Bài thơ rất hay
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong cuộc đời mỗi người, chắc hẳn ai cũng có những ấn tượng đặc biệt về một sự kiện nào đó đã diễn ra trong cuộc sống. Những sự kiện ấy không chỉ để lại những kỉ niệm khó quên mà nó còn gắn liền với những cảm xúc, tâm trạng. Bởi vậy mà mỗi khi ta nhớ về những sự việc đã xảy ra đó thì chúng ta cũng là một lần ta sống lại trong những kí ức xưa. Sự kiện quan trọng hay đáng nhớ của mỗi người có sự khác nhau, tùy thuộc vào hoàn cảnh, ấn tượng cũng như cảm nhận của mỗi cá nhân. Đối với em, những kỉ niệm đáng nhớ không có gì to lớn mà đó chỉ là những mẩu chuyện mà em cảm thấy thú vị đã xảy ra trong cuộc sống của mình.
Sự việc đã xảy ra khiến cho em nhớ mãi, đó chính là lần đầu tiên em có ý thức học bài thực sự, cảm hứng ấy đến vô cùng tự nhiên, và nó cũng mang lại cho em kết quả tốt khiến cho em nhớ mãi không quên. Cảm hứng học của em có lẽ đến khá ngẫu nhiên và bất ngờ, nó xảy ra vào thời điểm mà em cũng không thể lường trước được. Sự bất ngờ trong hoàn cảnh khiến cho em có nguồn cảm hứng thực sự, và khi ta có đam mê, có thể dùng đam mê ấy để tự làm một điều gì đó thì thật tuyệt vời.
Em còn nhớ rất rõ, đó là vào năm học cấp hai của em, mặc dù rất ghét môn ngữ văn nhưng trên đường đi học, nhìn ngắm cảnh đất trời sau cơn mưa thì bỗng dưng em lại nhớ về những hình ảnh thấp thoáng đâu đó trong bài thơ mình đã từng học, những từ ngữ trong đầu em lúc ấy đã kết hợp lại với nhau nhanh và chính xác đến mức em cũng không thể ngờ được. Bài thơ em mới đọc một lần trên lớp, về nhà không đọc lại và cũng không hề có bất cứ một ấn tượng nào bỗng nhiên được em đọc thuộc lòng, cảm giác của em lúc ấy ngỡ ngàng có, vui sướng hân hoan cũng có, mang lại cho em cảm giác em vừa thực hiện được một cái gì đó lớn lao lắm.
Em rất thích học toán và những môn khoa học tự nhiên, nhưng em lại học kém môn ngữ văn bởi em không tìm được niềm đam mê ở môn học này. Môn ngữ văn trong ấn tượng của em lúc bấy giờ là một môn học nhiều lí thuyết, thiếu tính ứng dụng và không thể thực tế với đời sống như môn học tự nhiên. Do đó em không thích học ngữ văn, những tiết học bài trên lớp em có cảm giác như thời gian bị kéo dài ra gấp đôi, cô giáo dù giảng rất nhiệt tình, hăng say nhưng em vẫn không thể cảm nhận được cái hay của bài.
Việc học tập môn ngữ văn của em trên lớp chỉ mang hình thức đối phó, miễn là qua môn. Trước những bài kiểm tra miệng, em thường học thuộc như một cái máy, đọc xong nhưng không có ấn tượng gì, và dù đọc thuộc lúc kiểm tra nhưng chỉ vài ngày sau những từ ngữ trong câu thơ cũng rơi rụng dần. Những bài thơ mà em thuộc thực sự rất ít ỏi. Nhưng cho đến một ngày, mọi ấn tượng về môn ngữ văn của em đều thay đổi, đó đều là do sự tác động bởi khung cảnh mà em bắt gặp khi đến trường.
