trải nghiệm về 1 lần mắc lỗi / trải nghiệm về 1 kỉ niệm sâu sắc của bạn
giúp ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong tiểu thuyết Người về từ Sao Hỏa của tác giả Nguyễn Mộng Hoàng, nhân vật "tôi" là một hình mẫu điển hình của một con người sống trong tình trạng cô đơn và tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống trong môi trường xa lạ. Đoạn trích Nhật trình sol 6 đã khắc họa một cách sâu sắc sự cô đơn và cuộc đấu tranh nội tâm của "tôi", khi nhân vật phải đối mặt với không gian rộng lớn và lạnh lẽo của Sao Hỏa.
Trước hết, "tôi" là một con người đầy khát khao khám phá nhưng cũng đầy nỗi lo âu và sự hoang mang. Việc "tôi" sống một mình trên Sao Hỏa khiến nhân vật không chỉ đối diện với không gian vắng lặng mà còn phải chịu đựng sự cô đơn sâu sắc. Sự hoang vắng ấy không chỉ thể hiện qua cảnh vật thiên nhiên khô cằn mà còn qua những dòng nhật ký đầy suy tư và tâm trạng của "tôi". Qua những lời kể trong nhật trình, "tôi" thể hiện sự đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc, giữa sự cô đơn không thể tránh khỏi và những cảm giác tội lỗi, nỗi lo sợ về sự mờ nhạt của bản thân trong vũ trụ rộng lớn này.
Thứ hai, "tôi" thể hiện một sự mâu thuẫn sâu sắc trong cảm xúc của bản thân. Mặc dù trong suốt đoạn trích, nhân vật cố gắng tìm kiếm sự bình an và ý nghĩa từ cuộc sống nơi đây, nhưng mỗi ngày trôi qua lại càng khiến "tôi" cảm thấy sự trống vắng, sự vô nghĩa trong hành trình đó. Điều này thể hiện rõ qua việc "tôi" thường xuyên phản ánh về bản thân và những hành động của mình trong những cuộc trò chuyện với chính mình, như là một cách để giảm bớt sự cô đơn. Chính sự đấu tranh nội tâm này làm tăng thêm chiều sâu cho nhân vật, cho thấy "tôi" không chỉ đơn giản là một người đi tìm kiếm sự sống mà còn là một người tìm kiếm chính mình, tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.
Cuối cùng, trong đoạn trích, "tôi" thể hiện một sự chấp nhận đối với hoàn cảnh của mình. Dù phải đối mặt với những thử thách, sự cô đơn và những khắc nghiệt của cuộc sống trên Sao Hỏa, "tôi" không để bản thân gục ngã mà vẫn cố gắng tiếp tục hành trình của mình. Nhân vật này cũng dần nhận thức rằng sự tồn tại của mình không chỉ là một cuộc chạy trốn khỏi cái cô đơn mà còn là một cách để khẳng định giá trị của bản thân, tìm ra những điều mới mẻ trong cuộc sống.
Câu 1: Bài thơ trên được viết theo thể thơ nào? Chỉ ra các tiếng được gieo vần?
Bài thơ "Hội Tây" được viết theo thể thơ lục bát. Thể thơ này có đặc điểm là các câu có 6 chữ (lục) và 8 chữ (bát), xen kẽ nhau, với vần ở các chữ thứ 6 và 8.
Các tiếng được gieo vần trong bài thơ:
Vần: reo - treo, trải - chèo, nhún - leo, thế - nhiêu.
Câu 2: Xác định giọng điệu chủ đạo của bài thơ?
Giọng điệu chủ đạo của bài thơ là châm biếm, mỉa mai. Tác giả thể hiện thái độ chế giễu, phê phán sự xa hoa, phù phiếm của hội Tây, từ những trò chơi tốn kém, những cuộc vui mang tính hình thức mà thiếu giá trị văn hóa thực sự.
Câu 3: Nêu nội dung của bài thơ?
Bài thơ "Hội Tây" phản ánh một hội hè diễn ra ở phố xá, với không khí náo nhiệt, tấp nập. Tuy nhiên, qua đó, tác giả Nguyễn Khuê đã bày tỏ sự chỉ trích, chê bai sự phù phiếm, lãng phí và những trò chơi thiếu ý nghĩa. Bài thơ mượn hình ảnh hội hè để phê phán thái độ hưởng thụ, sự thỏa mãn của con người, khi vui chơi mà không quan tâm đến giá trị tinh thần thực sự.
Câu 4: Nêu tác dụng của phép đối được tác giả sử dụng trong hai câu:
Cây sức cây đu nhiều chị nhún,
Tham tiền cột mỡ lắm anh leo.
