Viết đoạn văn về cây ăn quả hộ tui
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
*Tham khảo:
Tôi còn nhớ mãi năm học lớp ba, trong buổi lễ tổng kết trao phần thưởng học sinh hoạt động đội xuất sắc, tôi nhận được bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn đội viên. Đó là món quà có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Bức ảnh đó không to lắm với chiều dài khoảng chừng bốn mươi cen ti mét, chiều rộng khoảng chừng ba mươi cen ti mét. Khung ảnh được làm bằng gỗ sơn màu vàng nhạt. Run run cầm bức ảnh trên tay, tôi cảm nhận được mùi thơm của gỗ mới và véc ni. Mặt khung ảnh là một tấm gương trong suốt, rất dày. Đằng sau khung ảnh là một miếng gỗ cắt vừa với chiếc khung. Bốn góc phía sau là bốn ốc vít để điều chỉnh cho tấm gương và miếng gỗ vừa khít lại với nhau. Quan trọng nhất là bức ảnh trong khung. Đó là bức ảnh Bác Hồ đeo khăn quàng cho một bạn nhi đồng. Bác mặc bộ quần áo ka ki trắng giản dị, quen thuộc. Mái tóc của Người đã bạc trắng. Bác đang nhìn bạn nhỏ với ánh mắt đầy tự hào và yêu thương. Một nụ cười thân ái nở trên đôi môi của Người. Bạn nhi đồng trong ảnh mặc bộ đồng phục áo sơ mi trắng và váy. Hai bím tóc tết lại gọn gàng hai bên. Chiếc khăn quàng Bác đang đeo lên vai bạn khiến bức tranh trở nên ý nghĩa. Ở phía bên dưới của khung ảnh nổi bật dòng chữ màu đỏ: "đội thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh". Ngày nhận được món quà đó, tôi vô cùng xúc động. Tôi đã trang trọng treo nó ở góc học tập của mình. Bức hình nhỏ bé, giản dị nhưng nổi bật trên tường. Bên cạnh bức hình là những tờ giấy khen cùng những món quà kỉ niệm khác trong những năm tôi tham gia công tác đội. Mỗi lần nhìn tầm hình, tôi lại có cảm giác như Bác đang mỉm cười thân ái với tôi, tôi lại như được tiếp thêm động lực để học tập và phấn đấu. Bức hình tôi được tặng không có nhiều hình ảnh, không có cảnh thiên nhiên hay những hình ngộ nghĩnh mà bọ trẻ nhỏ như chúng tôi thích và thường hay sưu tầm. Nó chỉ là một bức hình bình dị. Bình dị nhưng đó lại là món quà đầy ý nghĩa, không chỉ với tôi mà với tất cả những ai từng trải qua tuổi thiếu niên nhi đồng.
Trong trường, em thích nhất chiếc ghế đá đặt dưới tán cây phượng ở sân trường. Ghế được làm bằng xi măng, sơn màu xanh nhạt, bề mặt hơi mát khi ngồi vào. Mỗi giờ ra chơi, em và các bạn thường ngồi trên ghế để trò chuyện, đọc sách hoặc ngắm nhìn sân trường. Xung quanh ghế là những hàng cây xanh tỏa bóng mát, khiến không gian dễ chịu hơn. Dù đã trải qua nhiều năm sử dụng, chiếc ghế vẫn vững chắc và gắn liền với biết bao kỷ niệm của học sinh chúng em. Em rất yêu quý chiếc ghế đá này vì nó mang lại cho em những phút giây thư giãn sau giờ học căng thẳng
Quê hương của em là một vùng đất yên bình, có nhiều cánh đồng lúa xanh tươi và những con sông uốn lượn quanh làng. Người dân ở đây hiền hòa, thân thiện và luôn giúp đỡ nhau trong cuộc sống hàng ngày. Em yêu quê hương vì nơi đây chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp và tình cảm gia đình thân thiết. Mỗi khi về quê, em cảm thấy thật bình yên và hạnh phúc.
