kể về những điều thú vị mà bạn đã có trong ngày 20/11(k cop của chat gbt)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Em cho rằng ý kiến “không ai trong chúng ta là kẻ vô can khi hành tinh xanh bị tàn phá” là hoàn toàn đúng, bởi môi trường sống đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi chính các hoạt động hằng ngày của con người, từ việc xả rác bừa bãi, sử dụng túi nilon, lãng phí tài nguyên cho đến khai thác thiên nhiên quá mức, tất cả đều góp phần làm trái đất ô nhiễm và suy thoái, vì vậy mỗi cá nhân đều có một phần trách nhiệm chứ không thể đứng ngoài cuộc, nhận thức được điều đó giúp chúng ta sống có ý thức hơn, biết bảo vệ môi trường bằng những hành động nhỏ như tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, hạn chế rác thải nhựa, tuy nhỏ nhưng nếu được thực hiện rộng rãi sẽ tạo ra sự thay đổi lớn, qua đó góp phần giữ gìn hành tinh xanh cho hiện tại và các thế hệ tương lai.
vua là một người chồng chung thuỷ. Mặc dù biết là vợ mình đã chết nhưng vẫ không quên đi được những chi tiết nhỏ nhặt của người vợ quá cố. khi vừa mới thấy trầu tiêm một cách quen mắt là vua đã nhớ ngay đến người vợ đã mất. Vua còn là một người yêu thương vợ của mình và ghét những kẻ như dì ghẻ và Cám. điều đo được thể hiện qua việc vua đã không tiếc thương gì mà 'đuổi' 2 mẹ con Cám về. (Bản gốc:tuy nhiên, vua cũng đã có hành động dung túng cho cái xấu của Tấm)
Chuyến tham quan thành xương giang của em là một trải nghiệm đáng nhớ. Thành Xương Giang nằm ở tỉnh Bắc Giang, Việt Nam, và được biết đến với cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp và những di tích lịch sử quan trọng.
Chúng tôi bắt đầu chuyến đi từ thành phố Hà Nội và mất khoảng 2 giờ lái xe để đến đến Thành Xương Giang. Khi đến nơi, chúng tôi đã được chào đón bởi khung cảnh hùng vĩ của dãy núi và sông Xương Giang chảy qua.
Điểm đến đầu tiên của chúng tôi là Đền Bà Chúa Kho, một ngôi đền cổ được xây dựng vào thế kỷ thứ 10. Đền nằm trên đỉnh núi cao, từ đó chúng tôi có thể ngắm nhìn toàn cảnh của thành phố và sông Xương Giang. Đền Bà Chúa Kho còn được biết đến với lễ hội Bà Chúa Kho diễn ra vào tháng 2 âm lịch hàng năm, thu hút rất đông du khách đến tham dự.
Tiếp theo, chúng tôi đi tham quan Cổng Trời Xương Giang, một công trình kiến trúc độc đáo và ấn tượng. Cổng Trời có hình dáng của một cánh cổng khổng lồ, được xây dựng bằng đá và có các họa tiết truyền thống. Từ đó, chúng tôi có thể ngắm nhìn toàn cảnh của thành phố và dãy núi xung quanh.
Sau đó, chúng tôi thăm quan Chùa Trung Sơn, một ngôi chùa cổ được xây dựng vào thế kỷ thứ 17. Chùa có kiến trúc độc đáo với nhiều tòa tháp và đền thờ. Chúng tôi đi vào trong chùa để tìm hiểu về lịch sử và tôn giáo của nơi này.
Cuối cùng, chúng tôi dừng chân tại bãi biển Xương Giang, nơi chúng tôi có thể thư giãn và tận hưởng không gian yên tĩnh. Bãi biển có cát trắng mịn và nước biển trong xanh, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp.
Chuyến tham quan thành Xương Giang đã mang lại cho chúng tôi những trải nghiệm tuyệt vời và khám phá về văn hóa và thiên nhiên của vùng đất này. Chúng tôi rất hài lòng với chuyến đi và hy vọng có cơ hội trở lại thành Xương Giang trong tương lai.
Văn bản được viết ra nhằm mục đích phân tích câu chuyện em bé thông minh, đưa ra những đánh giá và góc nhìn về nhân vật.
Tùy bút: Một thể trong kí, dùng để ghi chép, miêu tả những hình ảnh, sự việc mà người viết quan sát, chứng kiến; đồng thời chú trọng thể hiện cảm xúc, tình cảm, suy nghĩ của tác giả trước các hiện tượng và vấn đề của đời sống.
tùy bút là gì? tùy bút là là một thể loại văn xuôi thuộc loại hình kí.
