K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 4

Câu 1. Tình cảm, cảm xúc của tác giả, ở bài Mùa xuân nho nhỏ là niềm yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, gắn bó với đất nước và khát vọng được cống hiến, sống có ích, còn ở bài Gò Me là tình yêu quê hương sâu sắc, tha thiết, gắn bó với cảnh sắc và con người miền quê

Câu 2. Biện pháp tu từ nổi bật, ở Mùa xuân nho nhỏ là ẩn dụ, hoán dụ, điệp ngữ, giải thích để thể hiện khát vọng dâng hiến và cảm xúc thiết tha, còn ở Gò Me là so sánh, nhân hóa, điệp từ, giải thích làm nổi bật vẻ đẹp sinh động của quê hương

Câu 3. Hình ảnh đặc sắc, ở Mùa xuân nho nhỏ là hình ảnh mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân đất nước, “mùa xuân nho nhỏ” tượng trưng cho ước nguyện cống hiến, còn ở Gò Me là hình ảnh cây trái, đồng ruộng, con người lao động, giải thích gợi lên bức tranh quê hương tươi đẹp và tràn đầy sức sống


8 tháng 12 2024

SOS mn

8 tháng 12 2024

Khó vậy.

 

11 tháng 4

Câu 1. Nhân vật Mít Đặc trong truyện khiến em cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu bởi tính cách ngây thơ và có phần “đặc biệt” của mình. Mít thường hiểu sai mọi chuyện, làm những việc tưởng như đơn giản nhưng lại trở nên rắc rối, tạo nên nhiều tình huống hài hước. Tuy vậy, em không hề thấy Mít đáng chê trách mà ngược lại còn cảm thấy rất gần gũi, bởi Mít cũng giống như nhiều người, có lúc vụng về, chưa hiểu biết hết mọi điều trong cuộc sống. Điều em thích ở Mít là sự hồn nhiên và luôn muốn khám phá thế giới xung quanh, dù đôi khi kết quả không được như mong muốn. Qua nhân vật này, em nhận ra rằng mỗi người đều có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết học hỏi và cố gắng hoàn thiện bản thân. Chính vì thế, Mít Đặc không chỉ mang lại tiếng cười mà còn gợi cho em nhiều suy nghĩ ý nghĩa.

8 tháng 12 2024

Trong cuộc sống, có rất nhiều người mà hành động và tấm gương của họ đã truyền cảm hứng mạnh mẽ cho tôi. Một trong những người như vậy là cô giáo Thảo, người mà tôi luôn ngưỡng mộ và coi là một hình mẫu để phấn đấu. Cô không chỉ là một người thầy bình thường, mà là người đã giúp tôi nhận ra rằng không có gì là không thể nếu chúng ta có quyết tâm và lòng kiên trì.

Cô giáo Thảo là người mà tôi biết qua lớp học trực tuyến. Mặc dù không phải là một người nổi tiếng trên mạng xã hội hay có nhiều người biết đến, nhưng đối với tôi, cô là một người truyền cảm hứng mạnh mẽ. Cô dạy tôi môn Toán, một môn học mà trước đây tôi luôn cảm thấy khó khăn và xa lạ. Tuy nhiên, chính cô đã giúp tôi thay đổi cách nhìn nhận về môn học này, khiến tôi yêu thích và dần cảm thấy tự tin hơn trong việc giải quyết các bài toán khó.

Điều đặc biệt ở cô là phong cách giảng dạy đầy nhiệt huyết và sự tận tâm. Mỗi bài giảng của cô đều rất sinh động, không chỉ dừng lại ở lý thuyết khô khan mà còn có những ví dụ gần gũi với đời sống. Cô luôn tạo ra một không gian học tập thoải mái, khuyến khích học sinh tự do đặt câu hỏi và thảo luận. Cô không bao giờ chê bai hay la mắng học sinh khi mắc lỗi mà luôn kiên nhẫn giải thích, giúp chúng tôi hiểu bài và tìm ra cách giải quyết vấn đề.

Nhưng điều khiến tôi cảm thấy cô đặc biệt chính là cách cô đối diện với những khó khăn trong cuộc sống. Cô từng chia sẻ rằng cô đã phải vượt qua nhiều thử thách trong cuộc sống để trở thành một người giáo viên. Cô lớn lên trong một gia đình không mấy khá giả, nhưng với nghị lực và sự quyết tâm, cô đã học tập và làm việc không ngừng nghỉ để đạt được ước mơ của mình. Câu chuyện của cô là minh chứng sống động cho việc chỉ cần có niềm tin vào bản thân và kiên trì, thì chúng ta có thể vượt qua mọi trở ngại, dù cho khó khăn có lớn đến đâu.

