K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Đề bài: Viết một bài văn trải nghiệm về tuổi thơ đáng nhớ của em Bài làm: “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với giấc mơ ngày xưa…”. Đó là câu hát được trích từ ca khúc Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ của ca sĩ Lynk Lee. Đó là nỗi lòng chung của rất nhiều người trên thế giới này. Nỗi lòng ấy chẳng có gì lạ khi những ngày tháng tuổi hồng mộng mơ ấy quá đẹp...
Đọc tiếp

Đề bài: Viết một bài văn trải nghiệm về tuổi thơ đáng nhớ của em

Bài làm:

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với giấc mơ ngày xưa…”. Đó là câu hát được trích từ ca khúc Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ của ca sĩ Lynk Lee. Đó là nỗi lòng chung của rất nhiều người trên thế giới này. Nỗi lòng ấy chẳng có gì lạ khi những ngày tháng tuổi hồng mộng mơ ấy quá đẹp đẽ, quá tuyệt vời. Và nó càng lung linh hơn khi nó đã trôi qua là không trở lại. Nó chỉ có thể trở lại trong hồi tưởng của mỗi người. Em cũng vậy,tạt lon là trò chơi mang lại kĩ niệm đáng nhớ cho em.

Cứ chiều đến,em cùng các anh chị trong xóm rủ nhau ra một bãi đất trống để chơi.khi chơi chúng em cần mang lon và mỗi người 1 chiếc dép .Và oẳn tù tì,ai thua thì sẽ là người chăng.Khi bắt đầu cuộc chơi chúng em phải vẽ một hình tròn rồi đặt cái lon vào trong hình tròn đó và người chơi sẽ về vị trí.Mọi người cứ lấy dép tạt cho đến khi cái lon đổ.Nếu ai  tạt ko trúng thì chạy lenn lấy dép về,mà làm sao người chăng ko bắt được.Ai bị bắt thì sẽ làm người chăng.Chúng em chơi như vậy đến khi trời tối.

Đó là 1 trò chơi mà em yêu thích nhất.Nên em mong mọi người sẽ luôn chơi những trò lành mạnh và vui 

Sửa cho em với ạ!!!

1
21 tháng 4

“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với giấc mơ ngày xưa...”. Câu hát ấy gợi trong em biết bao kỉ niệm đẹp về những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, vô tư và trong sáng. Tuổi thơ là quãng thời gian ai cũng từng có, nhưng khi đã trôi qua thì không thể quay trở lại, chỉ còn sống mãi trong những miền kí ức. Đối với em, một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất của tuổi thơ chính là những buổi chiều cùng các anh chị trong xóm chơi trò tạt lon.

Cứ mỗi chiều tan học, chúng em lại rủ nhau ra một bãi đất trống gần nhà để chơi. Trò chơi này rất đơn giản, chỉ cần một cái lon và mỗi người một chiếc dép. Trước khi bắt đầu, cả nhóm sẽ oẳn tù tì để chọn ra một người làm “người chăng”. Sau đó, chúng em vẽ một vòng tròn trên mặt đất rồi đặt cái lon vào giữa. Những người chơi còn lại đứng ở vị trí quy định và dùng dép để ném vào lon. Khi cái lon đổ, mọi người phải nhanh chóng chạy lên nhặt dép của mình sao cho không bị người chăng bắt. Nếu ai bị bắt thì sẽ phải thay làm người chăng ở lượt tiếp theo. Cứ như thế, tiếng cười nói vang lên rộn rã khắp cả bãi đất, cho đến khi trời tối hẳn chúng em mới chịu ra về.

Những buổi chơi tạt lon không chỉ mang đến cho em niềm vui mà còn giúp em có thêm nhiều kỉ niệm đẹp bên bạn bè và anh chị trong xóm. Đó là trò chơi dân gian giản dị nhưng rất thú vị, làm cho tuổi thơ em thêm ý nghĩa và đáng nhớ. Em rất yêu thích trò chơi này và mong rằng các bạn nhỏ hôm nay sẽ dành nhiều thời gian hơn cho những trò chơi lành mạnh, bổ ích để có một tuổi thơ thật đẹp.