Đó là một buổi chiều ngày thứ sáu, sở dĩ em nhớ được ngày bởi hôm ấy có hai tiết văn của cô giáo chủ nhiệm. Em vốn không thích học văn nên buổi hôm nào có tiết văn đều làm cho em chán nản, áp lực. Hơn nữa, buổi trưa hôm ấy trời mưa như trút nước, bầu trời giăng mây đen bao phủ cả bầu trời, những cơn gió rít lên từng hồi làm những hàng cây nghiêng ngả. Em đang thầm vui mừng vì nếu mưa to như vậy thì buổi chiều em có lí do để nghỉ học, và điều quan trọng nhất là em sẽ không phải học hai tiết văn. Tuy nhiên, chỉ tầm một giờ sau thì cơn mưa tạnh hẳn, bầu trời trong xanh trở lại, em nén nỗi thất vọng trong một tiếng thở dài đầy chán nản.
Trên đường đi học, em lo lắng bởi hôm nay em chưa học bài về nhà, nếu như bị kiểm tra chắc chắn em sẽ bị phê bình. Nhưng quang cảnh sau mưa thật đẹp, trời quang gió hiu hiu thổi, mặt đường có nước mưa rội qua trơn bóng lấp lánh dưới ánh sáng của bầu trời, dòng nước trên những con rạch thì lặng lẽ chảy, khung cảnh yên bình xung quanh khiến cho em quên đi nỗi lo bài cũ. Trong đầu em lúc ấy chợt hiện lên những câu thơ rời rạc, đất trời, núi rừng, và sau đó em tự nhiên có thể đọc thuộc được một đoạn thơ mà em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể làm được;
“Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa”
Thật sự là rất ngẫu nhiên và tình cờ, trước khung cảnh tươi đẹp của vạn vật sau mưa đã khiến cho em nhớ lại và đọc thuộc được những câu thơ mà em từng cho rằng chúng rất hóc búa. Và kết quả là buổi kiểm tra hôm ấy em có thể đọc trọn vẹn khổ thơ này, cô giáo đã tuyên dương em trước cả lớp và cho em điểm chín khiến cho em rất vui mừng. Em chợt nhận ra môn văn cũng rất thú vị, không hề nhàm chán như em từng nghĩ.
Đây bạn nhé, nhớ tick cho mk:)
Đối với mỗi người, gia đình là điểm tựa vững chắc nhất. Bởi ở đó, chúng ta có những người thân yêu. Với tôi, bố là người tôn kính và yêu thương nhất.
Năm nay, bố tôi đã bước sang tuổi 46. Bố có dáng vẻ cao và hơi gầy. Khuôn mặt vuông vức. Mái tóc cắt ngắn đã có một số sợi bạc. Làn da đen đúc do công việc vất vả. Tôi thích nhất là đôi bàn tay của bố. Đôi bàn tay to lớn, chai sần nhưng tràn đầy ấm áp. Đó là đôi bàn tay đã vất vả lao động để nuôi dưỡng gia đình.
Bố tôi là một kỹ sư. Công việc của bố khá căng thẳng. Mỗi ngày, bố phải đi công trình giám sát. Dù trời mưa hay nắng, bố vẫn đi làm. Bố có vẻ khó tính và nghiêm khắc. Nhưng bố cũng rất chu đáo. Bố đã dạy cho tôi nhiều điều quý giá. Khi tôi sai lầm, bố thường nghiêm túc nhắc nhở, nhưng không bao giờ la mắng. Mỗi khi rảnh rỗi, bố sẽ dẫn tôi và mẹ đi chơi. Bố cũng rất giỏi nấu ăn. Món ăn yêu thích của tôi là sườn xào chua ngọt của bố. Nhờ bố, tôi đã học được cách sống độc lập và ngoan ngoãn hơn.
Dù không nhẹ nhàng như mẹ, nhưng bố vẫn biểu hiện tình yêu thương một cách đặc biệt. Một lần, khi mẹ đi công tác xa nhà, tôi ốm. Bố đã chăm sóc tôi rất chu đáo. Bố nấu cháo và giúp tôi uống thuốc. Khi mẹ trở về, tôi đã bình phục hoàn toàn. Thời gian trôi qua, bố ngày càng già hơn. Mỗi khi bố về nhà từ công việc, tôi thấy bố mệt mỏi hơn. Tôi yêu quý bố và mong rằng bố sẽ luôn khỏe mạnh. Với tôi, bố là một người cha tuyệt vời và đáng tự hào.
