olm Vui lắm
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1.
Đoạn trích trên viết về tình cảm của người mẹ dành cho con, sự chăm sóc, lo lắng và yêu thương vô bờ bến của mẹ đối với con, đặc biệt là trong những lúc khó khăn và vất vả. Mẹ luôn là nơi để con trở về, là chỗ dựa vững chắc cho con khi gặp thử thách trong cuộc sống.
Câu 2.
Từ "rì rầm" được lặp lại 4 lần trong đoạn trích.
Tác dụng của việc lặp lại từ "rì rầm" là để nhấn mạnh sự dịu dàng, nhẹ nhàng trong lời nói của mẹ, như một lời thủ thỉ, thân thương, gần gũi. Việc lặp lại này cũng giúp thể hiện sự liên tục, không ngừng nghỉ của tình yêu thương mà mẹ dành cho con, dù con có đi xa hay gặp khó khăn, tình thương ấy luôn hiện hữu và bao la.
Câu 3.
Theo em, người mẹ nói với con về những chặng đường đời mà con sẽ phải trải qua, nhắc nhở con rằng dù khó khăn, vất vả đến đâu, mẹ luôn là điểm tựa để con trở về. Mẹ cũng chia sẻ rằng mẹ luôn mong muốn con được an lành và sẵn sàng chờ đợi con trong mọi hoàn cảnh. Tình cảm của mẹ là sự lo lắng, yêu thương vô điều kiện, luôn sẵn sàng chở che con dù đêm khuya hay ngày sáng. Tình mẹ trong đoạn trích thể hiện sự hi sinh thầm lặng, luôn chăm lo cho con mà không cần đợi đền đáp.
Câu 4.
Đoạn trích trên khiến em cảm thấy rất xúc động và cảm nhận sâu sắc về tình mẹ. Những lời rì rầm của mẹ như một làn gió dịu êm, mang đến sự ấm áp, an lành cho con. Dù con có đi xa, mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững chắc, luôn chờ đợi, luôn mở rộng vòng tay đón con trở về. Cảm giác an tâm, bình yên khi có mẹ ở bên là điều quý giá nhất mà mỗi người con có thể có. Đọc đoạn thơ này, em càng hiểu rõ hơn về tình yêu vô điều kiện của mẹ, không cần lời nói to tát, chỉ cần những câu rì rầm nhẹ nhàng, mẹ đã trao đi cả tình yêu thương bao la. Em cảm thấy mình thật may mắn khi có mẹ và càng thêm yêu quý những khoảnh khắc bên gia đình, những phút giây giản dị nhưng vô cùng quý giá.
Chắc hẳn mọi người đã từng nghe qua câu chuyện về tôi – Sọ Dừa. Nhưng hôm nay, tôi sẽ kể lại câu chuyện của mình theo một cách hoàn toàn khác, một cách mà chính tôi, trong vai trò là một vật thể vô tri, cũng không thể ngờ tới.
Ngày xưa, tôi là một quả dừa xanh, tròn trịa và căng mọng nước. Tôi là kết quả của một cây dừa cao lớn, nhưng vì không được một bàn tay của người nào đó chăm sóc, tôi đã rơi xuống đất và vô tình bị bỏ lại. Cái cảm giác "rơi" ấy, không phải ai cũng có thể hiểu. Tôi cảm thấy mình giống như một đứa trẻ bị bỏ quên trong cái thế giới bao la này. Nhưng rồi, tôi không cam chịu sự cô đơn ấy, tôi không chịu đứng yên mà chờ đợi cái chết vô nghĩa. Tôi quyết định biến đổi.
Một ngày kia, một người thợ mộc nhìn thấy tôi. Ông ta lấy tôi, cắt đi phần ngoài để làm "vỏ", để lại phần bên trong – cái "sọ" mà tôi đang là. Chính từ đó, tôi bước vào một cuộc hành trình kỳ diệu mà tôi không thể ngờ tới. Tôi không chỉ là một quả dừa nữa, mà là một phần của Sọ Dừa - một nhân vật phi thường trong câu chuyện cổ tích.
