(1,0 điểm) Những từ ngữ “đùn đùn”, “giương”, “phun” có tác dụng gì trong việc thể hiện bức tranh thiên nhiên trong bài thơ?
Bài đọc:
Cảnh ngày hè
Rồi hóng mát thuở ngày trường
Hoè lục đùn đùn tán rợp giương
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương.
Lao xao chợ cá làng ngư phủ
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương.
Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp đòi phương.
(Nguyễn Trãi)
là động tự mạnh giúp độc giả tưởng tượng rõ hơn về ngày mưa
"Đùn đùn": Gợi tả sức sống trào dâng, tầng tầng lớp lớp của tán lá hòe, như có một lực đẩy mạnh mẽ từ bên trong. "Giương": Hành động mở rộng, bao phủ của tán cây, tạo cảm giác che chở và không gian rộng lớn. "Phun": Diễn tả màu đỏ rực rỡ của hoa lựu không chỉ nở mà như đang phun ra, lan tỏa màu sắc, thể hiện sự tươi mới, tràn đầy năng lượng.