Quê hương em là một vùng đất thanh bình, nơi có những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tận chân trời. Mỗi buổi chiều, em thích nhất là được cùng đám bạn thả diều trên triền đê, hít hà mùi thơm của cỏ cây và khói bếp lan tỏa trong không gian. Con sông nhỏ hiền hòa uốn lượn quanh làng không chỉ là nơi tưới mát cho ruộng đồng mà còn gắn liền với bao kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Dù sau này có đi đâu xa, hình ảnh cây đa, bến nước và sự hiếu khách, nồng hậu của người dân quê mình vẫn luôn nằm sâu trong trái tim em. Đối với em, quê hương chính là bến đỗ bình yên nhất sau mỗi chặng đường dài
Câu trả lời theo góc độ khoa học và quan niệm phổ biến
Hai quan điểm cốt lõi về câu hỏi này
- Theo định nghĩa vật lý cơ bản: Khi cây đổ, nó sẽ tạo ra các rung động trong không khí, đất hoặc các chất lỏng xung quanh. Những rung động này là sóng âm, tồn tại bất kể có người nghe hay không. Chúng ta chỉ cần thiết bị thu âm chuyên dụng để ghi lại những âm thanh này ngay cả khi không có con người trực tiếp nghe thấy .
- Theo góc độ cảm nhận sinh học: Âm thanh chỉ thực sự được "thực sự tạo ra" khi não bộ của sinh vật có khả năng nhận diện và biến đổi những rung động này thành cảm giác nghe thấy. Nếu không có sinh vật nào ở đó để cảm nhận, những sóng âm đó vẫn tồn tại nhưng không được trải nghiệm như âm thanh theo cách chúng ta hiểu .
Phân tích chi tiết từ các nghiên cứu khoa học
Các nghiên cứu gần đây cho thấy thực vật cũng có thể phát ra âm thanh khi bị căng thẳng, nhưng tần số của những âm thanh này thường ở mức siêu âm, tai người không thể nghe được. Tuy nhiên, đây vẫn là âm thanh theo định nghĩa vật lý, tồn tại độc lập với sự có mặt của con người.
Hiện tượng "nghe thấy tiếng gọi tên mình khi đi rừng" cũng được giải thích bởi cơ chế tâm lý - thần kinh gọi là pareidolia thính giác, khi não bộ tự diễn giải các âm thanh ngẫu nhiên từ môi trường thành những âm thanh quen thuộc như tên gọi của chính mình
Kết luận
Tùy thuộc vào cách bạn định nghĩa "âm thanh":
- Nếu hiểu theo nghĩa vật lý: Có, cây đổ vẫn tạo ra âm thanh dưới dạng sóng áp suất trong môi trường xung quanh.
- Nếu hiểu theo nghĩa cảm nhận sinh học: Không, nếu không có sinh vật nào để nhận diện những rung động này thì chúng không được biến thành cảm giác âm thanh trong não bộ.
Bạn có muốn tìm hiểu sâu hơn về các nghiên cứu về âm thanh từ thực vật hay cơ chế hoạt động của não bộ khi nghe âm thanh không?
- Dưới góc độ vật lý: Âm thanh được định nghĩa là sự rung động của các phân tử trong môi trường (như không khí) tạo ra sóng âm. Khi cây đổ, nó va chạm với mặt đất và các vật thể khác, tạo ra rung động. Do đó, sóng âm được tạo ra bất kể có người nghe hay không.
- Dưới góc độ triết học: Nếu âm thanh được định nghĩa là cảm giác được tạo ra khi sóng âm tác động vào tai và bộ não của người nghe, thì không có âm thanh nếu không có ai ở đó để cảm nhận.
Việc vứt rác bừa bãi là hành động phản cảm và gây hại lớn đến môi trường sống của chúng ta. Rác thải không chỉ làm ô nhiễm không khí, nước và đất đai mà còn gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe cộng đồng, làm mất mỹ quan đô thị và gây ra nhiều dịch bệnh. Hành động này thể hiện ý thức kém trong việc bảo vệ môi trường và thiếu trách nhiệm với bản thân cũng như xã hội. Chúng ta cần nâng cao ý thức, giữ gìn vệ sinh chung, bỏ rác đúng nơi quy định để xây dựng cuộc sống trong lành, sạch đẹp hơn.
