1 mối quan hệ giữa hai câu "Không thầy đố mày làm nên "và "Học thầy không tày học bạn "là gì ?
2 em rút ra được bài học gì qua 2 câu ca dao ở câu 1
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài thơ lục bát là thể thơ truyền thống của dân tộc, thường nhẹ nhàng, giàu nhạc điệu và gần gũi với đời sống. Câu thơ “Cày đồng ban buổi, ban trưa” gợi lên hình ảnh người nông dân lao động cần cù, vất vả dưới cái nắng chang chang của đồng ruộng. Đọc câu thơ, em cảm nhận được sự nhọc nhằn nhưng cũng rất kiên trì, bền bỉ của người lao động. Những từ ngữ giản dị mà chân thực đã làm hiện lên bức tranh lao động quen thuộc, khiến em thêm trân trọng công sức của người nông dân. Qua đó, em càng hiểu rằng những hạt gạo mình ăn hằng ngày đều được đánh đổi bằng mồ hôi và sự vất vả, từ đó nhắc nhở bản thân phải biết quý trọng thành quả lao động và sống có trách nhiệm hơn.
Người viết cho rằng câu tục ngữ "Học thầy không tày học bạn" đề cao việc học bạn hơn học thầy dựa trên những lý giải sau:
Sự tương đồng và dễ dàng tiếp thu: Bạn bè thường cùng trang lứa, có cùng sở thích, cùng trình độ hoặc gần trình độ, nên việc giao tiếp, trao đổi, chia sẻ kiến thức dễ dàng hơn. Thầy cô thường ở thế hệ khác, cách sống, cách suy nghĩ khác, dẫn đến sự khó khăn trong việc tiếp cận và hiểu nhau. Sự tương đồng giúp quá trình học tập hiệu quả hơn, dễ dàng hấp thụ và ghi nhớ.
Tính tự nhiên và thoải mái: Môi trường học tập cùng bạn bè thường tự nhiên, thoải mái hơn môi trường học tập chính quy. Việc học hỏi diễn ra trong các hoạt động vui chơi, giải trí, không gò bó, áp lực, giúp người học tiếp thu kiến thức một cách chủ động và tích cực hơn.
Trao đổi đa chiều và đa dạng: Học bạn cho phép tiếp xúc với nhiều quan điểm, cách nhìn nhận vấn đề khác nhau. Điều này giúp mở rộng tư duy, trau dồi kỹ năng phân tích, tổng hợp, và hình thành nên khả năng tư duy độc lập. Trong khi đó, học thầy thường thiên về một hướng dẫn cụ thể từ phía người dạy.
A. Cụm danh từ. B. Cụm tính từ.
C. Cụm động từ. D. Thành ngữ
Câu 1.
Mái trường em đang học có rất nhiều cây xanh.
Trong câu này, cụm chủ vị đang học dùng để mở rộng thành phần phụ cho danh từ Mái trường, danh từ đó làm chủ ngữ trong câu.
cô ấy đang học bài
anh ấy đã hoàn thành công việc
sai thì xin lỗi nheee
Tiết chào cờ đầu tuần luôn là một khoảng thời gian đặc biệt đối với em, bởi đó không chỉ là nghi thức quen thuộc mà còn là lúc em cảm nhận rõ nhất niềm tự hào khi là học sinh của trường. Mỗi sáng thứ hai, khi tiếng trống vang lên, tất cả học sinh nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn dưới sân trường, ai cũng chỉnh tề trong bộ đồng phục sạch sẽ. Lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên trong nền nhạc Quốc ca hùng tráng, khiến em cảm thấy xúc động và tự hào vô cùng. Những giây phút ấy, em luôn đứng nghiêm trang, hát thật to, như muốn gửi gắm tình yêu quê hương đất nước của mình. Sau phần nghi lễ là những lời nhận xét, dặn dò của thầy cô, giúp chúng em hiểu hơn về trách nhiệm học tập và rèn luyện. Đôi khi còn có những tiết mục văn nghệ hay những câu chuyện ý nghĩa khiến buổi chào cờ trở nên sinh động và đáng nhớ hơn. Với em, tiết chào cờ không chỉ là một hoạt động thường xuyên mà còn là khoảng thời gian nhắc nhở em cố gắng hơn mỗi ngày, để xứng đáng với mái trường và thầy cô.
Câu 1.
Trong cuộc sống, ai cũng mong muốn được công nhận, được đánh giá đúng với năng lực và cố gắng của mình. Tuy nhiên, khi khát khao ấy đi quá giới hạn, con người rất dễ rơi vào hiện tượng háo danh và “bệnh” thành tích. Đây là một vấn đề đáng lo ngại, không chỉ xuất hiện trong học tập mà còn có mặt trong công việc và đời sống xã hội, làm ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của mỗi cá nhân cũng như cộng đồng.
Háo danh là thái độ quá coi trọng danh tiếng, địa vị, lời khen của người khác, luôn muốn được tung hô, công nhận dù đôi khi bản thân chưa thật sự xứng đáng. Còn “bệnh” thành tích là việc chạy theo những kết quả đẹp đẽ bề ngoài như điểm số cao, tỉ lệ tốt nghiệp, giấy khen, số lượng thành công, mà xem nhẹ chất lượng thực sự. Nói cách khác, háo danh là ham cái tiếng, còn bệnh thành tích là chạy theo cái vỏ hào nhoáng của thành công.
Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía. Trước hết, một số người có lòng tự trọng chưa đúng đắn, muốn khẳng định bản thân bằng sự ngợi khen bên ngoài hơn là giá trị thật. Bên cạnh đó, tâm lí sĩ diện, thích được hơn người, thích được nổi bật cũng khiến con người dễ háo danh. Về phía gia đình, nhà trường và xã hội, đôi khi chúng ta còn quá đề cao thành tích, điểm số, danh hiệu mà chưa quan tâm đúng mức đến sự tiến bộ thật sự. Chính áp lực phải “đẹp hồ sơ”, phải có kết quả cao, phải được khen thưởng đã khiến nhiều người tìm mọi cách để đạt thành tích, kể cả bằng con đường không trung thực.
Hiện tượng háo danh và bệnh thành tích gây ra rất nhiều hậu quả nghiêm trọng. Trước hết, nó làm con người sống giả tạo, chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài mà quên đi việc rèn luyện năng lực thật. Người háo danh thường dễ khoe khoang, thiếu khiêm tốn, từ đó đánh mất sự chân thành trong các mối quan hệ. Bệnh thành tích còn làm nảy sinh những hành vi tiêu cực như gian lận trong học tập, báo cáo sai sự thật, che giấu khuyết điểm, chạy theo con số đẹp mà bỏ quên chất lượng. Trong giáo dục, điều này khiến học sinh học đối phó, học vì điểm số chứ không phải vì tri thức. Trong xã hội, nó làm giảm niềm tin giữa con người với nhau, làm cho những giá trị chân thật bị xem nhẹ.
Để khắc phục tình trạng ấy, trước hết mỗi người cần hiểu rằng danh tiếng chỉ có ý nghĩa khi được xây dựng bằng năng lực, phẩm chất và sự cố gắng chân chính. Mỗi học sinh cần rèn luyện tính trung thực, khiêm tốn, biết nhìn nhận đúng khả năng của bản thân và không chạy theo lời khen hão. Gia đình cần dạy con biết quý trọng giá trị thật thay vì chỉ gây áp lực về thành tích. Nhà trường cũng cần đổi mới cách đánh giá, coi trọng sự tiến bộ thực chất, không đặt nặng hình thức hay những con số đẹp. Về phía xã hội, cần phê phán lối sống háo danh, đồng thời đề cao những con người sống giản dị, chân thành, làm việc thực chất.
Là học sinh, em nhận thấy mình cần học tập nghiêm túc, cố gắng bằng năng lực thật của bản thân và không vì điểm số hay lời khen mà gian dối. Thành công chân chính không đến từ những tấm giấy khen đẹp đẽ, mà đến từ tri thức, nhân cách và sự nỗ lực bền bỉ mỗi ngày.
Tóm lại, háo danh và bệnh thành tích là những biểu hiện không đẹp, làm lệch lạc nhận thức và cản trở sự phát triển lành mạnh của con người. Mỗi chúng ta cần sống trung thực, khiêm tốn, biết hướng đến giá trị thật để hoàn thiện bản thân và góp phần xây dựng một xã hội chân thành, tiến bộ hơn.
Câu 1.
Biện pháp tu từ nổi bật trong đoạn thơ là so sánh và nhân hóa, câu Đây con sông như dòng sữa mẹ so sánh con sông với dòng sữa mẹ, làm cho dòng sông hiện lên gần gũi, thân thương, gợi nguồn sống ngọt lành nuôi dưỡng ruộng lúa, vườn cây và con người, câu Và ôm ấp như lòng người mẹ tiếp tục dùng so sánh để khắc họa con sông mang vẻ dịu dàng, bao dung, ấm áp như tấm lòng mẹ, ngoài ra các từ ôm ấp, chở tình thương còn là nhân hóa, khiến con sông như có tâm hồn, có tình cảm, biết yêu thương và che chở, qua đó làm nổi bật vẻ đẹp trù phú, ân tình của sông Vàm Cỏ Đông, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết, sự gắn bó sâu nặng của tác giả với dòng sông quê hương.
Câu 1. Mối quan hệ giữa hai câu ca dao là bổ sung cho nhau, câu Không thầy đố mày làm nên nhấn mạnh vai trò to lớn của người thầy trong việc dạy dỗ, định hướng kiến thức, câu Học thầy không tày học bạn lại khẳng định việc học từ bạn bè cũng rất quan trọng vì giúp trao đổi, chia sẻ, hỗ trợ nhau trong học tập, hai câu không mâu thuẫn mà cùng nhắc nhở con người phải biết học từ nhiều nguồn Câu 2. Qua hai câu ca dao, em rút ra bài học là phải kính trọng, biết ơn thầy cô, chăm chỉ học tập, đồng thời biết đoàn kết, học hỏi bạn bè xung quanh, muốn tiến bộ thì không chỉ học từ thầy mà còn cần chủ động tiếp thu điều hay từ mọi người