Người cha thật sự luôn dành cho con tình yêu đặc biệt. Vì vậy, chúng ta phải luôn trân trọng và yêu quý bố. Tôi cũng vậy.
Bài văn mẫu số 3Thời thơ ấu của tôi gắn bó với ông nội. Đối với tôi, ông là người thân yêu và được kính trọng nhất.
Ông nội của tôi đã bước sang tuổi 74. Nhưng ông vẫn rất tỉnh táo. Gương mặt của ông phúc hậu và hiền lành. Râu dài của ông đã bạc. Đôi mắt sáng như sao trên bầu trời. Bàn tay của ông đã trải qua nhiều năm tháng.
Trước khi nghỉ hưu, ông tôi là một cán bộ nhà nước. Ông yêu thương con cháu mình. Tuy tuổi đã cao nhưng ông vẫn rất mạnh mẽ. Mọi người đều yêu quý và kính trọng ông.
Khi còn nhỏ, vì bố mẹ bận rộn, ông nội đã chăm sóc tôi. Ngày đầu tiên đi học, ông cũng là người đưa tôi đến trường. Mỗi lần ông đều dành những món quà và bánh ngọt cho tôi. Tình thương của ông dành cho tôi thật lớn.
- Khái niệm: Tản văn là một thể loại văn xuôi ngắn gọn, có tính chất trữ tình, thường thể hiện những cảm xúc, suy nghĩ của tác giả về cuộc sống, con người và vạn vật.
- Đặc trưng:
- Tự do: Tản văn không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn mẫu nào, có thể kết hợp nhiều yếu tố tự sự, miêu tả, biểu cảm, nghị luận.
- Trữ tình: Tản văn thường sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, âm thanh, giàu cảm xúc để tạo nên những ấn tượng sâu sắc.
- Chấm phá: Tản văn thường tập trung vào những khoảnh khắc, những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống để gợi mở, suy ngẫm.
- Cái tôi cá nhân: Tản văn thường thể hiện rõ nét cái tôi của tác giả, những quan niệm, suy nghĩ riêng của họ.
- Ví dụ: Các tác phẩm của Nguyễn Tuân, Vũ Bằng, Nguyễn Quang Sáng...
- Khái niệm: Tùy bút là một thể loại văn xuôi kết hợp giữa tự sự, miêu tả và biểu cảm, thường có yếu tố trữ tình và triết lý.
- Đặc trưng:
- Kết hợp nhiều yếu tố: Tùy bút không chỉ miêu tả, kể chuyện mà còn bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của tác giả về những vấn đề của cuộc sống.
- Tính chất ghi chép: Tùy bút thường có tính chất ghi chép lại những điều tác giả quan sát, trải nghiệm.
- Cấu trúc linh hoạt: Tùy bút không có một cấu trúc cố định, có thể tự do chuyển đổi giữa các đoạn văn, các chủ đề.
- Tính triết lý: Tùy bút thường chứa đựng những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống, con người.
vQua bài thơ Đường về quê mẹ của Đoàn Văn Cừ, em cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc của mỗi con người với quê hương, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và cội nguồn của mọi giá trị. Quê hương trong bài thơ không chỉ là một địa danh, mà là nơi bắt nguồn những kỷ niệm, tình cảm thân thương và sâu sắc. Đối với mỗi con người, quê hương là nơi ta tìm về trong những lúc băn khoăn, mệt mỏi, là nơi chở che, bảo vệ mỗi khi ta gặp khó khăn. Tình yêu quê hương trong bài thơ là một tình cảm thiêng liêng, gắn bó không thể tách rời, bởi đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là nơi hình thành những ký ức đầu đời, là nơi ta tìm thấy sự an ủi và sức mạnh để vượt qua những thử thách của cuộc sống. Quê hương, trong em, là nơi ta tìm thấy bản sắc của chính mình, là nơi ta cảm nhận được sự yên bình, những giá trị văn hóa và truyền thống. Đặc biệt, bài thơ cũng nhấn mạnh rằng dù có đi đâu xa, ta cũng không thể quên được cội nguồn, bởi quê hương luôn là nơi chắp cánh cho mỗi con người, là niềm tự hào và là động lực để ta vươn lên trong cuộc sống. Quê hương chính là trái tim, là nguồn sống nuôi dưỡng những ước mơ và hoài bão của mỗi con người.