10 tháng 11 2024

Phân tích:

  1. Từ láy:

    • "Vỗ về" (miêu tả hành động sóng biển).
    • "Lấp lánh" (miêu tả sự phản chiếu của mặt biển).
    • "Bồng bềnh" (miêu tả đám mây).
  2. Phép nhân hoá:

    • "Cảnh vật xung quanh như tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài" (miêu tả cảnh vật như có sự sống, biết thức dậy).
    • "Cây dừa bên bãi biển cũng như đang vươn mình đón chào ánh sáng đầu ngày" (miêu tả cây dừa như một sinh vật có ý thức, biết vươn mình đón ánh sáng).
  3. Phép so sánh:

    • "Ánh sáng vàng óng ả như những làn sóng rực rỡ" (so sánh ánh sáng mặt trời với sóng biển).
    • "Những cánh chim vỗ cánh bay lượn trên bầu trời, như những vũ công nhẹ nhàng" (so sánh cánh chim với vũ công).
21 tháng 4

Câu 1. Sở thích của Bọ Dừa trong bài Giọt sương đêm là thích sống tự do, thích lang thang đây đó và ca hát, vì Bọ Dừa vốn quen cuộc sống phiêu bạt, không muốn bị gò bó ở một chỗ.

21 tháng 4

Câu 1. “Ai trong đời cũng từng mắc lỗi, điều quan trọng là biết nhận ra và sửa sai.” Câu nói ấy khiến em nhớ mãi về một lần em đã mắc lỗi và rút ra được bài học sâu sắc cho bản thân. Hôm đó, em được mẹ giao nhiệm vụ trông em nhỏ để mẹ đi chợ. Ban đầu em rất vui vẻ nhận lời, nhưng sau đó lại mải chơi điện thoại nên không chú ý đến em. Em bé nghịch nước làm ướt cả sàn nhà và suýt bị trượt ngã. May mắn là mẹ về kịp lúc nên không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra. Khi mẹ hỏi, em cảm thấy rất ân hận và nhận ra lỗi của mình. Em đã xin lỗi mẹ và hứa sẽ cẩn thận, có trách nhiệm hơn trong những việc được giao. Từ trải nghiệm đó, em hiểu rằng không nên mải mê vui chơi mà quên đi nhiệm vụ của mình, cần biết quan tâm và có trách nhiệm hơn với người thân.

21 tháng 4

Bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan không chỉ gợi lên bức tranh thiên nhiên hoang sơ mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc về nỗi cô đơn và tình yêu quê hương đất nước. Qua hình ảnh “bóng xế tà”, “cỏ cây chen đá”, “lom khom dưới núi, tiều vài chú”, nhà thơ đã khắc họa không gian vắng vẻ, heo hút, từ đó bộc lộ tâm trạng lẻ loi của con người trước thiên nhiên rộng lớn. Đặc biệt, nỗi “nhớ nước, thương nhà” cho thấy tấm lòng tha thiết với quê hương, với quá khứ của tác giả. Từ đó, em rút ra bài học rằng mỗi người cần biết trân trọng quê hương, cội nguồn của mình, dù đi đâu cũng không được quên nơi mình sinh ra. Đồng thời, bài thơ cũng nhắc nhở chúng ta phải biết sống sâu sắc, biết cảm nhận vẻ đẹp của thiên nhiên và lắng nghe cảm xúc của chính mình, để từ đó thêm yêu cuộc sống và con người xung quanh.

