đóng vai nhân vật người em kể lại truyện cổ tích Cây khế
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Biện pháp tu từ so sánh trong câu Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ so sánh cảnh đêm trăng với bức tranh đẹp như vẽ, làm nổi bật vẻ đẹp yên tĩnh và thơ mộng của thiên nhiên, qua đó thể hiện sự hòa hợp giữa con người với cảnh vật, đồng thời nhấn mạnh tâm trạng thao thức của tác giả, dù trước cảnh đẹp vẫn không ngủ được vì lo lắng cho vận mệnh đất nước, qua đó làm nổi bật tấm lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm với dân tộc.
Các bạn có biết không, đứng trước biển cả bao la này, đôi khi ta mới thấu hiểu hết giá trị của ý chí và lòng kiên định. Ta là Mai An Tiêm. Thuở ấy, nhờ sự tin cậy của Vua Hùng, ta từng có một cuộc sống vinh hoa trong cung điện. Nhưng rồi, chỉ vì một câu nói thật tâm: "Của biếu là của lo, của cho là của nợ", ta bị kẻ xấu gièm pha. Quân vương nổi giận, cho rằng ta kiêu ngạo, liền đày cả gia đình ta ra hòn đảo xa khơi này với hai bàn tay trắng.
Ngày đầu đặt chân lên đảo, nhìn vợ con lo âu trước sự hoang vắng, lòng ta thắt lại nhưng không cho phép mình gục ngã. Ta bảo với vợ rằng: "Trời sinh voi, trời sinh cỏ. Chỉ cần đôi bàn tay này còn làm việc, chúng ta sẽ không chết"
Một ngày nọ, ta bỗng thấy một đàn chim từ phương Tây bay đến đậu trên bãi cát. Chúng ăn một loại quả lạ, vỏ xanh mướt, rồi nhả lại những hạt đen lánh. Ta thầm nghĩ: "Chim ăn được thì người cũng ăn được". Ta mang những hạt ấy về, xới đất gieo trồng.
Hằng ngày, cả gia đình ta cùng nhau chăm sóc, tưới nước, che chắn nắng gió. Không lâu sau, những mầm xanh vươn dài, hoa vàng nở rộ rồi kết thành những quả xanh tròn trịa, to bằng đầu người.
Ngày hái quả, ta bổ ra, bên trong là lớp ruột đỏ tươi, mọng nước, hạt đen nhánh. Nếm thử một miếng, vị ngọt thanh mát lịm cả người, xua tan bao mệt nhọc. Ta đặt tên cho nó là quả tây qua (vì chim mang từ phương Tây tới).
Để tìm đường trở về, ta khắc tên mình vào vỏ quả rồi thả xuống biển, nhờ sóng mang tin đi khắp nơi. May mắn thay, những quả ấy đã trôi đến tay những người lính tuần biển rồi đến tai Vua.
Nhận ra tài năng và phẩm giá của ta không hề đổi thay dù trong cảnh nghèo khó, Vua Hùng đã truyền lệnh đón gia đình ta trở về cung, phục lại chức vị. Thứ quả ấy chính là dưa hấu ngày nay mà các bạn vẫn thường thấy trong mâm ngũ quả ngày Tết.
Qua câu chuyện của đời mình, ta chỉ muốn nhắn nhủ một điều: Chẳng có thành quả nào ngọt ngào bằng thứ ta tự tay làm ra từ chính sức lao động của mình
Trong thời đại số, mạng xã hội đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của nhiều học sinh. Chỉ với vài thao tác đơn giản, mỗi người có thể chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc hoặc bình luận về nhiều vấn đề khác nhau. Tuy nhiên, mỗi lời nói hay hành động trên mạng đều có thể ảnh hưởng đến người khác. Vì vậy, việc xây dựng văn hóa ứng xử trên mạng xã hội là điều rất cần thiết đối với học sinh.
