K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 12 2024

những tiếng có thanh sắc là:

bích, lớp, cách, toán

4 tháng 12 2024

Các tiếng có thanh sắc là:bé,lá,cú,bóng,chó,toán,lớp,bích,cách,...

4 tháng 12 2024

Nghịch ngợm

Giấc ngủ

Vấp ngã

Lắng nghe

4 tháng 12 2024

nghịch ngợm

giấc ngủ

vấp ngã

lắng nghe

14 tháng 4

Nội dung bài thơ là từ hình ảnh bà còng trong câu ca dao, người cháu đã hiểu ra nỗi vất vả, lam lũ của người nông dân, đặc biệt là người bà phải cúi lưng cấy lúa ngoài đồng, qua đó thể hiện sự thấu hiểu, thương yêu và biết ơn đối với bà.

4 tháng 12 2024

Bài thơ Quê hương của Tế Hanh gợi cho tôi nhiều cảm xúc, ấn tượng. Những câu thơ mở đầu là lời giới thiệu hết sức đơn giản về quê hương của nhân vật trữ tình. Đó là một làng chài có truyền thống lâu đời, nằm gần biển. Sau đó, tác giả tiếp tục khắc họa công việc quen thuộc của người dân quê hương đó là ra khơi đánh bắt cá. Hình ảnh con thuyền ra khơi đầy dũng mãnh, hứa hẹn về một vụ mùa bội thu. Nhưng có lẽ với tôi, ấn tượng nhất phải là khung cảnh đoàn thuyền khi trở về. Bến đỗ trở nên tấp nập, sôi động cho thấy một chuyến ra khơi bội thu. Người dân chài lưới đầy khỏe khoắn đang làm công việc thu hoạch cá. Con thuyền thì trở về nằm nghỉ ngơi sau hành trình lao động vất vả. Đến khổ thơ cuối, Tế Hanh đã bộc lộ trực tiếp nỗi nhớ quê hương khi phải xa cách. Tác giả nhớ những hình ảnh quen thuộc của quê hương “màu nước xanh”, “cá bạc”, “chiếc buồm vôi”, “con thuyền rẽ sóng”… Câu thơ cuối thốt lên gửi gắm tình cảm, nỗi nhớ da diết: “Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!”. Tác phẩm có âm điệu khoẻ khoắn, hình ảnh sinh động cùng với ngôn từ giản dị. Tôi thực sự yêu thích bài thơ Quê hương.

Đừng toxic nhen

Đề 1: đọc văn bản sau:           Ngụ ngôn của mỗi ngày      Ngồi cùng trang giấy nhỏ  Tôi đi học mỗi ngày      Tôi học cây xương rồng  Trời xanh cùng nắng, bão       Tôi học trong nụ hồng  Màu hoa chừng rỏ máu       Tôi học lời ngọn gió  Chẳng bao giờ vu vơ        Tôi học lời của biển  Đừng hạn hẹp bến bờ          Tôi học lời con trẻ  Về thế...
Đọc tiếp

Đề 1: đọc văn bản sau:

          Ngụ ngôn của mỗi ngày 

    Ngồi cùng trang giấy nhỏ 

Tôi đi học mỗi ngày 

    Tôi học cây xương rồng 

Trời xanh cùng nắng, bão 

     Tôi học trong nụ hồng 

Màu hoa chừng rỏ máu 

     Tôi học lời ngọn gió 

Chẳng bao giờ vu vơ 

      Tôi học lời của biển 

Đừng hạn hẹp bến bờ 

 

      Tôi học lời con trẻ 

Về thế giới sạch trong 

      Tôi học lời già cả 

Về cuộc sống vô cùng 

 

       Tôi học lời chim chóc 

Đang nói về bình minh

        Và trong bia mộ đá 

Lời răn dạy đời mình 

                                 - Đỗ Trung Quân -

 

Câu 1: đoạn thơ trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2: chỉ ra và nêu tác dụng của 1 biện pháp tu từ trong khổ thơ trên? 

Câu 3: nghĩa của từ "hạn hẹp" trong câu: " đừng hạn hẹp bến bờ"

Câu 4: hình ảnh "biển" trong câu"tôi học lời của biển" có ý nghĩa.