Dù thân thể tôi chỉ là một cái sọ, không có tay chân, không có mắt, nhưng tôi lại có khả năng sống một cuộc đời đặc biệt. Bởi trong cơ thể ấy, tôi đã trở thành hình ảnh của một sự dũng cảm, một niềm tin kiên cường không gì có thể phá vỡ. Mặc dù tôi không thể tự mình làm gì, nhưng tôi lại là phần quan trọng trong hành trình của cô gái bị cha mẹ bỏ rơi.
Chuyến phiêu lưu của tôi bắt đầu khi cô gái – người mà tôi đã cùng chia sẻ những khó khăn, thử thách – dùng tôi như một chiếc gối, nơi cô ấy đặt niềm tin vào. Tôi không chỉ là một cái sọ dừa vô tri mà trở thành "người bạn đồng hành" vô hình, luôn bảo vệ, che chở cho cô ấy trong mọi hoàn cảnh, từ những lúc gian nan nhất đến những giây phút tươi vui.
Khi con người ta tưởng rằng chỉ có những món đồ vật như tôi sẽ bị bỏ quên trong bóng tối, tôi lại là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự hy vọng. Cũng chính nhờ có tôi mà cô gái đã vượt qua muôn vàn khó khăn, chiến thắng những thử thách từ cha mẹ và cả cuộc đời.
Hôm nay, ngồi kể lại câu chuyện của chính mình, tôi cảm thấy thật tự hào. Dù mình chỉ là một quả dừa "hư hỏng" trong mắt mọi người, nhưng tôi đã góp phần vào câu chuyện đầy cảm hứng về tình yêu, sự kiên cường và niềm tin bất diệt. Trong cuộc đời này, ai cũng có thể trở thành một nhân vật phi thường, chỉ cần chúng ta không bao giờ từ bỏ và luôn biết cách biến những khó khăn thành cơ hội.
Trong văn bản Cảnh Thác Bờ, một biện pháp tu từ được sử dụng là nhân hóa. Cụ thể, tác giả miêu tả thác Bờ như có "tiếng gầm gào" và "thác không ngừng reo vui", cho thấy sự sống động, mạnh mẽ và đầy sức sống của thiên nhiên. Biện pháp nhân hóa giúp làm cho thác nước trở nên gần gũi, như một sinh thể có cảm xúc, từ đó làm tăng sức mạnh của cảnh vật và truyền tải cảm xúc của tác giả đối với thiên nhiên hùng vĩ. Tác dụng của biện pháp này là làm nổi bật vẻ đẹp hoang sơ, hùng tráng của thác Bờ, đồng thời tạo ra một không gian tràn đầy cảm xúc, kích thích sự chiêm ngưỡng và cảm nhận của người đọc. Nhờ đó, hình ảnh thác Bờ không chỉ là một cảnh vật mà còn là một hình tượng đầy sinh khí, thể hiện sự gắn bó giữa con người và thiên nhiên.
Nhân vật trong đoạn trích mùa xuân trên cánh đồng được xây dựng bằng biện pháp nghệ thuật chính nào?
Trong đoạn trích Mùa xuân trên cánh đồng của tác giả Vũ Quần Phương, nhân vật được xây dựng chủ yếu bằng biện pháp miêu tả tâm lý và hành động. Tác giả đã khắc họa nhân vật qua những hành động, cử chỉ và suy nghĩ của họ, đặc biệt là những phản ứng nội tâm, cảm xúc đối với thiên nhiên, mùa xuân và cuộc sống xung quanh.
