K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

17 tháng 4

Chiều hôm ấy, trên đường đi học về, khi đi ngang qua con suối quen thuộc gần trường, lòng chợt chùng xuống. Con suối ngày nào nước trong veo, nhìn thấy cả những viên sỏi nhỏ dưới đáy, nay lại đục ngầu, rác nổi lềnh bềnh khắp nơi, nào là túi ni lông, vỏ lon nước, giấy vụn… Nhìn cảnh ấy, cảm giác buồn và xót xa dâng lên, nên đã dừng lại, cúi xuống nhặt từng mảnh rác ven bờ suối.

Đang loay hoay nhặt rác, bỗng nghe một giọng nói khe khẽ, như gió lướt qua tai “Cảm ơn…”. Giật mình nhìn quanh, không thấy ai, chỉ có dòng nước lặng lẽ chảy. Giọng nói lại vang lên, lần này rõ hơn “Đừng tìm nữa, là ta đây, con suối mà em vẫn đi qua mỗi ngày”. Ngạc nhiên nhưng cũng đầy tò mò, liền nhẹ nhàng hỏi “Sao suối lại buồn đến vậy?”. Con suối khẽ thở dài, dòng nước gợn lên như đang khóc “Trước đây ta trong xanh, mát lành, cá tôm bơi lội, hai bên bờ đầy cỏ cây, hoa lá. Mọi người thường đến vui chơi, ngắm cảnh. Nhưng dạo gần đây, nhiều người vô ý thức vứt rác xuống, làm ta ngày càng bẩn, nước đục, sinh vật cũng dần biến mất”.

Nghe đến đó, trong lòng cảm thấy thương con suối vô cùng. Vừa nhặt rác, vừa nói “Em sẽ cố gắng dọn sạch và nhắc mọi người giữ gìn, để suối lại trong như xưa”. Con suối dường như vui hơn, dòng nước chảy nhẹ nhàng, trong tiếng róc rách như có nụ cười “Chỉ cần mọi người ý thức hơn một chút, ta sẽ lại đẹp như trước”.

Nhặt xong túi rác, đứng dậy nhìn con suối, dù vẫn còn đục nhưng dường như đã bớt đi phần nào buồn bã. Trên đường về, trong lòng tự nhủ sẽ cùng bạn bè tuyên truyền bảo vệ môi trường, không xả rác bừa bãi, để con suối thân quen sớm trở lại vẻ đẹp vốn có.

26 tháng 11 2024

Có cái nịt nè em

17 tháng 4

Câu 1. Hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thể hiện ở cách dùng từ và kết hợp từ không theo thông thường như xanh lên những mùa cây, mùi thuốc súng tan vào lòng đất, mây đã mang đi bụi mù rát bỏng, vết sẹo là khoảng trống khôn cùng, đây là những cách diễn đạt giàu tính ẩn dụ, chuyển đổi cảm giác, gán cho sự vật những đặc điểm trừu tượng hoặc phi vật thể
Ý nghĩa là làm cho hình ảnh thơ trở nên mới lạ, gợi cảm và giàu sức liên tưởng, thể hiện sâu sắc nỗi đau chiến tranh, sự hồi sinh của thiên nhiên và cuộc sống, đồng thời nhấn mạnh những mất mát không thể bù đắp, tạo nên chiều sâu cảm xúc và ý nghĩa nhân văn cho bài thơ

24 tháng 11 2024

muọn là gì vậy ak?

  

24 tháng 11 2024

BPTT trong câu trên là:Nhân hoá

 Cò "cõng" nắng

*Tác dụng

+)Hình thức:Giúp cho câu thêm sinh động,hấp dẫn 

+)Ý nghĩa:Thể hiện cái nắng gay gắt,to;làm cho chú cò trông như đang "cõng" nắng

24 tháng 11 2024

bn tham khảo ak:

Bài thơ "Miền quê" của Đức Trung đã khơi gợi trong lòng người đọc những xúc cảm sâu lắng về vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam. Bằng việc sử dụng ngôn ngữ thơ giản dị mà tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh sống động về cánh đồng lúa chín vàng, con đường làng quanh co, và những ngôi nhà mái ngói đơn sơ. Hình ảnh thơ mộc mạc, gần gũi như đưa ta trở về tuổi thơ, ùa về những ký ức đẹp đẽ.Qua những câu thơ, ta cảm nhận được một tâm hồn tràn đầy yêu thương và nỗi nhớ quê hương da diết của tác giả. Hình ảnh "cánh đồng vàng" không chỉ là một khung cảnh thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sự ấm no, hạnh phúc của làng quê. Bằng việc sử dụng biện pháp nhân hóa, tác giả đã thổi hồn vào những sự vật, khiến chúng trở nên sinh động và gần gũi hơn với con người.Có thể nói, "Miền quê" là một tác phẩm thành công trong việc gợi tả vẻ đẹp của làng quê Việt Nam và khơi dậy tình yêu quê hương trong lòng mỗi người. Bài thơ không chỉ có giá trị về mặt nghệ thuật mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về cội nguồn và những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc."

