K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

23 tháng 11 2024

“Trong cuộc đời của mỗi con người, nếu như cha mẹ là hai đấng sinh thành có công nuôi dưỡng ta từ nhỏ đến lớn thì thầy cô cũng có công không nhỏ. Thầy cô là những người dạy cho ta biết chữ, biết thế nào là lẽ phải trên đời, biết đối nhân xử thế. Đối với những học sinh còn cắp sách đến trường như chúng em thì thầy cô chính là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.

Tục ngữ, ca dao Việt Nam ta có nhiều câu hay nói về thầy cô: “Kính thầy mới được làm thầy”. Hay: “Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy”. Thật vậy, nếu không có thầy cô chỉ dạy thì chúng em sẽ không biết chữ. Thầy cô là những người đã dìu dắt chúng em đi trên con đường học vấn. Từ chỗ chưa biết gì, chúng em dần dần biết chữ, biết đọc, biết viết, biết làm văn, làm toán, biết được những kiến thức phong phú vô tận của nhân loại. Thầy cô đã giúp cho chúng em có được chìa khóa để mở cửa tri thức của cuộc sống. Thầy cô đã vun đắp ước mơ cho chúng em, đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, của một tương lai tươi đẹp sau này. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là những người lái đò đưa học sinh qua sông. Mỗi khi năm học kết thúc là thầy cô đã đưa học sinh - những con đò cập bến. Hết chuyến đò này đến chuyến đò khác, thầy cô đã đưa biết bao nhiêu chuyến đò trong cuộc đời mình, biết bao thế hệ học trò đã được thầy cô dìu dắt. Công ơn của thầy cô thật là to lớn. 

Con người ta chắc hẳn ai cũng có một thời cắp sách đến trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời gian hồn nhiên đáng yêu của lứa tuổi học sinh: ngây thơ, mơ mộng, vô tư, nhút nhát và cả sự tinh nghịch, quậy phá, thậm chí vô lễ với thầy cô… Chính thầy cô là những người đã thay đổi nhân cách cho chúng em, đã uốn nắn dạy bảo cho chúng em biết thế nào là sai, thế nào là đúng, chỉ dẫn tận tình để chúng em trở thành những người công dân tốt vừa có đức, vừa có tài phục vụ cho xã hội, cho đất nước mai sau. Hiện tại, em là học sinh lớp bảy, em rất tự hào là học sinh của trường THCS Bình Mỹ vì em được học trong một ngôi trường có nhiều thầy cô dạy giỏi, có nhiều tâm huyết với học sinh.

Thầy cô rất buồn khi chúng em học yếu, sai phạm lỗi lầm và rất vui mừng khi chúng em học ngày có tiến bộ, học giỏi, có đạo đức tốt. Em rất yêu mến những thầy cô đã dạy chúng em như cô Nhi, cô Hằng, thầy Hồng… nhất là cô chủ nhiệm của em là cô Nhi dạy Anh Văn, người đã có nhiều tình cảm, cùng chia bùi sẻ ngọt, dìu dắt lớp em trong suốt thời gian qua. Sau này ra đời, em không còn đi học nữa nhưng em vẫn nhớ mãi về mái trường, về thầy cô, nhớ về những kỉ niệm thân thương, về người cha, người mẹ thứ hai của em với tất cả lòng biết ơn trân trọng.

Thầy cô: ôi hai tiếng bình thường sao mà thiêng liêng quá. Chúng em mãi mãi nhớ ơn thầy cô: những người được mệnh danh là kĩ sư tâm hồn. Ngày lễ 20/11 gần sắp tới, chúng em sẽ cố gắng học giỏi để dành tặng cho thầy cô những bông hoa điểm mười tươi thắm. Đó là sự thể hiện lòng biết ơn của chúng em đối với thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng chăm chỉ học tập để không khỏi phụ lòng thầy cô đã có công dạy bảo chúng em bao tháng ngày qua: 

                                         “Thầy cô như thể mẹ cha

                               Kính yêu, chăm sóc mới là trò ngoan”.”

23 tháng 11 2024

Ko hoặc ko nhé

 

23 tháng 11 2024

Cây cầu rất cao có cây lên dến ba mét

23 tháng 11 2024

Tuổi thơ em có rất nhiều những kỉ niệm đẹp, đáng nhớ. Đó là lúc cùng các bạn thả diều, chơi lò cò, chơi ô ăn quan, là lúc cùng các bạn nghịch ngợm, phá phách trên con đường làng. Hay là những kỉ niệm về trận đòn roi từ bố mẹ vì những lần chưa ngoan. Khi nhớ về những kỉ niệm thơ ấu đó em thấy trong trái tim mình tràn ngập sự xúc động, bồi hồi, một cảm giác hạnh phúc được lan truyền, bất giác em tự mỉm cười vì một phần kí ức. Những kỉ niệm đó là mảnh ghép đẹp nhất, trân quý nhất của em về những ngày tháng tuổi thơ đã trôi qua.
 Mẫu đây ạ.