Câu 5: theo em nhân vật tôi trong văn bản đã học được điều gì từ nụ hồng, ngọn gió?

Câu 6: nêu thông điệp ý nghĩa nhất mà em rút ra qua khổ thơ sau: 

                 " Tôi học cây xương rồng 

                   Trời xanh cùng nắng, bão 

                   Tôi học trong nụ hồng 

                   Màu hoa chừng rỏ máu "

II/ viết: Phát biểu cảm nghĩ của em về một người mà em yêu quý.

 

       

1
14 tháng 4

Câu 1. Đoạn thơ được viết theo thể thơ tự do, vì số chữ mỗi dòng không đều, không bị gò bó niêm luật

Câu 2. Biện pháp tu từ điệp ngữ “tôi học”, tác dụng là nhấn mạnh tinh thần ham học hỏi, học từ nhiều điều trong cuộc sống, làm câu thơ giàu nhịp điệu

Câu 3. “Hạn hẹp” có nghĩa là nhỏ bé, giới hạn, không rộng lớn, ý câu thơ khuyên con người không nên suy nghĩ thiển cận

Câu 4. Hình ảnh “biển” tượng trưng cho sự rộng lớn, bao la, gợi bài học sống phải có tầm nhìn rộng, không bó hẹp bản thân

Câu 5. Nhân vật “tôi” học từ nụ hồng là vẻ đẹp và sự hi sinh, học từ ngọn gió là sự tự do, không vô nghĩa mà luôn có ý nghĩa trong cuộc sống

Câu 6. Thông điệp là con người cần biết kiên cường trước khó khăn như xương rồng, đồng thời sống đẹp, biết cống hiến và chấp nhận hi sinh như hoa hồng

II. Em rất yêu quý mẹ của em, người luôn yêu thương và chăm sóc em từng ngày, mẹ là người mà em luôn cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng, mỗi buổi sáng mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa ăn và đưa em đi học, hình ảnh mẹ tất bật khiến em càng thêm trân trọng, mẹ không chỉ chăm lo cho gia đình mà còn luôn dạy em những điều hay lẽ phải, em sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng mẹ và để mẹ luôn tự hào về em

Đề 1: đọc văn bản sau:           Ngụ ngôn của mỗi ngày      Ngồi cùng trang giấy nhỏ  Tôi đi học mỗi ngày      Tôi học cây xương rồng  Trời xanh cùng nắng, bão       Tôi học trong nụ hồng  Màu hoa chừng rỏ máu       Tôi học lời ngọn gió  Chẳng bao giờ vu vơ        Tôi học lời của biển  Đừng hạn hẹp bến bờ          Tôi học lời con trẻ  Về thế...
Đọc tiếp

Đề 1: đọc văn bản sau:

          Ngụ ngôn của mỗi ngày 

    Ngồi cùng trang giấy nhỏ 

Tôi đi học mỗi ngày 

    Tôi học cây xương rồng 

Trời xanh cùng nắng, bão 

     Tôi học trong nụ hồng 

Màu hoa chừng rỏ máu 

     Tôi học lời ngọn gió 

Chẳng bao giờ vu vơ 

      Tôi học lời của biển 

Đừng hạn hẹp bến bờ 

 

      Tôi học lời con trẻ 

Về thế giới sạch trong 

      Tôi học lời già cả 

Về cuộc sống vô cùng 

 

       Tôi học lời chim chóc 

Đang nói về bình minh

        Và trong bia mộ đá 

Lời răn dạy đời mình 

                                 - Đỗ Trung Quân -

 

Câu 1: đoạn thơ trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2: chỉ ra và nêu tác dụng của 1 biện pháp tu từ trong khổ thơ trên? 

Câu 3: nghĩa của từ "hạn hẹp" trong câu: " đừng hạn hẹp bến bờ"

Câu 4: hình ảnh "biển" trong câu"tôi học lời của biển" có ý nghĩa.

Câu 5: theo em nhân vật tôi trong văn bản đã học được điều gì từ nụ hồng, ngọn gió?