Tác dụng của phép đối trong hai câu này là làm nổi bật sự tương phản giữa hai hình ảnh trái ngược. Câu đầu nhắc đến hình ảnh "cây đu" và "chị nhún", phản ánh sự vui chơi nhẹ nhàng, dễ dàng nhưng cũng đầy phù phiếm. Câu sau, "Tham tiền cột mỡ lắm anh leo", phê phán sự tham lam, những người tìm kiếm lợi ích vật chất mà không nghĩ đến hậu quả. Phép đối này làm tăng sức mạnh phê phán và phản ánh sự lố lăng trong các trò chơi thiếu ý nghĩa.
Câu 5: Em cảm nhận được gì về thái độ của tác giả trong bài thơ "Hội Tây"?
Thái độ của tác giả trong bài thơ là phê phán và chê bai. Tác giả không tán thưởng những trò chơi, lễ hội chỉ mang tính hình thức, không có giá trị sâu sắc mà lại tốn kém và thiếu ý nghĩa. Nguyễn Khuê thể hiện sự bất bình với những cuộc vui này, đồng thời chỉ ra sự vô nghĩa của những cuộc vui chỉ chú trọng đến vẻ bề ngoài mà không để tâm đến giá trị tinh thần, văn hóa đích thực.
Câu 6: Chỉ ra ít nhất hai trò chơi dân gian được tác giả nhắc đến trong bài thơ?
Hai trò chơi dân gian được tác giả nhắc đến trong bài thơ là:
Cây đu (trò chơi nhún đu quay, thường có trong các hội làng).
Chèo (trò chơi hát chèo, đặc trưng trong các lễ hội truyền thống).
Trong câu "vàng hoe như muốn khóc" trong bài thơ Nắng 4 mùa, tác giả sử dụng phép so sánh và nhân hóa để tạo ra hình ảnh đầy cảm xúc và sâu sắc.
Phép so sánh: Tác giả so sánh màu sắc vàng của cảnh vật (có thể là màu của nắng, lá cây hoặc một cảnh vật nào đó) với trạng thái "muốn khóc", làm nổi bật cảm xúc u buồn, tiếc nuối. "Vàng hoe" không chỉ miêu tả một màu sắc tẻ nhạt, nhợt nhạt mà còn gợi lên sự cằn cỗi, phai tàn.
Phép nhân hóa: "Vàng hoe như muốn khóc" là một hình thức nhân hóa, bởi vì màu sắc, vốn là một đặc tính vô tri, lại được gắn cho một cảm xúc rất đặc trưng của con người — muốn khóc. Điều này làm cho màu sắc trở nên sống động và gần gũi, phản ánh sự u sầu, nỗi niềm như một con người có thể cảm thấy.
Tác dụng của phép tu từ này là:
Khắc họa cảm xúc: Tác giả muốn làm nổi bật tâm trạng buồn bã, u ám, có thể là cảm giác hoài niệm, mất mát. Cảnh vật không chỉ được miêu tả bằng màu sắc mà còn qua những cảm xúc mạnh mẽ, khiến người đọc dễ dàng cảm nhận được sự u buồn trong không gian.
Gợi liên tưởng mạnh mẽ: Câu thơ này làm cho người đọc liên tưởng đến một không gian ảm đạm, xơ xác và cảm giác thổn thức, như thể mọi thứ đang khóc, đang trải qua nỗi buồn.
Ngày xưa, ở một làng ven biển nhỏ, có một gia đình nghèo sống trên một chiếc nhà thuyền cũ kỹ. Nhà thuyền chài này được dựng lên từ những mảnh ván gỗ, nơi gia đình này làm nghề chài lưới. Họ sống một cuộc đời bình dị giữa biển cả, ngày ngày ra khơi kéo lưới, tối về lại chiếc nhà thuyền ấy, nơi gió biển và sóng vỗ như một bản tình ca du dương.
Người đàn ông trong gia đình, chú Ba, là một thuyền chài lành nghề. Còn vợ của chú, bà Năm, là người đảm đang, chăm lo bữa ăn cho cả gia đình. Họ có một cậu con trai tên là Mạnh, cậu bé rất yêu biển cả và ước mơ được trở thành một thuyền trưởng.
Một ngày nọ, khi Mạnh đang ngồi trên boong thuyền ngắm nhìn những con sóng, cậu phát hiện ra một điều lạ. Một con cá khổng lồ, có màu sắc lấp lánh như ánh sao, bơi quanh chiếc thuyền của họ. Cậu Mạnh tò mò bơi ra gần và nhìn thấy một viên ngọc biển lấp lánh dưới lòng biển. Đó là viên ngọc sáng rực rỡ mà ông bà trong làng thường kể rằng, ai tìm được sẽ có sức mạnh kỳ diệu.