Trước hết, học sinh cần biết sử dụng lời nói lịch sự, tôn trọng người khác khi bình luận hoặc đăng bài. Những lời nói tiêu cực, xúc phạm hay chế giễu có thể khiến người khác buồn bã, tổn thương. Bên cạnh đó, học sinh nên suy nghĩ cẩn thận trước khi chia sẻ thông tin để tránh lan truyền tin sai sự thật. Việc đăng tải những nội dung tích cực, hữu ích sẽ góp phần tạo nên một môi trường mạng lành mạnh hơn.
Ngoài ra, học sinh cũng cần biết tôn trọng sự khác biệt về ý kiến và quan điểm của người khác. Khi không đồng ý với ai đó, chúng ta nên trao đổi một cách bình tĩnh và văn minh, thay vì tranh cãi hoặc công kích. Đồng thời, mỗi người cũng nên biết tự bảo vệ bản thân, không tham gia vào những cuộc tranh luận tiêu cực hoặc những hành vi bắt nạt trên mạng.
Tóm lại, xây dựng văn hóa ứng xử trên mạng xã hội là trách nhiệm của mỗi học sinh. Khi biết sử dụng mạng xã hội một cách văn minh, lịch sự và có trách nhiệm, chúng ta không chỉ bảo vệ bản thân mà còn góp phần tạo nên một môi trường mạng tích cực và tốt đẹp hơn.
Trong khu rừng xanh mát, tôi là một chú rùa nhỏ chậm chạp. Một ngày nọ, chú thỏ nhanh nhẹn luôn khoe khoang rằng mình chạy nhanh nhất rừng. Thỏ thường chế giễu tôi:
“Rùa ơi, cậu bò chậm như vậy thì bao giờ mới tới nơi?”
Nghe vậy, tôi bình tĩnh đáp.
“Chậm nhưng chắc. Nếu cậu muốn, chúng ta hãy thi chạy xem ai tới đích trước.”
Thỏ nghe xong liền cười lớn và đồng ý ngay. Các con vật trong rừng kéo đến xem rất đông.
Khi cuộc đua bắt đầu, thỏ lao đi nhanh như một cơn gió. Còn tôi thì từng bước, từng bước bò chậm rãi nhưng không dừng lại. Thỏ chạy được một quãng xa, quay lại thấy tôi còn ở phía sau rất xa nên nghĩ:
“Rùa chậm như vậy, mình ngủ một lát cũng vẫn thắng.”
Thế là thỏ nằm dưới gốc cây và ngủ quên lúc nào không hay.
Trong khi đó, tôi vẫn kiên trì bò từng bước một, không bỏ cuộc. Cuối cùng, khi thỏ còn đang ngủ say, tôi đã vượt qua và tiến gần đến vạch đích. Đến khi thỏ tỉnh dậy thì đã quá muộn. Tôi đã chạm tới đích trước sự reo hò của các con vật.
Thỏ rất xấu hổ, còn tôi hiểu rằng.
Chỉ cần kiên trì và cố gắng, dù chậm vẫn có thể đạt được thành công.
Bài học: Không nên kiêu ngạo và xem thường người khác; kiên trì và chăm chỉ sẽ giúp ta đạt được mục tiêu.
Câu chuyện ngụ ngôn "Thỏ và Rùa" là bài học sâu sắc về sự kiên trì, chăm chỉ và tác hại của sự kiêu ngạo. Dù Thỏ nhanh nhẹn nhưng chủ quan, coi thường đối thủ và ngủ quên, trong khi Rùa chậm chạp nhưng kiên định bước đi, cuối cùng Rùa đã thắng cuộc, nhắc nhở rằng: "Chậm mà chắc, kiên trì sẽ thành công".