Câu 6: nêu thông điệp ý nghĩa nhất mà em rút ra qua khổ thơ sau: 

                 " Tôi học cây xương rồng 

                   Trời xanh cùng nắng, bão 

                   Tôi học trong nụ hồng 

                   Màu hoa chừng rỏ máu "

II/ viết: Phát biểu cảm nghĩ của em vềĐề 1: đọc văn bản sau:

          Ngụ ngôn của mỗi ngày 

    Ngồi cùng trang giấy nhỏ 

Tôi đi học mỗi ngày 

    Tôi học cây xương rồng 

Trời xanh cùng nắng, bão 

     Tôi học trong nụ hồng 

Màu hoa chừng rỏ máu 

     Tôi học lời ngọn gió 

Chẳng bao giờ vu vơ 

      Tôi học lời của biển 

Đừng hạn hẹp bến bờ 

 

      Tôi học lời con trẻ 

Về thế giới sạch trong 

      Tôi học lời già cả 

Về cuộc sống vô cùng 

 

       Tôi học lời chim chóc 

Đang nói về bình minh

        Và trong bia mộ đá 

Lời răn dạy đời mình 

                                 - Đỗ Trung Quân -

 

Câu 1: đoạn thơ trên được viết theo thể thơ nào?

Câu 2: chỉ ra và nêu tác dụng của 1 biện pháp tu từ trong khổ thơ trên? 

Câu 3: nghĩa của từ "hạn hẹp" trong câu: " đừng hạn hẹp bến bờ"

Câu 4: hình ảnh "biển" trong câu"tôi học lời của biển" có ý nghĩa.

Câu 5: theo em nhân vật tôi trong văn bản đã học được điều gì từ nụ hồng, ngọn gió?

Câu 6: nêu thông điệp ý nghĩa nhất mà em rút ra qua khổ thơ sau: 

                 " Tôi học cây xương rồng 

                   Trời xanh cùng nắng, bão 

                   Tôi học trong nụ hồng 

                   Màu hoa chừng rỏ máu "

II/ viết: Phát biểu cảm nghĩ của em về một người mà em yêu quý.

 

        một người mà em yêu quý.

 

       

1
14 tháng 4

Câu 1. Thể thơ tự do, vì số chữ mỗi dòng không đều, không gò bó niêm luật
Câu 2. Biện pháp điệp ngữ “tôi học”, tác dụng nhấn mạnh tinh thần học hỏi từ mọi sự vật, làm nổi bật ý nghĩa giáo dục của bài thơ
Câu 3. “Hạn hẹp” nghĩa là nhỏ bé, chật hẹp, bó buộc, ở đây khuyên con người không nên sống thiển cận, giới hạn suy nghĩ
Câu 4. Hình ảnh “biển” tượng trưng cho sự rộng lớn, bao dung, ý nghĩa khuyên con người phải có tấm lòng rộng mở, không giới hạn bản thân
Câu 5. Từ nụ hồng học được vẻ đẹp dù phải trải qua đau đớn, từ ngọn gió học được sự tự do, sống có ý nghĩa chứ không vô ích
Câu 6. Thông điệp là con người cần biết kiên cường trước khó khăn như xương rồng, biết trân trọng vẻ đẹp và giá trị của sự hi sinh như nụ hồng, từ đó sống mạnh mẽ và ý nghĩa hơn

II. Viết: Người em yêu quý nhất là mẹ, mẹ luôn yêu thương, chăm sóc và hi sinh vì em, từ những việc nhỏ như chuẩn bị bữa ăn đến việc lo lắng cho việc học, mẹ dạy em cách sống tốt, biết quan tâm người khác, dù vất vả nhưng mẹ luôn cố gắng vì gia đình, em rất biết ơn và mong muốn học thật tốt để không phụ lòng mẹ, mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc sống của em

14 tháng 4

Tác phẩm “Người lái đò sông Đà” của Nguyễn Tuân là một áng văn đặc sắc, thể hiện rõ phong cách nghệ thuật tài hoa, uyên bác của nhà văn. Qua hình tượng người lái đò và con sông Đà, tác giả không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên Tây Bắc mà còn làm nổi bật vẻ đẹp của con người lao động trong cuộc sống mới.