Trong văn bản Thiên nhiên và con người trong truyện “Đất rừng phương Nam” tác giả Bùi Hồng nêu rõ nhận xét, đánh giá về nhà văn Đoàn Giỏi qua việc nhấn mạnh vốn sống phong phú và hiểu biết sâu sắc của ông về thiên nhiên và con người Nam Bộ, điều đó thể hiện ở cách Đoàn Giỏi miêu tả sinh động các loài vật, cảnh rừng và con người vùng châu thổ Cửu Long, khiến người đọc vừa ngạc nhiên vừa cảm động trước vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống nơi đây, cho thấy tình yêu sâu nặng của Đoàn Giỏi với vùng đất phương Nam và khả năng kể chuyện, xây dựng nhân vật một cách hấp dẫn, thuyết phục người đọc.
Trong câu chuyện Người ăn xin của tác giả O. Henry, nhân vật cậu bé là một trong những yếu tố tạo nên chiều sâu cảm xúc và sự phê phán xã hội mạnh mẽ. Cậu bé xuất hiện như một hình ảnh đại diện cho những đứa trẻ nghèo khổ, sống trong cảnh cơ cực, nhưng cũng đầy lương thiện và nhân hậu, thể hiện được cái nhìn sâu sắc về xã hội lúc bấy giờ.
Đầu tiên, cậu bé trong câu chuyện được mô tả là một đứa trẻ nghèo, sống trong cảnh thiếu thốn, cơ cực. Khi cậu bé gặp người ăn xin, câu chuyện bắt đầu xoay quanh sự gặp gỡ của hai con người ở những tầng lớp khác nhau trong xã hội. Mặc dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng cậu bé vẫn luôn giữ cho mình một trái tim nhân hậu và đầy lòng yêu thương. Cậu không ngần ngại chia sẻ cho người ăn xin số tiền mà mình vừa kiếm được từ công việc rửa xe, mặc dù số tiền đó có thể là nguồn sống duy nhất của cậu.
Điều đặc biệt ở nhân vật cậu bé là sự đồng cảm và lòng tốt không vụ lợi. Cậu không suy nghĩ nhiều về việc mình sẽ không có đủ tiền để mua đồ ăn, mà chỉ nghĩ đến việc giúp đỡ người ăn xin. Cậu bé không chỉ thể hiện sự yêu thương đối với người khác, mà còn là một hình mẫu của sự hy sinh và lòng tốt trong một xã hội đầy rẫy sự phân biệt và bất công. Chính qua hành động của cậu bé, O. Henry muốn nhấn mạnh rằng trong những người nghèo, họ vẫn có thể có trái tim nhân hậu, luôn sẵn sàng giúp đỡ dù bản thân họ cũng đang phải vật lộn với khó khăn.
Ngoài ra, cậu bé còn là một hình ảnh phản ánh những mảng tối của xã hội mà tác giả muốn phê phán. Cậu bé, với hành động của mình, không chỉ làm gương mẫu về lòng tốt, mà còn khiến người đọc phải suy ngẫm về sự thiếu công bằng và tầm quan trọng của việc giúp đỡ người nghèo. Trong khi đó, người ăn xin, thực chất là một kẻ giả mạo, lại chính là một phần của sự giả dối, của những người lợi dụng lòng tốt của người khác để trục lợi.