Ông Đoàn Ngọc Mạnh là một người hùng thầm lặng, một tấm gương sáng về tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm, đã khiến không chỉ tôi mà cả cộng đồng phải ngưỡng mộ. Ông là người đã cứu sống một em bé trong tình huống vô cùng nguy hiểm, khi em bé rơi từ tầng 12 của một chung cư ở quận 1, thành phố Hồ Chí Minh. Hành động dũng cảm và nhanh nhạy của ông đã cứu sống một sinh mạng, nhưng chính sự khiêm tốn và sự bình thản trong cách ông kể lại hành động của mình mới khiến tôi càng thêm kính trọng.
Ngày hôm ấy, khi nghe tiếng kêu cứu, ông Đoàn Ngọc Mạnh không một chút do dự đã lao ra ngoài và trèo lên mái tôn của chiếc xe tải để kịp thời đỡ lấy em bé. Mặc dù ông chỉ là một người lái xe, không phải là lính cứu hỏa hay nhân viên cứu hộ, nhưng ông đã không ngần ngại đối mặt với nguy hiểm để cứu một sinh mạng. Ông không hề nghĩ đến sự nguy hiểm của bản thân, mà chỉ tập trung vào một điều duy nhất: cứu em bé khỏi cái chết. Hành động của ông nhanh chóng nhận được sự khen ngợi từ dư luận, nhưng ông luôn khiêm tốn nói rằng đó chỉ là một hành động nhỏ và ông chỉ làm những gì mà lương tâm mách bảo.
Không chỉ là một hành động dũng cảm, mà qua câu chuyện của ông, tôi còn cảm nhận được một thông điệp sâu sắc về trách nhiệm với cộng đồng. Ông Đoàn Ngọc Mạnh đã chứng minh rằng mỗi người trong chúng ta, dù là ai, làm công việc gì, đều có thể trở thành một người hùng trong mắt người khác nếu chúng ta sẵn lòng giúp đỡ khi cần thiết. Cái mà ông làm không chỉ là cứu một sinh mạng, mà còn là sự thức tỉnh lương tâm và tình người trong mỗi chúng ta.
Chắc chắn rằng, trong trái tim tôi, ông Đoàn Ngọc Mạnh sẽ mãi là hình mẫu về lòng dũng cảm, sự khiêm tốn và tinh thần trách nhiệm. Tôi hy vọng rằng câu chuyện của ông sẽ là nguồn cảm hứng cho tất cả chúng ta, để chúng ta luôn sẵn sàng giúp đỡ và chia sẻ yêu thương với những người xung quanh.
Theo lời bài thơ Rừng Việt Bắc của Tố Hữu, cảnh rừng Việt Bắc hiện lên với vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ và đậm chất thiên nhiên. Đặc biệt, trong bài thơ, tác giả miêu tả những dãy núi trùng điệp, rừng cây xanh bạt ngàn, không gian mênh mông của núi rừng Việt Bắc, tạo nên một hình ảnh đầy sức sống và tươi mới. Những hình ảnh như "rừng núi xanh ngát", "cánh rừng bạt ngàn", hay "suối vắt quanh triền đồi" đã khắc họa vẻ đẹp hoang sơ, trong lành của thiên nhiên nơi đây.
Với câu hỏi, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc sống, có lẽ mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau cho riêng mình. Là không khí? Thức ăn? Nước uống? Tất cả chúng đều đúng cả, chúng đều rất cần thiết cho sự sống con người. Nhưng nếu thiếu những thứ trên, con người ta chỉ chết đi về mặt sinh học. Còn nếu cuộc sống thiếu đi lòng yêu thương, khi ấy con người ta mới thực sự chết. Chết đi về cả thể xác lẫn tinh thần.
Lòng yêu thương là một trong những phẩm chất cao đẹp của con người, là sự đồng cảm, chia sẻ, gắn bó, thấu hiểu… giữa người với người. Yêu thương con người là phong cách sống đẹp, là nhân cách làm người, là cuộc cách mạng tinh thần, là đời sống thật và đẹp nhất của con người.
