- Tác giả: Phạm Tiến Duật - giọng thơ tiêu biểu của thế hệ thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, nổi tiếng với phong cách ngang tàn, hóm hỉnh.
- Tác phẩm: "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" (1969), viết về những người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn.
- Cảm nghĩ chung: Bài thơ là bức chân dung chân thực, sinh động và ngợi ca tinh thần dũng cảm, lạc quan, yêu đời của người lính trong hoàn cảnh ác liệt.
- Mạch cảm xúc: Đi từ hình ảnh những chiếc xe biến dạng vì bom đạn đến khắc họa tư thế hiên ngang, tinh thần lạc quan của người lính và cuối cùng là ý chí chiến đấu sắt đá.
- Cảm nghĩ về nội dung:
- Hình ảnh độc đáo:Những chiếc xe "không kính", "không đèn", "không mui", "thùng xe có xước" - minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh.
- Tư thế hiên ngang, ung dung: "Ung dung buồng lái ta ngồi / Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng" - thái độ coi thường hiểm nguy.
- Tinh thần lạc quan, hóm hỉnh: Bất chấp bụi, mưa, "mặt lấm cười ha ha", "chưa cần thay" - biến khó khăn thành tiếng cười.
- Tình đồng chí, đồng đội: "Gặp bè bạn... / Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi", "chung bát đũa nghĩa là gia đình" - sự gắn bó, thấu hiểu.
- Ý chí chiến đấu: "Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước / Chỉ cần trong xe có một trái tim" - biểu tượng cho sức mạnh tinh thần, chiến thắng đạn bom.
- Cảm nghĩ về nghệ thuật:
- Ngôn ngữ đậm chất văn xuôi, gần gũi với lời nói hàng ngày, ngang tàn, hóm hỉnh.
- Giọng điệu trẻ trung, sôi nổi.
- Sử dụng hiệu quả các biện pháp tu từ: điệp ngữ ("không có", "nhìn thấy"), liệt kê, hoán dụ ("trái tim").
- Khẳng định lại giá trị bài thơ: Tôn vinh vẻ đẹp anh hùng của thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Mỹ.
- Cảm nghĩ về chủ đề: Tình yêu quê hương, đất nước và khát vọng hòa bình cháy bỏng, "lại đi, lại đi trời xanh thêm".