21 tháng 4

Đoạn thơ thể hiện tình cảm sâu sắc và thiêng liêng về người mẹ trong cuộc đời mỗi con người. Tác giả mở đầu bằng cách định nghĩa “Mẹ” không chỉ là một danh từ mà là nguồn khởi đầu của sự sống, tình yêu và hạnh phúc, qua đó nhấn mạnh vai trò to lớn của mẹ đối với cuộc đời con. Từ “duy nhất” được sử dụng để khẳng định mẹ là người không thể thay thế, là tất cả những gì quan trọng và bao la nhất, được so sánh với “một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng”, gợi lên sự rộng lớn, che chở và gắn bó. Dù mẹ “không sống đủ trăm năm” nhưng mẹ đã dành trọn cuộc đời để yêu thương, hi sinh và mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất. Qua đó, đoạn thơ không chỉ ca ngợi công lao của mẹ mà còn khơi gợi trong lòng người đọc sự biết ơn và tình yêu thương sâu sắc đối với mẹ của mình.

9 tháng 11 2024

Việc học đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Trước hết, học tập giúp chúng ta trang bị kiến thức và kỹ năng cần thiết để đối mặt với những thử thách và cơ hội trong cuộc sống. Nhờ có kiến thức, chúng ta có thể hiểu biết sâu rộng về thế giới xung quanh, từ đó có những quyết định sáng suốt và hiệu quả hơn. Bên cạnh đó, việc học còn phát triển khả năng tư duy, phân tích và giải quyết vấn đề, giúp chúng ta trở nên linh hoạt và sáng tạo hơn trong công việc và cuộc sống hằng ngày. Ngoài ra, học tập còn là cách để chúng ta mở rộng mối quan hệ xã hội, tăng cường khả năng giao tiếp và hợp tác với người khác. Cuối cùng, việc học không chỉ dừng lại ở việc thu nhận tri thức mà còn giúp chúng ta rèn luyện đạo đức, phát triển nhân cách và hoàn thiện bản thân. Chính vì những lý do đó, học tập luôn là một trong những yếu tố then chốt giúp mỗi người thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

9 tháng 11 2024

nhớ tick nhé

 

9 tháng 11 2024

Cúc

9 tháng 11 2024

Jack j97

9 tháng 11 2024

tham khảo:

Trong văn bản "kiến và châu chấu", em cảm thấy rất ngưỡng mộ những chú kiến trong câu chuyện trên. Dù mùa đông còn lâu mới đến song các chú kiến đã chuẩn bị từ sớm cho lương thực của mình. Dẫu nhỏ bé như vậy song với ý chí "có công mài sắt có ngày nên kim" của kiến đã giúp chúng được no ấm trong mùa đông lạnh lẽo. Ngược lại với kiến, châu chấu là một kẻ lười biếng "nước đến chân mới nhảy" nhưng đã quá muộn màng đã bị kiệt sức vì đói rét. Từ đó chúng ta rút ra bài học không nên làm việc theo cách của châu chấu mà nên học cách chuẩn bị từ trước như kiến bởi mọi sự chuẩn bị đều có giá trị giúp chúng ta tiến tới thành công dễ dàng hơn.

9 tháng 11 2024

tham khảo:

 Thời thơ ấu là quãng thời gian có biết bao kỉ niệm đáng nhớ, nhiều khi nhớ lại chỉ biết tự bật cười vì sự ngây ngô của mình. Sau mỗi kỉ niệm em thấy mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Câu chuyện trong lần bố mẹ em đi công tác chính là kỉ niệm em nhớ mãi không thể nào quên.

    Từ nhỏ em chưa bao giờ phải ở nhà một mình, lúc nào bố mẹ luôn ở bên quan tâm, lo lắng cho em từng li từng từng tí. Thế nhưng, có một lần em phải tự chăm sóc cho mình và cô em gái năm tuổi. Đó là vào năm ngoái, cơ quan bố mẹ em có việc bận đột xuất, nên cả hai người phải đi công tác xa một chuyến. Buổi tối hôm trước vừa nhận thông báo mà sáng hôm sau bố mẹ em đã phải lên đường ra sân bay rồi. Mẹ em vừa chuẩn bị đồ đạc vừa cuống quýt gọi điện cho ông bà ở dưới quê lên trông hai anh em trong mấy ngày hôm đó. Lúc ấy em và em gái chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai đứa tự trông nhau.