Trong cuộc sống của chúng ta, lòng yêu thương có một ý nghĩa vô cũng quan trọng. Nó làm cho mối quan hệ giữa người với người trở nên tốt đẹp hơn. Lòng yêu thương giúp con người ta cảm thấy hạnh phúc, đem lại sự hòa bình, bình yên tuyệt diệu cho mỗi cá nhân chúng ta. Nó giúp người đang yêu đời càng thêm hạnh phúc, giúp người đang khổ đau vơi đi nỗi muộn phiền, buồn khổ. Lòng yêu thương con người khiến cho ngày bão giông, u ám nhất cũng trở nên tươi sáng và những khó khăn nặng nề nhất cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Vì thế, ta có thể hiểu rằng lòng yêu thương chính là một liều thuốc tinh thần vô giá đối với con người. Lòng yêu thương con người là một trong những tố chất làm nên ý nghĩa cuộc sống của mỗi chúng ta.
Lòng yêu thương con người có thể được nhìn thấy ở khắp mọi nơi, ngay cả trong những biểu hiện nhỏ nhất của đời sống. Đó là tình mẹ thương con, tình cha cao cả, tình yêu thương với bạn bè, thầy cô, hàng xóm, láng giềng,…và với cả những người xa lạ đối với ta. Đó là sự chia sẻ vật chất khi khó khăn, hoạn nạn; là sự cảm thông, thấu hiểu, động viên, khích lệ với những con người đau khổ. Lòng yêu thương không phân biệt màu da, ngôn ngữ, khoảng cách giàu nghèo sẽ tạo điều kiện làm cho mọi người xích lại gần nhau hơn.
Trong xã hội ngày nay, lòng yêu thương con người vẫn luôn hiện hữu và được thể hiện trong những hành động khác nhau. Một người qua đường thấy người ăn mày, ngừng lại, hỏi han, an ủi, giúp đỡ. Mỗi mùa hè đến, những sinh viên với màu áo xanh tình nguyện lại lặn lội, không quản ngại khó khăn đến các vùng núi xa xôi để giúp đỡ bà con dân tộc thiểu số. Những hoạt động vì tình thương luôn nhận được nhiều sự đồng tình và ủng hộ như Chương trình vì người nghèo, Ngôi nhà mơ ước, Lục lạc vàng… Lòng yêu thương là một chất xúc tác, một nguồn động lực giúp cuộc sống của chúng ta trở nên tốt đẹp và đáng sống hơn.
Nếu không tồn tại lòng yêu thương, cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên khô cằn và tăm tối biết nhường nào. Tuy nhiên, nếu lòng yêu thương mà không được đặt đúng lúc đúng chỗ sẽ không thể tạo ta hạnh phúc cho con người. Một người mẹ thì lúc nào cũng yêu thương con nhưng tình yêu thương đó bị lầm tưởng thành sự cưng chiều, bênh vực quá mức bất chấp phải trái thì sớm muộn đứa con ấy sẽ trở nên hư hỏng. Bên cạnh đó, trong cuộc sống, đôi khi ta vẫn thường bắt gặp những con người thờ ơ, thậm chí chế giễu lên nỗi đau của người khác. Lối sống ích kỉ ấy là một hiện tượng cần lên án, vì nó đi ngược lại với truyền thống trọng tình, quý nghĩa của cha ông ta. Ngày nay, sống trong xã hội văn minh hơn, thì tình thương càng phải được đề cao hơn.
Vậy nên chúng ta đừng ngại ngần khi trao cho nhau tình yêu, lòng yêu thương giữ người với người. Lòng yêu thương khi được trao đi không chỉ là món quà bạn dành tặng cho người khác mà còn là một điều tốt đẹp bạn làm cho chính mình. Hãy biết sống sẻ chia, cảm thông, thấu hiểu và hướng về cộng đồng, để hoàn thiện nhân cách mình và trở thành những công dân có ích.
=//
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
vui du ha