nội dung của truyện ngắn " chiếc đèn ông sao" của tác giả Trọng Bảo
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
says nhé
never ở đây là trạng từ chỉ tần suất mang nghĩa là không bao giờ, nên động từ chia ở dạng thì hiện tại đơn nhé
Bạn bút chì của em thật là tuyệt vời, bạn ấy không lấp lánh như những chị bút lông màu với đủ màu đủ dạng, không lỗng lẫy, kiêu sa như những bông hoa hồng nhung đỏ thắm cắm trên bàn giáo viên, không rộn rã như anh trống trường mỗi buổi học.
Bạn bút chì nhỏ bé và lặng lẽ giữa một trời của kí ức của học trò, bạn chỉ có một màu đen huyền bí và khiêm nhường. Ấy vậy mà em vẫn thường nghe tiếng bạn thì thầm về thế giới xung quanh qua những bức tranh được vẽ từ chính bản thân của bút chì. Hàng ngày bạn vui vẻ cùng em tung tăng đến trường, đi qua những con đường làng quanh co uốn lượn. Em nghe tiếng bạn nói với gió: "Ồ gió ơi bạn tuyệt quá, bạn đem cho thế giới sự tươi mát, bạn gieo những hạt giống đến những miền đất mới, giúp chúng sinh sôi và nảy nở, bạn làm cho các loài cây có hạt được đi xa hơn là bản thân chúng có thể."
Bạn bút chì ghi khắc vào lòng mình mỗi khoảng khắc của cuộc sống, bạn trân trọng những gì mà bạn thấy, bạn nghe và cố gắng thấu hiểu nhân tình thế thái để rồi bất chợt một lúc nào đó bạn ấy vút lên những nét vẽ thanh tú ghi lại dấu ấn của thời gian của cuộc sống để lại giá trị trường tồn với thời gian, cũng như lời nhắn nhủ của thế hệ sau với thế hệ trước. Từ bạn bút chì nhỏ bé ta cũng có thể tự rút ra bào học cho bản thân rằng hãy biết lắng nghe cuộc sống để thấu hiểu, để đồng cảm để thấy được nhiều điều tốt đẹp xung quanh.
Bạn bút chì của em thật là tuyệt vời, bạn ấy không lấp lánh như những chị bút lông màu với đủ màu đủ dạng, không lỗng lẫy, kiêu sa như những bông hoa hồng nhung đỏ thắm cắm trên bàn giáo viên, không rộn rã như anh trống trường mỗi buổi học.
Bạn bút chì nhỏ bé và lặng lẽ giữa một trời của kí ức của học trò, bạn chỉ có một màu đen huyền bí và khiêm nhường. Ấy vậy mà em vẫn thường nghe tiếng bạn thì thầm về thế giới xung quanh qua những bức tranh được vẽ từ chính bản thân của bút chì. Hàng ngày bạn vui vẻ cùng em tung tăng đến trường, đi qua những con đường làng quanh co uốn lượn. Em nghe tiếng bạn nói với gió: "Ồ gió ơi bạn tuyệt quá, bạn đem cho thế giới sự tươi mát, bạn gieo những hạt giống đến những miền đất mới, giúp chúng sinh sôi và nảy nở, bạn làm cho các loài cây có hạt được đi xa hơn là bản thân chúng có thể."
Bạn bút chì ghi khắc vào lòng mình mỗi khoảng khắc của cuộc sống, bạn trân trọng những gì mà bạn thấy, bạn nghe và cố gắng thấu hiểu nhân tình thế thái để rồi bất chợt một lúc nào đó bạn ấy vút lên những nét vẽ thanh tú ghi lại dấu ấn của thời gian của cuộc sống để lại giá trị trường tồn với thời gian, cũng như lời nhắn nhủ của thế hệ sau với thế hệ trước. Từ bạn bút chì nhỏ bé ta cũng có thể tự rút ra bào học cho bản thân rằng hãy biết lắng nghe cuộc sống để thấu hiểu, để đồng cảm để thấy được nhiều điều tốt đẹp xung quanh.
- Buổi sáng, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua những tán cây xanh, tạo nên bức tranh tươi sáng và sống động.
- Trên cánh đồng, sương mai lấp lánh như những viên ngọc, hòa quyện với hương thơm của lúa chín đang thì con gái.
- Tiếng chim hót líu lo vang vọng giữa không gian trong lành, mang đến cảm giác bình yên và thư thái cho mọi người.
- Lưu ý: Trong một câu thường có hai bộ phận chính: chủ ngữ và vị ngữ. Bộ phận chủ ngữ thường là danh từ hoặc cụm danh từ, bộ phận vị ngữ thường là động từ/ cụm động từ/ tính từ/ cụm tính từ
- => Câu nào cũng phải có ít nhất một danh từ.
Câu 1: Sáng sớm, Bầu trời nhẹ nhành ươm những tia nắng vàng dịu ngọt, trải trên con đường làng quanh co đang ngào ngạt của hương hoa Ngọc Lan vừa hé nở.