    Sau khi thu xếp hành lí xong, bố mẹ gọi cả hai đứa xuống dưới bếp để dặn dò. Em thắc mắc: “Sao bố mẹ không dặn luôn ở đây mà phải xuống tận dưới bếp làm gì nhỉ?”. Hai anh em vừa bước vào, mẹ liền nói:

    - Vì bố mẹ gọi gấp quá nên sáng mai ông bà mới bắt xe từ quê lên đây, có thể đến trưa mai ông bà mới đến nơi. Thế nên, sáng mai hai đứa phải tự chăm sóc nhau, tự nấu ăn cho đến khi ông bà lên. Các con đã nhớ chưa?

    Nói xong, mẹ dẫn em đến gần tủ lạnh để chỉ cho em vị trí từng loại đồ ăn đã nấu sẵn mẹ đã chuẩn bị. Mẹ còn chỉ cho em cách bật, tắt bếp như thế nào để hâm nóng lại đồ ăn trong tủ. Khi ấy, em cảm thấy rất lo lắng vì chưa bao giờ tự nấu cơm, cũng chưa bao giờ ở nhà một mình, không những thế còn trông cả em gái nữa.

    Sáng hôm sau, bố mẹ em xuất phát sớm ra sân bay. Chắc mẹ cũng không an tâm nên dặn đi dặn lại hai anh em ở nhà phải cẩn thận. Hai anh em phải tự ngồi ăn sáng, sau đó em phải tự dọn bàn, rửa bát. Đến gần trưa, ông bà em lại gọi điện nói rằng ông bà bị lỡ chuyến xe sáng nên chiều mới đến nơi. Thế là đến buổi trưa hai đứa phải tự vào bếp nấu ăn. Chẳng hiểu sao lúc bật em không thấy nó lên. Em đã thử bật đi bật lại đúng như cách mẹ dạy nhưng không có tác dụng. Lúc ấy, em chợt hoảng hốt:

    - Hay là bếp hỏng rồi, có khi nào sẽ dẫn đến cháy nổ không em nhỉ?

    Em gái em đột nhiên khóc ầm lên, nó cứ luôn miệng nói:

    - Anh ơi em sợ lắm, em sợ lắm! Sắp cháy rồi!

    Đã thế em lại càng cuống hơn, em chỉ biết kéo tay em chạy thật nhanh xuống phòng bác bảo vệ khu chung cư để kêu cứu. Bác cũng vội vã lên xem tình hình ra sao. Sau một hồi kiểm tra bác nói:

    - Không sao đâu nhé, chỉ là hết gas thôi, hai đứa yên tâm!

    Lúc đó em mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đến trưa cả hai anh em đều đói meo, biết làm cách nào để hâm lại thức ăn bây giờ. Em đành sang nhấn chuông nhà hàng xóm và nhờ cô hàng xóm nấu hộ, hai đứa còn ăn cơm luôn cùng gia đình cô. Đến chiều ông bà mới lên đến nơi, em kể hết mọi chuyện cho ông bà nghe. Ông bà khen em ngoan, nhanh trí khi biết nhờ đến sự giúp đỡ của người khác, không những tự chăm sóc mình mà còn chăm sóc cả em gái nữa.

    Sau lần ấy, em đã cố gắng tự học, tự làm những công việc đơn giản trong nhà để bố mẹ không phải lo lắng mỗi khi đi vắng. Em thấy kỉ niệm lần đó là một trải nghiệm đáng nhớ đối với em, nó giúp em trưởng thành hơn.