Văn bản được triển khai theo hệ thống luận điểm gồm 3 ý chính, Nguyên Hồng là nhà văn của những người cùng khổ, luôn gắn bó sâu sắc với cuộc sống nghèo khổ nên thấu hiểu nỗi đau của họ, Nguyên Hồng viết về họ bằng tình cảm chân thành và lòng thương yêu mãnh liệt nên tác phẩm giàu cảm xúc, từ đó khẳng định giá trị nhân đạo trong sáng tác của ông và vị trí của ông trong nền văn học.
“Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu như cha mẹ là hai đấng sinh thành có công nuôi dưỡng ta từ nhỏ đến lớn thì thầy cô cũng có công không nhỏ. Thầy cô là những người dạy cho ta biết chữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Đối với những học sinh còn cắp sách đến trường như chúng em thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.
Tục ngữ, ca dao Việt Nam ta có nhiều câu hay nói về thầy cô: “Kính thầy mới được làm thầy”. Hay: “Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”. Thật vậy, nếu không có thầy cô chỉ dạy thì chúng em sẽ không biết chữ. Thầy cô là những người đã dìu dắt chúng em đi trên con đường học vấn. Từ chỗ chưa biết gì, chúng em dần dần biết chữ, biết đọc, biết viết, biết làm văn, làm toán, biết được những kiến thức phong phú vô tận của nhân loại. Thầy cô đã giúp cho chúng em có được chìa khóa để mở cửa tri thức của cuộc sống. Thầy cô đã vun đắp ước mơ cho chúng em, đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, của một tương lai tươi đẹp sau này. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông. Mỗi khi năm học kết thúc là thầy cô đã đưa học sinh - những con đò cập bến. Hết chuyến đò này đến chuyến đò khác, thầy cô đã đưa biết bao nhiêu chuyến đò trong cuộc đời mình, biết bao thế hệ học trò đã được thầy cô dìu dắt. Công ơn của thầy cô thật là to lớn.
Con người ta chắc hẳn ai cũng có một thời cắp sách đến trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời gian hồn nhiên đáng yêu của lứa tuổi học sinh: ngây thơ, mơ mộng, vô tư, nhút nhát và cả sự tinh nghịch, quậy phá, thậm chí vô lễ với thầy cô… Chính thầy cô là những người đã thay đổi nhân cách cho chúng em, đã uốn nắn dạy bảo cho chúng em biết thế nào là sai, thế nào là đúng, chỉ dẫn tận tình để chúng em trở thành những người công dân tốt vừa có đức, vừa có tài phục vụ cho xã hội, cho đất nước mai sau. Hiện tại, em là học sinh lớp bảy, em rất tự hào là học sinh của trường THCS Bình Mỹ vì em được học trong một ngôi trường có nhiều thầy cô dạy giỏi, có nhiều tâm huyết với học sinh.
Thầy cô rất buồn khi chúng em học yếu, sai phạm lỗi lầm và rất vui mừng khi chúng em học ngày có tiến bộ, học giỏi, có đạo đức tốt. Em rất yêu mến những thầy cô đã dạy chúng em như cô Nhi, cô Hằng, thầy Hồng… nhất là cô chủ nhiệm của em là cô Nhi dạy Anh Văn, người đã có nhiều tình cảm, cùng chia bùi sẻ ngọt, dìu dắt lớp em trong suốt thời gian qua. Sau này ra đời, em không còn đi học nữa nhưng em vẫn nhớ mãi về mái trường, về thầy cô, nhớ về những kỉ niệm thân thương, về người cha, người mẹ thứ hai của em với tất cả lòng biết ơn trân trọng.
Thầy cô: ôi hai tiếng bình thường sao mà thiêng liêng quá. Chúng em mãi mãi nhớ ơn thầy cô: những người được mệnh danh là kĩ sư tâm hồn. Ngày lễ 20/11 gần sắp tới, chúng em sẽ cố gắng học giỏi để dành tặng cho thầy cô những bông hoa điểm mười tươi thắm. Đó là sự thể hiện lòng biết ơn của chúng em đối với thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập để không khỏi phụ lòng thầy cô đã có công dạy bảo chúng em bao tháng ngày qua:
“Thầy cô như thể mẹ cha
Kính yêu, chăm sóc mới là trò ngoan”.”
“Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu như cha mẹ là hai đấng sinh thành có công nuôi dưỡng ta từ nhỏ đến lớn thì thầy cô cũng có công không nhỏ. Thầy cô là những người dạy cho ta biết chữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Đối với những học sinh còn cắp sách đến trường như chúng em thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.
Tục ngữ, ca dao Việt Nam ta có nhiều câu hay nói về thầy cô: “Kính thầy mới được làm thầy”. Hay: “Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”. Thật vậy, nếu không có thầy cô chỉ dạy thì chúng em sẽ không biết chữ. Thầy cô là những người đã dìu dắt chúng em đi trên con đường học vấn. Từ chỗ chưa biết gì, chúng em dần dần biết chữ, biết đọc, biết viết, biết làm văn, làm toán, biết được những kiến thức phong phú vô tận của nhân loại. Thầy cô đã giúp cho chúng em có được chìa khóa để mở cửa tri thức của cuộc sống. Thầy cô đã vun đắp ước mơ cho chúng em, đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, của một tương lai tươi đẹp sau này. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông. Mỗi khi năm học kết thúc là thầy cô đã đưa học sinh - những con đò cập bến. Hết chuyến đò này đến chuyến đò khác, thầy cô đã đưa biết bao nhiêu chuyến đò trong cuộc đời mình, biết bao thế hệ học trò đã được thầy cô dìu dắt. Công ơn của thầy cô thật là to lớn.
Con người ta chắc hẳn ai cũng có một thời cắp sách đến trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời gian hồn nhiên đáng yêu của lứa tuổi học sinh: ngây thơ, mơ mộng, vô tư, nhút nhát và cả sự tinh nghịch, quậy phá, thậm chí vô lễ với thầy cô… Chính thầy cô là những người đã thay đổi nhân cách cho chúng em, đã uốn nắn dạy bảo cho chúng em biết thế nào là sai, thế nào là đúng, chỉ dẫn tận tình để chúng em trở thành những người công dân tốt vừa có đức, vừa có tài phục vụ cho xã hội, cho đất nước mai sau. Hiện tại, em là học sinh lớp bảy, em rất tự hào là học sinh của trường THCS Bình Mỹ vì em được học trong một ngôi trường có nhiều thầy cô dạy giỏi, có nhiều tâm huyết với học sinh.
Thầy cô rất buồn khi chúng em học yếu, sai phạm lỗi lầm và rất vui mừng khi chúng em học ngày có tiến bộ, học giỏi, có đạo đức tốt. Em rất yêu mến những thầy cô đã dạy chúng em như cô Nhi, cô Hằng, thầy Hồng… nhất là cô chủ nhiệm của em là cô Nhi dạy Anh Văn, người đã có nhiều tình cảm, cùng chia bùi sẻ ngọt, dìu dắt lớp em trong suốt thời gian qua. Sau này ra đời, em không còn đi học nữa nhưng em vẫn nhớ mãi về mái trường, về thầy cô, nhớ về những kỉ niệm thân thương, về người cha, người mẹ thứ hai của em với tất cả lòng biết ơn trân trọng.
Thầy cô: ôi hai tiếng bình thường sao mà thiêng liêng quá. Chúng em mãi mãi nhớ ơn thầy cô: những người được mệnh danh là kĩ sư tâm hồn. Ngày lễ 20/11 gần sắp tới, chúng em sẽ cố gắng học giỏi để dành tặng cho thầy cô những bông hoa điểm mười tươi thắm. Đó là sự thể hiện lòng biết ơn của chúng em đối với thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập để không khỏi phụ lòng thầy cô đã có công dạy bảo chúng em bao tháng ngày qua:
“Thầy cô như thể mẹ cha
Kính yêu, chăm sóc mới là trò ngoan”.”
Câu 1. Ngày 20/11 vừa qua là một ngày rất ý nghĩa và thú vị đối với em, ngay từ buổi sáng em đã cùng các bạn đến lớp sớm để trang trí bảng và chuẩn bị những món quà nhỏ dành tặng thầy cô, trong giờ học chúng em tổ chức văn nghệ với nhiều tiết mục hát, múa rất vui, không khí lớp học trở nên ấm áp và đầy tiếng cười, em còn được nghe những lời chia sẻ chân thành của thầy cô về nghề giáo, điều đó khiến em càng thêm kính trọng và biết ơn, đặc biệt khi trao những bó hoa và lời chúc tốt đẹp, em cảm thấy rất xúc động vì có thể bày tỏ tình cảm của mình, kết thúc ngày hôm đó em thấy thật vui và tự hào vì đã có một ngày 20/11 đáng nhớ bên thầy cô và bạn bè.