Nhưng thay vì lấy viên ngọc ấy về, Mạnh quyết định để lại cho biển cả, vì cậu cảm nhận rằng biển đã trao cho gia đình mình quá nhiều, và biển cũng cần có những báu vật của riêng mình. Cậu lặn xuống, nhẹ nhàng đặt viên ngọc vào đáy biển, như một món quà tặng lại cho thiên nhiên.
Ngày hôm sau, khi gia đình Mạnh ra khơi, họ nhận thấy một điều kỳ diệu. Biển trở nên êm dịu hơn, sóng không còn dữ dội, và cá tôm cũng dồi dào hơn. Cả gia đình không cần phải lo lắng về việc thiếu thức ăn nữa, và cuộc sống của họ trở nên ấm no, sung túc hơn bao giờ hết.
Dần dần, những người dân trong làng bắt đầu tin vào sức mạnh kỳ diệu của biển, và họ học được rằng, đôi khi món quà quý giá nhất chính là biết chia sẻ và không tham lam. Cậu Mạnh trở thành một thuyền trưởng tài ba, không phải vì anh sở hữu những báu vật của biển, mà vì anh hiểu và trân trọng những gì biển mang lại.
Và từ đó, chiếc nhà thuyền không chỉ là nơi trú ngụ của một gia đình chài lưới, mà còn trở thành biểu tượng của sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, nơi biển cả và con người chung sống hòa bình, chia sẻ những điều tốt đẹp cho nhau.
Trong bài thơ Mẹ của tác giả Trần Quốc Minh, tình cảm của con dành cho mẹ được thể hiện một cách chân thành và sâu sắc. Con cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh thầm lặng mà mẹ đã dành cho mình. Mỗi lời thơ như một nỗi niềm kính trọng và biết ơn đối với mẹ – người đã suốt đời lo lắng, chăm sóc con, dù cuộc sống có gian nan, vất vả đến đâu. Tình cảm con dành cho mẹ là tình cảm thiêng liêng, sâu sắc, được xây dựng từ những kỷ niệm, từ những hy sinh của mẹ. Mẹ là nguồn động viên lớn lao, là chỗ dựa vững chắc trong cuộc đời con. Đoạn thơ khắc họa rõ nét hình ảnh mẹ vĩ đại, và con luôn mang trong mình một tình yêu, sự biết ơn không thể đong đếm được.
a) ko chỉ... mà còn
b)nhờ... mà
c)hễ... là
tick mình với ạ :3
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
bạn có thể coi văn mẫu và viết lại theo í của bạn được mà. đừng dựa vào ý của văn bản quá nhiều chỉ nên tham khảo thôi chứ đâu cần thiết phải lấy văn của ngta đâu ạ!!!
Góc nhìn 1: Sự vất vả và hy sinh
"Mỗi sớm mai thức giấc, khi thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ, đã có những bóng dáng quen thuộc cần mẫn quét dọn những con đường. Bác lao công, với chiếc chổi tre đơn sơ và chiếc xe rác cũ kỹ, lặng lẽ góp phần làm cho thành phố trở nên sạch đẹp. Dưới cái nắng gay gắt của mùa hè hay cái lạnh buốt của mùa đông, bác vẫn miệt mài làm việc. Dù công việc có vất vả, đôi bàn tay chai sạm, nhưng trên gương mặt bác luôn nở nụ cười thật tươi. Tôi luôn dành một sự kính trọng sâu sắc cho những người lao động như bác."
Góc nhìn 2: Sự cần thiết và ý nghĩa
"Bác lao công không chỉ đơn thuần là người quét dọn đường phố, mà còn là những người hùng thầm lặng giữ gìn vệ sinh môi trường. Nhờ có bác, thành phố của chúng ta mới trở nên sạch đẹp, thoáng mát. Công việc của bác tuy đơn giản nhưng lại vô cùng ý nghĩa, góp phần tạo nên một môi trường sống tốt đẹp cho cộng đồng. Tôi luôn cảm thấy biết ơn những đóng góp thầm lặng của bác."
Góc nhìn 3: Sự ấm áp và tình người
"Dù công việc vất vả, nhưng trên gương mặt bác lao công luôn toát lên sự ấm áp, gần gũi. Bác luôn nở nụ cười chào hỏi mọi người khi gặp trên đường. Có những lúc mệt mỏi, tôi chỉ cần nhìn thấy bác đang làm việc là lại cảm thấy được tiếp thêm động lực. Bác như một người bạn, một người thân trong gia đình, luôn mang đến cho mọi người cảm giác yên tâm và thoải mái."
bạn sử dụng cái nào cũng được nhé
MÌNH CHỈ CÓ DÀN Ý THÔI Ạ
a) Mở bài: Giới thiệu về sự việc mà em muốn kể lại: Một lần em mắc lỗi với mẹ
b) Thân bài:
c) Kết bài: nêu tình cảm, cảm xúc của em với kỉ niệm mình vừa kể
đây là tham khảo ạ:)))