời mưa như trút nước, bầu trời giăng mây đen bao phủ cả bầu trời, những cơn gió rít lên từng hồi làm những hàng cây nghiêng ngả. Em đang thầm vui mừng vì nếu mưa to như vậy thì buổi chiều em có lí do để nghỉ học, và điều quan trọng nhất là em sẽ không phải học hai tiết văn. Tuy nhiên, chỉ tầm một giờ sau thì cơn mưa tạnh hẳn, bầu trời trong xanh trở lại, em nén nỗi thất vọng trong một tiếng thở dài đầy chán nản.
Trên đường đi học, em lo lắng bởi hôm nay em chưa học bài về nhà, nếu như bị kiểm tra chắc chắn em sẽ bị phê bình. Nhưng quang cảnh sau mưa thật đẹp, trời quang gió hiu hiu thổi, mặt đường có nước mưa rội qua trơn bóng lấp lánh dưới ánh sáng của bầu trời, dòng nước trên những con rạch thì lặng lẽ chảy, khung cảnh yên bình xung quanh khiến cho em quên đi nỗi lo bài cũ. Trong đầu em lúc ấy chợt hiện lên những câu thơ rời rạc, đất trời, núi rừng, và sau đó em tự nhiên có thể đọc thuộc được một đoạn thơ mà em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể làm được;
“Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa”
Thật sự là rất ngẫu nhiên và tình cờ, trước khung cảnh tươi đẹp của vạn vật sau mưa đã khiến cho em nhớ lại và đọc thuộc được những câu thơ mà em từng cho rằng chúng rất hóc búa. Và kết quả là buổi kiểm tra hôm ấy em có thể đọc trọn vẹn khổ thơ này, cô giáo đã tuyên dương em trước cả lớp và cho em điểm chín khiến cho em rất vui mừng. Em chợt nhận ra môn văn cũng rất thú vị, không hề nhàm chán như em từng nghĩ.
Đây bạn nhé, nhớ tick cho mk:)
Đối với mỗi người, gia đình là điểm tựa vững chắc nhất. Bởi ở đó, chúng ta có những người thân yêu. Với tôi, bố là người tôn kính và yêu thương nhất.
Năm nay, bố tôi đã bước sang tuổi 46. Bố có dáng vẻ cao và hơi gầy. Khuôn mặt vuông vức. Mái tóc cắt ngắn đã có một số sợi bạc. Làn da đen đúc do công việc vất vả. Tôi thích nhất là đôi bàn tay của bố. Đôi bàn tay to lớn, chai sần nhưng tràn đầy ấm áp. Đó là đôi bàn tay đã vất vả lao động để nuôi dưỡng gia đình.
Bố tôi là một kỹ sư. Công việc của bố khá căng thẳng. Mỗi ngày, bố phải đi công trình giám sát. Dù trời mưa hay nắng, bố vẫn đi làm. Bố có vẻ khó tính và nghiêm khắc. Nhưng bố cũng rất chu đáo. Bố đã dạy cho tôi nhiều điều quý giá. Khi tôi sai lầm, bố thường nghiêm túc nhắc nhở, nhưng không bao giờ la mắng. Mỗi khi rảnh rỗi, bố sẽ dẫn tôi và mẹ đi chơi. Bố cũng rất giỏi nấu ăn. Món ăn yêu thích của tôi là sườn xào chua ngọt của bố. Nhờ bố, tôi đã học được cách sống độc lập và ngoan ngoãn hơn.
Dù không nhẹ nhàng như mẹ, nhưng bố vẫn biểu hiện tình yêu thương một cách đặc biệt. Một lần, khi mẹ đi công tác xa nhà, tôi ốm. Bố đã chăm sóc tôi rất chu đáo. Bố nấu cháo và giúp tôi uống thuốc. Khi mẹ trở về, tôi đã bình phục hoàn toàn. Thời gian trôi qua, bố ngày càng già hơn. Mỗi khi bố về nhà từ công việc, tôi thấy bố mệt mỏi hơn. Tôi yêu quý bố và mong rằng bố sẽ luôn khỏe mạnh. Với tôi, bố là một người cha tuyệt vời và đáng tự hào.
Người cha thật sự luôn dành cho con tình yêu đặc biệt. Vì vậy, chúng ta phải luôn trân trọng và yêu quý bố. Tôi cũng vậy.
Bài văn mẫu số 3Thời thơ ấu của tôi gắn bó với ông nội. Đối với tôi, ông là người thân yêu và được kính trọng nhất.
Ông nội của tôi đã bước sang tuổi 74. Nhưng ông vẫn rất tỉnh táo. Gương mặt của ông phúc hậu và hiền lành. Râu dài của ông đã bạc. Đôi mắt sáng như sao trên bầu trời. Bàn tay của ông đã trải qua nhiều năm tháng.
Trước khi nghỉ hưu, ông tôi là một cán bộ nhà nước. Ông yêu thương con cháu mình. Tuy tuổi đã cao nhưng ông vẫn rất mạnh mẽ. Mọi người đều yêu quý và kính trọng ông.
Khi còn nhỏ, vì bố mẹ bận rộn, ông nội đã chăm sóc tôi. Ngày đầu tiên đi học, ông cũng là người đưa tôi đến trường. Mỗi lần ông đều dành những món quà và bánh ngọt cho tôi. Tình thương của ông dành cho tôi thật lớn.
Từ khi bố chuyển công tác xa, tôi chưa có dịp gặp lại bố. Những tháng ngày đó, gia đình chỉ còn mẹ và tôi ở lại nhà, mỗi ngày đều cảm nhận được sự thiếu vắng của bố. Những bữa cơm chiều, tôi thấy thiếu đi tiếng cười của bố, thiếu đi những câu chuyện rôm rả trong mỗi buổi tối. Mỗi khi nhìn thấy các bạn nhỏ quây quần bên cha mẹ, tôi lại nhớ đến hình ảnh của bố và cảm giác trống vắng trong lòng mình.
Mặc dù có thể liên lạc qua điện thoại hay video call, nhưng không gì có thể thay thế được những giây phút được gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp. Tôi nhớ những buổi sáng, bố dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho cả nhà, và cả những lần bố dạy tôi cách làm bài, chỉ bảo tôi những điều hay trong cuộc sống. Tình cảm bố dành cho tôi không chỉ là những lời nói, mà còn là những hành động âm thầm, những hy sinh mà chỉ có người làm cha mới có thể hiểu.
Cảm giác nhớ bố luôn hiện hữu trong tôi mỗi ngày. Dù khoảng cách có xa xôi đến đâu, tôi luôn tin rằng tình cảm gia đình là sợi dây vô hình gắn kết chúng tôi lại gần nhau. Tôi mong một ngày gần nhất, khi bố trở về, gia đình lại được sum vầy, và chúng tôi sẽ tiếp tục chia sẻ những khoảnh khắc vui buồn trong cuộc sống. Lúc đó, tôi sẽ không còn cảm giác thiếu vắng mà sẽ là niềm vui khi có bố bên cạnh.