Trước hết, sông Đà hiện lên với hai vẻ đẹp đối lập, vừa hung bạo vừa trữ tình. Ở phương diện hung bạo, con sông như một kẻ thù nguy hiểm với những thác nước dữ dội, đá ngầm hiểm trở, dòng chảy cuộn xoáy. Nguyễn Tuân đã sử dụng hàng loạt hình ảnh so sánh, nhân hóa độc đáo để miêu tả sự dữ dằn của sông Đà, khiến người đọc cảm nhận được sự khắc nghiệt của thiên nhiên nơi đây. Tuy nhiên, bên cạnh đó, sông Đà cũng mang vẻ đẹp thơ mộng, dịu dàng với dòng nước xanh biếc, cảnh vật hai bên bờ đầy chất trữ tình. Chính sự kết hợp này đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên vừa hùng vĩ vừa nên thơ.

Nổi bật giữa thiên nhiên ấy là hình tượng người lái đò, một con người lao động bình dị nhưng mang phẩm chất anh hùng. Ông là người dày dạn kinh nghiệm, nắm chắc quy luật của dòng sông, từ đó điều khiển con thuyền vượt qua những ghềnh thác nguy hiểm. Trong cuộc chiến với sông Đà, người lái đò hiện lên như một chiến binh kiên cường, bình tĩnh, mưu trí. Dù phải đối mặt với nhiều thử thách, ông vẫn làm chủ tình huống, đưa con thuyền vượt qua tất cả. Qua đó, Nguyễn Tuân đã ca ngợi vẻ đẹp của con người lao động trong thời kì mới, những con người tuy bình dị nhưng đầy bản lĩnh và tài năng.

Về nghệ thuật, tác phẩm thể hiện rõ phong cách Nguyễn Tuân với ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu cảm xúc, kết hợp nhiều biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa, liên tưởng độc đáo. Cách miêu tả vừa cụ thể, chi tiết lại vừa giàu chất thơ, giúp người đọc hình dung rõ nét về cảnh vật và con người. Đồng thời, việc sử dụng nhiều kiến thức từ các lĩnh vực khác nhau cũng làm cho bài văn thêm phong phú, hấp dẫn.

Tóm lại, “Người lái đò sông Đà” không chỉ là một tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là bài ca về con người lao động. Qua đó, Nguyễn Tuân đã thể hiện tình yêu đất nước, niềm tự hào về con người Việt Nam và tài năng nghệ thuật độc đáo của mình.


4 tháng 12 2024

Misa là chú chó bà ngoại cho em trong đợt nghỉ hè về quê vừa qua. Chú đi đứng rất nhẹ nhàng và chạy rất nhanh. Sáng nào cũng vậy, Misa đùa với chú mèo đen ngoài sân. Đùa chán, chú lại tìm chỗ nào đó mát để nằm. Misa nằm sấp gác mõm lên hai chân trước của mình, lim dim ngủ, tưởng như chú ngủ rất ngon nhưng không phải thế nhé! Chú sẽ luôn luôn đứng phắt dậy khi nghe có tiếng động hoặc ngửi thấy mùi lạ nào đó. Nếu là người lạ, chú ta liền tỏ ra hung dữ nhe nanh, gầm gừ như muốn nói: “Hãy ra khỏi đây nhanh nào!” nhưng ngược lại đối với thành viên trong gia đình em khi đi đâu về chỉ cần đến đầu ngõ thôi, chú đã biết và luôn luôn chạy ngay ra cổng đón, chú còn chạy quanh người, đuôi thì ngoáy tít lên vì vui sướng, những lúc đó thật là vui.

4 tháng 12 2024

https://www.youtube.com/watch?v=tBy0T8j_JOM.     

Đi giữa trời đom đóm 

A. KIỂM TRA ĐỌC HIỂU KẾT HỢP KIẾN THỨC TIẾNG VIỆT Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi. Lớp trưởng lớp tôi      Vân được bầu làm lớp trưởng. Cuối giờ học, tụi con trai chúng tôi kéo nhau ra một góc, bình luận sôi nổi. Lâm "Voi" nói tướng lên:      – Lớp trưởng gì mà vừa gầy vừa thấp bé, chẳng có dáng tí nào!      Quốc “Lém" lên tiếng:      – Lớp trưởng phải...
Đọc tiếp

A. KIỂM TRA ĐỌC HIỂU KẾT HỢP KIẾN THỨC TIẾNG VIỆT

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi.