Việc vứt rác bừa bãi là một hành vi thiếu ý thức và cần bị phản đối quyết liệt vì những hệ lụy nghiêm trọng mà nó gây ra. Trước hết, rác thải không được xử lý đúng nơi quy định làm mất mỹ quan đô thị, biến những không gian công cộng xanh - sạch - đẹp trở nên nhếch nhác và ô nhiễm. Nguy hiểm hơn, đây chính là mầm mống phát tán dịch bệnh, gây ô nhiễm nguồn nước và đất đai, trực tiếp đe dọa đến sức khỏe của con người và hệ sinh thái. Hành động này còn thể hiện sự xuống cấp về lối sống văn minh và ý thức trách nhiệm với cộng đồng. Thay vì tiện tay vứt bỏ, mỗi người cần học cách trân trọng môi trường sống xung quanh. Bảo vệ môi trường không phải là việc của riêng ai, và việc chấm dứt hành vi vứt rác bừa bãi chính là bước đầu tiên để xây dựng một xã hội văn minh, bền vững.
Mở bài:
Giới thiệu chùa Thầy là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở huyện Quốc Oai, Hà Nội.Nêu cảm nghĩ chung về vẻ đẹp của chùa.Thân bài:
Tả khái quát cảnh chùa:Chùa nằm dưới chân núi Sài Sơn.Không gian yên tĩnh, cổ kính.Tả chi tiết:Hồ Long Trì trong xanh trước chùa.Cầu Nhật Tiên, Nguyệt Tiên cong cong bắc qua hồ.Ngôi chùa với mái ngói rêu phong, kiến trúc cổ kính.Cây cối xanh tươi, không khí mát mẻ.Du khách đến tham quan, lễ chùa.Nêu cảm xúc:Cảm thấy thư thái, yêu mến vẻ đẹp của chùa Thầy.Tự hào về di tích lịch sử, văn hóa của quê hương.Kết bài:
Khẳng định lại vẻ đẹp của chùa Thầy.Nêu mong muốn được quay lại tham quan và góp phần giữ gìn di tích.
Tiết kiệm nước là một hành động rất quan trọng và ý nghĩa trong cuộc sống hàng ngày. Nó không chỉ giúp giảm hóa đơn tiền nước mà còn góp phần bảo vệ môi trường, giữ gìn tài nguyên thiên nhiên cho các thế hệ tương lai. Em nghĩ rằng mỗi người chúng ta nên ý thức hơn trong việc sử dụng nước một cách hợp lý, như tắt vòi khi không cần thiết, sửa chữa rò rỉ nước, và sử dụng các thiết bị tiết kiệm nước. Nhờ đó, chúng ta có thể góp phần vào việc bảo vệ hành tinh của mình.
Tiết kiệm nước là hành động vô cùng quan trọng và cần thiết đối với mỗi cá nhân và cộng đồng.
Khu vườn nhỏ của nhà em trồng rất nhiều loại cây khác nhau trong đó cây táo là cây em yêu thích nhất. Mỗi năm cây táo cho ra nhiều quả ngon và ngọt. Cây táo được nhà em trồng cách đây khoảng 2 năm, từ một cây nhỏ giờ đây cây đã phát triển và cho quả hàng năm. Cây táo cao tầm hơn hai mét, nhìn từ xa nổi bật hơn những loại cây khác. Gốc cây táo to và khẳng khiu, cành lá phát triển sum suê. Lá quả táo hình elip, có hai mặt khác nhau với mặt trên bóng mượt còn phía dưới lại hơi sần sùi và có nhiều gân xanh nổi lên. Từ gốc cây nhiều nhánh cây phát triển nhiều hướng khác nhau đón ánh nắng mặt trời. Đến mùa ra hoa, cây táo khoác một chiếc áo mới màu trắng, hoa trổ từng chùm, vài tuần sau hoa táo sẽ rụng hết nhường chỗ cho những quả táo nhỏ bằng hạt đậu. Thời gian trôi qua những hạt đậu bé nhỏ sẽ phát triển thành quả táo. Những quả táo nặng trĩu, có hình quả trứng, bên ngoài căng bóng, khi chín sẽ ngả sang màu vàng, khi ăn rất giòn kèm theo vị chua nhẹ bên trong. Táo là loại quả ngon và bổ dưỡng, mỗi mùa táo nhà em thường mang đi biếu cho người thân bạn bè, ai cũng khen táo rất giòn, ngọt. Không chỉ vậy, nhà em còn dùng quả táo để chế biến thành mứt Tết và thức uống tráng miệng rất ngon và bổ dưỡng.
Đéo. Ai hỏi