Câu 2: Bình minh vừa hé rạng, những chú gà trống choai le te nhảy lên đống rơm ngoài vườn, đua nhau cất tiếng gáy gọi mọi người thức dậy
-
Your mum and dad are your parents.
-
Penguins can't fly, but they can swim very well.
-
I often ride my bike carefully.
-
The baby crawls slowly.
-
They play happily together.
-
The team can't run quickly.
1 Your mum and dad are your parents
2 Penguins can't fly, but they can swim very well
3 I often ride my bike carefully
4 The baby crawl slowly
5 They play happily together
6 The team can't run quickly
Bạn bút chì của em thật là tuyệt vời, bạn ấy không lấp lánh như những chị bút lông màu với đủ màu đủ dạng, không lỗng lẫy, kiêu sa như những bông hoa hồng nhung đỏ thắm cắm trên bàn giáo viên, không rộn rã như anh trống trường mỗi buổi học.
Bạn bút chì nhỏ bé và lặng lẽ giữa một trời của kí ức của học trò, bạn chỉ có một màu đen huyền bí và khiêm nhường. Ấy vậy mà em vẫn thường nghe tiếng bạn thì thầm về thế giới xung quanh qua những bức tranh được vẽ từ chính bản thân của bút chì. Hàng ngày bạn vui vẻ cùng em tung tăng đến trường, đi qua những con đường làng quanh co uốn lượn. Em nghe tiếng bạn nói với gió: "Ồ gió ơi bạn tuyệt quá, bạn đem cho thế giới sự tươi mát, bạn gieo những hạt giống đến những miền đất mới, giúp chúng sinh sôi và nảy nở, bạn làm cho các loài cây có hạt được đi xa hơn là bản thân chúng có thể."
Bạn bút chì ghi khắc vào lòng mình mỗi khoảng khắc của cuộc sống, bạn trân trọng những gì mà bạn thấy, bạn nghe và cố gắng thấu hiểu nhân tình thế thái để rồi bất chợt một lúc nào đó bạn ấy vút lên những nét vẽ thanh tú ghi lại dấu ấn của thời gian của cuộc sống để lại giá trị trường tồn với thời gian, cũng như lời nhắn nhủ của thế hệ sau với thế hệ trước. Từ bạn bút chì nhỏ bé ta cũng có thể tự rút ra bài học cho bản thân rằng hãy biết lắng nghe cuộc sống để thấu hiểu, để đồng cảm để thấy được nhiều điều tốt đẹp xung quanh.
Giải:
a; Khi xe đạp khởi hành thì người đi bộ cách xe đạp quãng đường là:
4 \(\times\) (9 - 7) = 8 (km)
Thời gian hai xe gặp nhau là:
8 : (12 - 4) = 1 (giờ)
Thời điểm hai xe gặp nhau là:
9 giờ + 1 giờ = 10 giờ
Nơi gặp nhau cách a là:
12 x 1 = 12 (km)
b; Thời gian hai người đó cách nhau 2 km là:
(8 - 2) : (12 - 4) = 0,75 (giờ)
0,75 giờ = 45 (phút)
Hai người cách nhau 2km lúc:
9 giờ + 45 phút = 9 giờ 45 phút
Kết luận: a; Hai người gặp nhau lúc 10 giờ.
b; Hai người cách nhau 2 km lúc 9 giờ 45 phút
“Chiếc Đèn Ông Sao” của tác giả Trọng Bảo là một câu chuyện đầy ý nghĩa, mang đến cho chúng ta những thông điệp sâu sắc về tình yêu thương, lòng nhân ái và niềm vui đơn sơ trong cuộc sống.
Câu chuyện kể về Thằng Tùng, một cậu bé bán báo khó khăn, nhưng luôn biết quan tâm và chia sẻ với người thân trong gia đình. Dù cuộc sống đầy khó khăn, nhưng Tùng vẫn không quên ước mơ có một chiếc đèn ông sao để chơi cùng em trai mình trong đêm Trung Thu.
Thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm qua câu chuyện này là tình yêu thương, lòng nhân ái không phụ thuộc vào hoàn cảnh sống khó khăn hay giàu có. Dù chỉ là một chiếc đèn ông sao giản dị, nhưng với Tùng, đó là niềm hạnh phúc trọn vẹn khi được chia sẻ với em trai mình.
Chủ ngữ mở rộng trong câu chuyện này là “Chiếc Đèn Ông Sao”. Nó không chỉ đơn thuần là một vật dụng trung thu, mà còn là biểu tượng cho tình yêu thương, sự chia sẻ và niềm vui đơn sơ trong cuộc sống.
: “Câu chuyện” ở đây được hiểu là nội dung của truyện “Chiếc Đèn Ông Sao”. : “Thông điệp” là ý nghĩa mà tác giả muốn truyền đạt qua câu chuyện. : “Chủ ngữ mở rộng” là một khái niệm ngữ pháp, chỉ chủ ngữ được mở rộng bằng cách thêm các từ hoặc cụm từ vào trước hoặc sau chủ ngữ cơ bản.