Lớp trưởng lớp tôi

     Vân được bầu làm lớp trưởng. Cuối giờ học, tụi con trai chúng tôi kéo nhau ra một góc, bình luận sôi nổi. Lâm "Voi" nói tướng lên:

     – Lớp trưởng gì mà vừa gầy vừa thấp bé, chẳng có dáng tí nào!

     Quốc “Lém" lên tiếng:

     – Lớp trưởng phải nhanh nhảu. Cái Vân thì cạy răng chẳng nói nửa lời.

     Riêng tôi, tôi quan niệm lớp trưởng phải học giỏi. Vân chỉ được cái chăm chỉ, chứ học chẳng hơn tôi.

     Giờ trả bài hôm qua, Vân được 10 điểm, tôi chỉ được 5, lí do là khi điền bản đồ, Hoà Bình đã chạy thẳng lên tận biên giới dưới sự “điều động” của tôi.

     Vân làm lớp trưởng hôm trước thì hôm sau đã có nhiều chuyện đáng nhớ. Trống xếp hàng được một lúc, Quốc mới hớt hải chạy đến, lắp bắp:

     – Chết tớ rồi! Hôm nay đến phiên trực nhật, tớ lại ngủ quên.

     Cả bọn hoảng quá. Nhưng vào lớp, chúng tôi rất ngạc nhiên: Lớp sạch như lau, bàn ghế ngay ngắn. Trên bảng là dòng chữ nắn nót của Vân: "Thứ... ngày ... tháng... năm...". Lâm trố mắt nhìn, còn Quốc thì thở phào.

     Buổi chiều, chúng tôi đi lao động. Đứa nào đứa nấy mồ hôi đẫm lưng. Bỗng Lâm kêu toáng lên:

     – Kem! Kem! Các cậu ơi!

     Chúng tôi ùa tới. Vân mồ hôi nhễ nhại, đang nhanh nhẹn chia kem cho mọi người.

     Quốc vừa ăn vừa tấm tắc:

     – Lớp trưởng “tâm lý” quá! À, bạn lấy thùng kem ở đâu ra thế?

     – Bà hàng kem cho mượn đấy. Còn tiền là của chi đội làm lao động hè...

     Bây giờ, có ai hỏi về lớp trưởng lớp tôi, tôi sẽ tự hào nói: "Vân không chỉ học chăm mà còn học rất giỏi.”. Hỏi Lâm, chắc nó sẽ oang oang: "Vân nhỏ người thật nhưng xốc vác lắm đấy.". Còn Quốc chẳng phải hỏi, cũng sẽ khoe ngay: “Vân hiền lành, ít nói mà giỏi đáo để, ai cũng phải nể phục.".

Theo LƯƠNG TỐ NGA

Câu 5 (0,5 điểm): Sự việc nào khiến Quốc thay đổi suy nghĩ về Vân?

Câu 6 (0,5 điểm): Nội dung chính của câu chuyện là gì?

Câu 7 (1,0 điểm): Em có nhận xét gì về nhân vật Vân?

Câu 8 (1,0 điểm): Em rút ra được bài học gì cho mình từ bài đọc trên?

Câu 9 (1,0 điểm): Chỉ ra hình ảnh nhân hoá được sử dụng trong bài đọc trên. Viết một câu văn với nội dung bất kì có sử dụng hình ảnh nhân hoá.

40
26 tháng 12 2025

Quốc kiến

26 tháng 12 2025

One

6 tháng 12 2024

Hồi nhỏ tôi rất nghịch và ăn đòn khá thường xuyên

Nghịch là tính từ chỉ tính cách của con người

Ăn đòn (đánh đòn) là động từ chỉ hành động của con người

Phó từ là từ đi kèm tính từ và động từ, bổ sung cho ý nghĩa của tính từ và động từ. về mức độ, tần suất, trạng thái

Từ đi kèm với từ nghịch là từ: rất 

Từ đi kèm với từ ăn đòn là từ khá thường xuyên

Từ lập luận trên ta có: Phó từ trong câu trên là rất và khá thường xuyên. Nó có tác dụng bổ sung ý nghĩa cho việc tăng mức độ của một tính chất hay hành động nào đó.