Câu 1. Tôi là người em trong câu chuyện Cây khế. Cha mẹ tôi mất sớm và để lại tài sản cho hai anh em. Khi chia gia tài, anh tôi tham lam chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ cho tôi một túp lều nhỏ và cây khế ở phía sau. Tôi không buồn trách anh, chỉ chăm chỉ làm ăn và sống lương thiện. Hằng ngày tôi chăm sóc cây khế và mong nó ra quả để có chút thu nhập. Đến mùa khế chín, bỗng có một con chim lớn bay đến ăn khế. Tôi buồn bã than thở vì đó là tài sản duy nhất của mình. Nghe vậy chim nói sẽ ăn khế và trả vàng, dặn tôi may một chiếc túi ba gang để đi theo chim ra đảo vàng. Tôi làm theo lời chim, mang túi ba gang theo. Chim đưa tôi bay ra một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Tôi chỉ lấy vừa đủ vàng vào túi rồi theo chim bay về. Nhờ số vàng đó, cuộc sống của tôi trở nên khá giả. Thấy vậy anh tôi liền xin đổi hết tài sản lấy cây khế. Tôi đồng ý. Sau đó chim lại đến ăn khế và cũng hứa đưa anh tôi ra đảo vàng. Nhưng anh tôi tham lam, may túi thật to và lấy quá nhiều vàng. Khi bay về, túi quá nặng khiến chim không bay nổi, anh tôi rơi xuống biển. Câu chuyện khiến tôi hiểu rằng trong cuộc sống phải sống hiền lành, không tham lam thì sẽ nhận được điều tốt đẹp.
Cha mẹ mất sớm, anh em mình lớn lên cùng nhau. Thế nhưng, sau khi lấy vợ, anh trai mình bỗng thay đổi tính nết. Anh đòi chia gia tài và lấy hết nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò. Anh chỉ để lại cho vợ chồng mình một túp lều tranh lụp xụp và một cây khế ngọt ở góc vườn.
Dù buồn lòng nhưng vợ chồng mình chẳng một lời oán than. Hàng ngày, mình đi cày thuê cuốc mướn, còn vợ thì ở nhà chăm chút cho cây khế. Nhờ bàn tay vun xới, cây khế lớn nhanh như thổi, cành lá sum suê, quả sai trĩu cành, chín vàng mọng nước.
Thế rồi một ngày, có con chim đại bàng rất lớn từ đâu bay đến ăn khế. Thấy chim ăn mất nguồn sống duy nhất, vợ mình khóc lóc:
Lạ kỳ thay, con chim bỗng dừng ăn, ngẩng đầu lên nói tiếng người:
Nghe lời chim, mình về bảo vợ may một chiếc túi đúng số đo ba gang. Hôm sau, chim đúng hẹn bay đến, bảo mình cưỡi lên lưng rồi cõng bay qua muôn trùng sóng nước, đến một hòn đảo đầy rẫy vàng bạc, châu báu. Mình chỉ lấy vừa đủ đầy túi ba gang rồi cưỡi chim trở về.
Từ đó, gia đình mình trở nên giàu có. Mình đem tiền bạc giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng. Tiếng lành đồn xa đến tai anh trai. Anh vội vã sang chơi và đòi đổi toàn bộ gia tài lấy gốc cây khế của mình. Thương anh, mình đồng ý ngay.
Nhưng lòng tham thì chẳng bao giờ là đủ. Khi chim đại bàng đến ăn và cũng dặn "may túi ba gang", anh trai mình vì quá tham lam đã may tận cái túi chín gang, lại còn nhét đầy vàng vào cả túi áo, túi quần. Trên đường bay về, vì túi vàng quá nặng, chim kiệt sức không thể bay nổi trước cơn gió mạnh. Cả anh trai và túi vàng đều rơi xuống biển sâu.
Đứng trước gốc cây khế cũ, mình vừa thương vừa tiếc cho anh. Giá như anh biết đủ và sống chân thành hơn, có lẽ anh em mình đã cùng nhau hưởng thụ cuộc sống yên bình này.