Cuối cùng, nhân vật cậu bé trong câu chuyện Người ăn xin không chỉ đơn giản là một đứa trẻ nghèo khổ, mà còn là biểu tượng của lòng nhân ái, sự tử tế và hy sinh trong cuộc sống. Hành động của cậu bé đã khiến người đọc nhận ra rằng trong những hoàn cảnh khó khăn, con người vẫn có thể giữ được lương tri và lòng tốt. Cậu bé là đại diện cho những giá trị cao đẹp mà xã hội cần gìn giữ, đồng thời cũng là lời nhắc nhở chúng ta về sự bất công và những mảng tối trong xã hội cần được nhìn nhận và cải thiện.
11: Từng nhân vật được tác giả nhắc đến trong văn bản có bất hạnh riêng như thế nào? Việc gặp gỡ các nhân vật đó để lại cho tác giả bài học gì?
Các nhân vật trong văn bản đều có những bất hạnh riêng, nhưng họ đều thể hiện sức mạnh tinh thần và nghị lực vượt qua khó khăn. Cô bé đi xe buýt phải di chuyển rất khó nhọc bằng đôi nạng gỗ nhưng vẫn nở nụ cười rạng rỡ; cậu bé giúp mẹ bán hàng không thể nói nhưng vẫn mỉm cười với người khách; cậu bé đứng ở góc tường không thể nghe thấy tiếng nói, nhưng vẫn vui vẻ dõi theo các bạn chơi đùa. Các nhân vật này đều mang trong mình những khiếm khuyết về thể chất, nhưng họ không để những khuyết điểm đó làm suy yếu tinh thần, vẫn sống lạc quan và yêu đời.
Việc gặp gỡ các nhân vật này đã để lại cho tác giả một bài học quý giá về giá trị bản thân và ý nghĩa cuộc sống. Tác giả nhận ra mình thật may mắn khi có một cơ thể lành lặn và khỏe mạnh, từ đó tự nhủ sẽ sống thật xứng đáng với những điều may mắn mà cuộc sống ban tặng.
12: Vì sao tác giả khuyên mọi người: "Hãy sẵn sàng đón nhận những gì cuộc sống mang đến và cố gắng vượt qua mọi thử thách"?
Tác giả khuyên mọi người hãy sẵn sàng đón nhận những gì cuộc sống mang đến và cố gắng vượt qua mọi thử thách vì cuộc sống không bao giờ thiếu những khó khăn, thử thách và những điều không may mắn. Tuy nhiên, chính những khó khăn, thử thách ấy là cơ hội để chúng ta trưởng thành, học hỏi và trân trọng hơn những điều mình đang có. Tác giả cũng dẫn chứng những nhân vật bất hạnh nhưng họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, là minh chứng cho sức mạnh của nghị lực và tinh thần vượt qua mọi khó khăn. Việc chấp nhận và vượt qua thử thách giúp mỗi người nhận ra giá trị bản thân và sống ý nghĩa hơn.
13: Trong thực tế, không ít người có hoàn cảnh bất hạnh như sống thiếu tình thương của cha mẹ, bị khuyết tật do bẩm sinh hoặc tai nạn... Gặp những con người đó em cần làm gì?
Khi gặp những người có hoàn cảnh bất hạnh như vậy, em cần có lòng thương cảm và sự chia sẻ. Điều quan trọng là không chỉ thương xót mà còn cần hành động cụ thể, như giúp đỡ về vật chất nếu có thể, hoặc thăm hỏi, động viên tinh thần họ. Những người thiếu tình thương của cha mẹ hay gặp khó khăn về thể chất cần có sự động viên và hỗ trợ từ cộng đồng để họ cảm thấy không cô đơn. Bên cạnh đó, em cũng nên học cách đối xử bình đẳng và tôn trọng họ, không kỳ thị, phân biệt. Hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của chúng ta sẽ giúp họ cảm nhận được sự quan tâm và yêu thương, góp phần giúp họ vượt qua khó khăn, sống lạc quan hơn.
hayyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy
trăm điểm nha
Olm chào em, bố em đã rất yêu thương và quan tâm giáo dục em đúng cách. Em thật hạnh phúc vì có một người bố tuyệt vời mà không phải người nào cũng dễ dàng có được.
Chúc em học tập hiệu quả và có nhiều chia sẻ thú vị hữu ích cho cộng đồng như này em nhé.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
hay nha