Tôi còn nhớ một lần, cô chia sẻ với lớp rằng: "Nếu bạn không thể làm điều gì đó ngay hôm nay, đừng vội bỏ cuộc. Hãy thử lại lần nữa, lần nữa, và rồi bạn sẽ thấy thành công đến với mình." Những lời cô nói luôn vang vọng trong tôi mỗi khi tôi gặp phải khó khăn, nhất là trong học tập. Và thật kỳ diệu, mỗi khi tôi thử lại, tôi lại tìm ra cách giải quyết vấn đề mà trước đó tôi tưởng chừng như không thể vượt qua.

Cô Thảo không chỉ là người truyền cảm hứng trong học tập mà còn là tấm gương về sự kiên trì và nghị lực trong cuộc sống. Cô đã giúp tôi nhận ra rằng thành công không phải là điều đến một cách dễ dàng, mà là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ. Cô luôn dạy chúng tôi rằng, dù gặp phải bao nhiêu khó khăn, chỉ cần chúng ta không từ bỏ, chắc chắn sẽ đạt được mục tiêu của mình.

Mỗi ngày, cô vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho tôi và các học sinh khác bằng tấm gương về sự chăm chỉ, quyết tâm và lòng kiên nhẫn. Tôi sẽ mãi nhớ và học theo những bài học mà cô đã dạy, không chỉ trong học tập mà còn trong cuộc sống. Cô giáo Thảo chính là một nhân vật truyền cảm hứng mà tôi sẽ luôn ghi nhớ và cảm ơn trong suốt cuộc đời

11 tháng 4

Mạch cảm xúc trong bài thơ Chiều biên giới của Lò Ngân Sủn vận động theo trình tự từ cảm nhận cảnh thiên nhiên đến bộc lộ tình cảm con người.

Ban đầu là cảm xúc trước bức tranh thiên nhiên vùng biên giới lúc chiều xuống, cảnh vật hiện lên yên bình, thơ mộng, mang vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ.

Tiếp theo, cảm xúc chuyển sang con người nơi biên giới, đặc biệt là hình ảnh người lính và cuộc sống sinh hoạt giản dị, ấm áp, thể hiện sự gắn bó giữa con người với mảnh đất biên cương.

Cuối cùng, mạch cảm xúc dâng lên thành tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc, niềm tự hào và ý thức bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Như vậy, mạch cảm xúc đi từ cảnh đến người, từ tả thực đến bộc lộ cảm xúc, thể hiện tình yêu tha thiết với vùng biên giới của tác giả.

8 tháng 12 2024

Học hành là ánh sao mai,
Rọi đường tri thức ngày dài sáng soi.
Chăm chỉ rèn chí chẳng lơi,
Mai sau vững bước, cuộc đời nở hoa.

Sách vở mở lối bao la,
Đưa ta khám phá thật xa chân trời.
Bút mực gieo chữ vào đời,
Kiên trì ta sẽ thảnh thơi mai này.

Học là hạt giống hôm nay,
Gieo chăm bón kỹ, ngày mai sum vầy.
Cố công, dù nắng hay mây,
Tri thức ở lại, dựng xây cuộc đời. 

Tích bạn nhé

 

8 tháng 12 2024

Sách vở luôn bên cạnh ta,
Mỗi ngày chăm chỉ, trí khôn thêm dày.
Đường dài học hỏi không ngại,
Mỗi bước đi lên là một niềm vui.

Đèn khuya vẫn sáng trong phòng,
Từng trang sách mở, vững lòng tiến xa.
Không ngừng phấn đấu, bền bỉ,
Thành công sẽ đến, hứa hẹn tươi sáng.

8 tháng 12 2024

help me please

8 tháng 12 2024

Bài thơ "Mẹ là tất cả" của Lê Đình Vân là một tác phẩm đầy cảm xúc, thể hiện tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con. Tác giả đã khéo léo sử dụng những hình ảnh giản dị, gần gũi như "mẹ là bầu trời", "mẹ là dòng sông", để diễn tả vai trò to lớn của mẹ trong cuộc đời mỗi người. Qua từng câu thơ, ta cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng, tình yêu thương vô điều kiện và sự che chở của mẹ. Những hình ảnh ấy không chỉ gợi lên sự ấm áp, an lành mà còn nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn và tình cảm sâu sắc dành cho mẹ. Đặc biệt, bài thơ còn khơi gợi trong lòng người đọc những kỷ niệm về mẹ, về những ngày tháng được mẹ chăm sóc, dạy dỗ. Từ đó, ta nhận ra rằng, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là nguồn động viên, là chỗ dựa vững chắc trong cuộc sống. Tóm lại, "Mẹ là tất cả" là một bài thơ đầy ý nghĩa, giúp ta hiểu rõ hơn về tình mẹ và trân trọng hơn những gì mẹ đã dành cho chúng ta.