17 tháng 4

Câu 1. Em nhận thấy cách lập luận của tác giả Bùi Hồng rất chặt chẽ, rõ ràng và giàu sức thuyết phục, tác giả đưa ra các dẫn chứng cụ thể từ truyện Đất rừng phương Nam để làm sáng tỏ mối quan hệ gắn bó giữa thiên nhiên và con người, lập luận được triển khai theo trình tự hợp lí, từ khái quát đến cụ thể, kết hợp với phân tích và bình luận sâu sắc, qua đó giúp người đọc hiểu rõ vẻ đẹp của thiên nhiên Nam Bộ cũng như đời sống, tính cách con người nơi đây.

17 tháng 4

Bài ca dao này ca ngợi vẻ đẹp và sự hấp dẫn của vùng đất Cà Mau, nhất là U Minh, Rạch Gốc, Gạch Gốc, qua những hình ảnh rất đặc trưng như mùa nước nổi, mùa ba khía, rừng tràm, ốc len. Câu ca cho thấy con người nơi đây rất yêu quê hương, gắn bó với sản vật dân dã và sẵn sàng vượt qua khó khăn như rừng tràm, muỗi nhiều để được hưởng cái ngon, cái thú của miền sông nước. Câu cuối còn nhấn mạnh sức quyến rũ của đất và người Cà Mau, nghĩa là ai đã xuống đó thưởng thức cảnh đẹp, món ngon thì sẽ lưu luyến, nhớ thương, như “quên đường về”.

17 tháng 4

Câu 1. Em đặt mình vào vai cậu bé, sau khi đọc những dòng chữ mẹ viết, em cảm thấy vô cùng xúc động và ân hận vì trước đó đã vô tình nghĩ rằng mọi việc trong gia đình đều có thể tính toán bằng tiền, em nhận ra tình yêu thương, sự chăm sóc và những hi sinh thầm lặng của mẹ là vô giá, không thể đong đếm, từ đó em càng yêu thương và biết ơn mẹ nhiều hơn, tự nhủ sẽ ngoan ngoãn, cố gắng học tập và giúp đỡ mẹ để đáp lại tình cảm lớn lao mà mẹ đã dành cho em.

17 tháng 4

Câu 1. Tôi là Dế Choắt, sống trong một cái hang nhỏ chật hẹp ngay bên cạnh nhà anh Dế Mèn. Thân hình tôi gầy gò, ốm yếu, người dài lêu nghêu, cánh ngắn ngủn, râu ria cụt có một mẩu, trông thật xấu xí và tội nghiệp. Trái lại, anh Dế Mèn cường tráng, khỏe mạnh, đôi càng mẫm bóng, vuốt nhọn hoắt, cánh dài kín tận chấm đuôi, dáng đi oai vệ lắm. Vì cho mình khỏe hơn mọi người nên anh ấy rất kiêu căng, hay lên mặt, coi thường kẻ khác. Tôi sống cạnh đó nên nhiều lần thấy rõ tính nết ấy, nhưng chỉ biết nhẫn nhịn. Một hôm, thấy hang tôi sơ sài, anh Dế Mèn chê bai rồi mắng tôi là luộm thuộm, không biết lo xa. Tôi chỉ nhẹ nhàng thưa rằng sức mình yếu, đào hang như thế cũng đã gắng hết sức, lại ngỏ ý muốn nhờ anh đào giúp thêm cho một ngách thông sang bên nhà anh để khi có nguy hiểm còn nương tựa lẫn nhau. Nhưng anh Dế Mèn nghe xong thì khinh khỉnh, chẳng những không giúp mà còn buông lời mỉa mai, tỏ ra coi thường tôi. Tôi buồn lắm nhưng cũng đành chịu. Ít lâu sau, một sự việc khủng khiếp đã xảy ra. Hôm ấy, chị Cốc đang rỉa lông ngoài bờ ao, anh Dế Mèn nghịch ngợm, bày trò trêu chị. Anh đứng trong hang cất giọng hát xấc xược chế nhạo chị Cốc rồi chui tọt vào hang sâu ẩn nấp. Chị Cốc nổi giận, đảo mắt tìm kẻ dám hỗn láo với mình. Không thấy Dế Mèn đâu, chị trông sang hang tôi, thấy tôi ló đầu ra ngơ ngác thì tưởng chính tôi là thủ phạm. Chưa kịp thanh minh, tôi đã bị chị lao đến mổ túi bụi. Tôi đau đớn, hoảng sợ, cố sức bò về hang nhưng không kịp nữa. Nằm thoi thóp trước cửa hang, tôi biết mình sắp chết. Lúc ấy anh Dế Mèn mới từ trong hang bò ra. Tôi nhìn anh, vừa đau vừa tủi, nhưng không trách móc nặng lời, chỉ yếu ớt khuyên anh rằng ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào thân. Nói xong, tôi tắt thở. Còn anh Dế Mèn đứng lặng đi, vô cùng ân hận. Cái chết của tôi đã khiến anh nhận ra lỗi lầm của mình, từ đó rút ra bài học đường đời đầu tiên, phải sống khiêm tốn, biết suy nghĩ và không được ngông cuồng, kiêu căng nữa.