Em sẽ không bao giờ quên cái ngày hè đầy nắng gió khi em tròn 6 tuổi. Hôm đó, bà ngoại dẫn em ra vườn sau nhà hái những trái mận chín mọng. Cây mận cao lớn, cành lá xum xuê trĩu nặng quả. Em đứng ngó lên, háo hức mong được hái những trái mận to nhất. Bà ngoại ân cần đỡ em, chỉ cho em cách hái mận sao cho không bị gai đâm. Khi những trái mận đầu tiên được hái xuống, em sung sướng đến nỗi nhảy lên mừng rỡ. Chúng tôi cùng nhau ngồi dưới gốc mận, vừa ăn mận vừa trò chuyện thật vui vẻ. Hương vị ngọt ngào của mận chín quyện lẫn với mùi đất ẩm, tiếng chim hót líu lo tạo nên một bức tranh thật đẹp. Em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được ở bên bà ngoại. Kỉ niệm ấy mãi khắc sâu trong tâm trí em, nhắc nhở em về tình yêu thương bao la của bà.

23 tháng 11 2024

em đãtừng đốt rơm nhà mình xong ai ngờ cháy sang nhà bên cạnh

 

23 tháng 11 2024

em đã từng đổ axit h2so4 vào tay để thí nghiệm 

19 tháng 4

Câu 1. Khổ thơ đầu của bài Chợ Tết đã gợi lên trong em một bức tranh mùa xuân vùng cao thật tươi đẹp và sống động. Hình ảnh thiên nhiên hiện ra với sắc trắng tinh khôi của sương sớm, cái lạnh nhẹ nhàng của mùa xuân khiến không khí trở nên trong trẻo và yên bình. Trên nền thiên nhiên ấy, con người xuất hiện đầy sức sống với cảnh đi chợ đông vui, nhộn nhịp. Những bước chân rộn ràng, những bộ trang phục rực rỡ tạo nên một không gian tràn đầy sắc màu và âm thanh. Em cảm nhận được niềm háo hức, vui tươi của mọi người khi Tết đến gần, ai cũng mang theo niềm mong chờ và hi vọng về một năm mới tốt đẹp hơn. Khổ thơ không chỉ tả cảnh mà còn gợi cảm xúc ấm áp, gần gũi về cuộc sống sinh hoạt của người dân vùng cao. Qua đó, em càng thêm yêu quý những nét đẹp truyền thống của dân tộc và cảm thấy Tết thật ý nghĩa, không chỉ là dịp sum họp mà còn là lúc con người hòa mình vào thiên nhiên và cộng đồng.

23 tháng 11 2024

22 tháng 11 2024

không có tập nào

19 tháng 4

Câu 1. Qua những bài thơ viết về Bắc Giang, em cảm nhận quê hương hiện lên thật gần gũi, bình dị mà giàu vẻ đẹp, đó là những cánh đồng xanh mướt, những con sông hiền hòa và những con người chân chất, giàu tình nghĩa, các tác giả đã khắc họa Bắc Giang không chỉ bằng cảnh sắc thiên nhiên mà còn bằng tình yêu sâu nặng với mảnh đất này, khiến em càng thêm tự hào về quê hương mình, đặc biệt những hình ảnh như vải thiều Lục Ngạn, chùa Vĩnh Nghiêm hay những làn điệu quan họ đã làm nổi bật nét đẹp văn hóa đặc trưng, qua đó em hiểu rằng quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ những giá trị truyền thống đáng trân trọng, vì vậy mỗi người cần biết yêu thương, gìn giữ và góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển

Câu 2. Một số bài thơ của tác giả Bắc Giang hoặc viết về Bắc Giang như Quê hương của Đỗ Trung Quân, Nhớ Bắc Giang của nhiều tác giả địa phương, Bắc Giang mùa vải chín, Sông Thương ơi của Hoàng Cầm, Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm, ngoài ra còn có nhiều bài thơ ca ngợi vẻ đẹp con người và thiên nhiên Bắc Giang được đăng trên các báo, tạp chí địa phương

Giải thích: Các bài thơ trên đều thể hiện tình yêu quê hương, ca ngợi cảnh đẹp và con người Bắc Giang, giúp người đọc hiểu hơn về giá trị văn hóa và vẻ đẹp của vùng đất này

22 tháng 11 2024

Tiếng anh

23 tháng 11 2024

Tiếng anh

 

22 tháng 11 2024

Rachel hoped that if all went to plan, she would study medicine.
 

Giải thích:
  • "If all goes to plan" chuyển thành "if all went to plan" trong câu gián tiếp vì câu điều kiện được chuyển sang thì quá khứ.
  • "I'll study medicine" chuyển thành "she would study medicine" vì trong câu gián tiếp, khi sử dụng "hoped", ta dùng would thay cho will.

 

23 tháng 11 2024

Rachel hoped to study medicine