8 tháng 12 2024

Bài thơ "Mẹ là tất cả" của Lê Đình Vần là một tác phẩm giàu cảm xúc, chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến mà người con dành cho mẹ. Từ những hình ảnh đơn giản và gần gũi trong cuộc sống hằng ngày, tác giả khắc họa hình ảnh người mẹ như một nguồn sống vô tận, là chỗ dựa tinh thần vững chắc trong cuộc đời mỗi con người. Mẹ không chỉ là người nuôi dưỡng, chăm sóc mà còn là biểu tượng của tình yêu và sự hy sinh vô điều kiện. Qua từng câu thơ, ta cảm nhận được sự tôn thờ, kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc đối với mẹ, người đã vất vả, nhọc nhằn suốt đời vì con cái. Câu thơ "Mẹ là tất cả" chính là lời khẳng định mạnh mẽ rằng mẹ là nguồn cội, là bầu trời bao la che chở cho con. Tình cảm mà tác giả dành cho mẹ không chỉ là sự biết ơn mà còn là sự nhận thức rõ ràng về giá trị thiêng liêng của tình mẫu tử. Chính vì thế, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc, khiến mỗi chúng ta thêm trân trọng và yêu thương mẹ hơn bao giờ hết.

11 tháng 4

Câu 1. Truyền thống “uống nước nhớ nguồn” là một nét đẹp đạo lí của dân tộc Việt Nam, nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng và biết ơn những thế hệ đi trước. Đối với tuổi trẻ ngày nay, trách nhiệm phát huy truyền thống ấy càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Trước hết, chúng ta cần ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ, những người đã hi sinh để bảo vệ Tổ quốc, từ đó sống có ý thức hơn trong học tập và rèn luyện. Bên cạnh đó, tuổi trẻ cần thể hiện lòng biết ơn bằng những hành động cụ thể như tham gia các hoạt động đền ơn đáp nghĩa, chăm sóc gia đình chính sách, giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống. Không chỉ vậy, mỗi người trẻ cần cố gắng học tập tốt, sống có ích để xứng đáng với sự hi sinh của cha ông. Khi biết “uống nước nhớ nguồn”, tuổi trẻ sẽ sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội, góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

8 tháng 12 2024

`-` Hình ảnh:
`+` Bầu trời: Trong sáng, sạch sẽ như tấm kính lau hết mây bụi.

`+` Cây cối: Xanh mượt hơn.

`+` Nước biển: Lam biếc, đậm đà hơn.

`+` Cát: Vàng giòn hơn.

`+` Mặt trời: Mặt trời mọc tròn trĩnh, phúc hậu như lòng đỏ một quả trứng thiên nhiên, hồng hào và đứng bệ đặt lên một mâm bạc.

`-` Nghệ thuật:
`+`  So sánh: Mặt trời được so sánh với lòng đỏ quả trứng thiên nhiên.

`+` Nhân hóa: Mặt trời được miêu tả như có tính cách, phúc hậu.

`+` Liệt kê: Liệt kê các màu sắc, hình ảnh tạo nên một bức tranh toàn cảnh về đảo Cô Tô.

`+`  Ngôn ngữ: Sử dụng từ ngữ tinh tế, giàu hình ảnh và cảm xúc, tạo nên bức tranh thiên nhiên sống động và tươi đẹp.

`-` Nhận xét về cảnh Cô Tô trong và sau bão
Trước bão, cảnh vật có phần u ám, biển động, cá vắng tăm. Sau bão, cảnh vật trở nên trong sáng, tươi đẹp hơn. Bầu trời trong trẻo, cây cối xanh mượt, nước biển lam biếc, cát vàng giòn. Mặt trời mọc rực rỡ, tráng lệ, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và hùng vĩ.

`-` Cảm xúc của tác giả khi cơn bão đi qua
Nguyễn Tuân cảm thấy yêu mến và trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên Cô Tô sau bão. Ông miêu tả cảnh vật với sự tinh tế và cảm xúc sâu sắc, thể hiện niềm vui và sự phấn khởi khi thấy cảnh vật hồi sinh và tươi đẹp hơn sau cơn bão.