Tìm các cặp số nguyên dương (x,y) sao cho x3 chia hết cho y2 và y-1 chia hết cho x-1
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Mở bài
Giới thiệu về Bác Hồ kính yêu
Có hai cách mở bài:
Cách 1: Mở bài trực tiếp
Giới thiệu ngay đối tượng miêu tả là Bác Hồ, nêu cảm xúc kính yêu.
Ví dụ:
- Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Dù Bác đã đi xa, nhưng hình ảnh hiền từ, giản dị của Người vẫn luôn sống mãi trong trái tim em.
- Trong số những người mà em kính trọng nhất, em yêu quý nhất là Bác Hồ – vị cha già của dân tộc, người đã hi sinh cả đời mình cho Tổ quốc.
Cách 2: Mở bài gián tiếp
Dẫn dắt bằng cảm xúc, kỷ niệm, hoặc câu nói, bài hát về Bác rồi giới thiệu đến Bác Hồ.
Ví dụ:
- Mỗi lần nghe vang lên giai điệu bài hát “Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng”, em lại thấy lòng mình xúc động và tự hào. Hình ảnh Bác Hồ với vầng trán cao, ánh mắt hiền từ luôn hiện ra thật gần gũi trong tâm trí em.
- Trên bàn học của em có bức ảnh Bác Hồ. Mỗi khi nhìn vào đó, em thấy như Bác đang mỉm cười hiền hậu, khuyên em phải chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng là cháu ngoan của Người.
2. Thân bài
Miêu tả hình dáng, cử chỉ, việc làm và tấm gương đạo đức của Bác Hồ
a. Tả ngoại hình của Bác
- Bác có dáng người gầy nhưng nhanh nhẹn, khỏe mạnh.
- Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu với vầng trán cao, đôi mắt sáng, sâu và ấm áp.
- Bộ râu bạc, mái tóc trắng như mây, nụ cười hiền hậu.
- Thường mặc bộ kaki giản dị, đôi dép cao su quen thuộc.
Ví dụ: Mỗi khi nhìn bức ảnh Bác Hồ, em thấy đôi mắt Người ánh lên vẻ hiền từ và bao dung. Bác luôn mặc bộ quần áo màu nâu hoặc kaki cũ, đôi dép cao su giản dị khiến em càng thêm kính phục.
b. Tả cử chỉ, việc làm, tính cách của Bác
- Bác yêu nước, thương dân, sống giản dị, cần cù, khiêm tốn.
- Bác rất yêu thiếu nhi, thường viết thư, tặng quà, căn dặn các cháu phải chăm ngoan học giỏi.
- Dù là Chủ tịch nước, Bác vẫn sống như một người bình thường: tự trồng cây, quét sân, đọc sách, làm việc mỗi ngày.
Ví dụ: Bác Hồ luôn quan tâm đến mọi người, nhất là các em nhỏ. Trong bức ảnh chụp, Bác đang ân cần xoa đầu một em bé, nụ cười của Bác hiền hậu khiến ai nhìn cũng thấy ấm áp.
c. Nêu cảm xúc, ấn tượng của em về Bác
- Em cảm phục đức hi sinh và lòng yêu thương của Bác.
- Em tự hứa noi gương Bác, chăm học, vâng lời thầy cô, yêu thương bạn bè.
Ví dụ: Em rất xúc động khi đọc những câu chuyện kể về Bác. Dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn luôn nghĩ đến nhân dân, đến các cháu thiếu nhi.
3. Kết bài – Bày tỏ tình cảm và lòng biết ơn đối với Bác Hồ
Bác Hồ là người em luôn kính trọng, biết ơn và yêu quý.
Em hứa sẽ học thật giỏi, làm nhiều việc tốt để xứng đáng là cháu ngoan Bác Hồ.
Ví dụ: Em luôn coi Bác Hồ là tấm gương sáng để noi theo. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để góp phần xây dựng đất nước như ước nguyện của Bác khi còn sống.
Giải:
Gọi số người tham gia là y(người); y ∈ N*
Cứ hai người tạo ra 1 cái bắt tay
Có y cách chọn người thứ nhất
Có y - 1 cách chọn người thứ hai
Số cái bắt tay là:
y(y - 1)
Theo cách tính trên mỗi cái bắt tay được tính hai lần.
Thực tế số cái bắt tay là: y(y-1) : 2
Theo bài ra ta có: y(y-1) : 2 = 435
y(y - 1) = 435 x 2
y(y -1) = 870
870 = 2.3.5.29 = (2.3.5).29 = 30.29
y(y -1) = 30.29
Vậy y = 30
Kết luận có 30 người tham gia.
x^2 - 3x + 2
= x^2 - x - 2x + 2
= (x^2 - x) - (2x - 2)
= x(x - 1) - 2(x - 1)
= (x - 1)(x - 2)
Một ngày nọ, gấu con đi dạo trong rừng nhỏ. Đột nhiên, khi đang nhặt thông và hát líu lo, một quả thông rơi trúng gấu con. Gấu con loạng choạng, vấp phải chân và ngã cái bộp. Thấy gấu con bị ngã, con sáo trên cành hét to trêu chọc: “Ê gấu, chân vòng kiềng/ Giẫm phải đuôi à nhóc”. Rồi lại đến cả năm con thỏ trong bụi cũng hùa theo rồi hét thật to “đến xấu”. Thế rồi ai cũng biết, tất cả đều chê bai. Gấu con tủi thân chạy về mách mẹ “Con thà chết còn hơn”. Nó nấp sau cánh tủ, khóc nức vì bị cả khu rừng trêu chọc chân vòng kiềng xấu. Ngạc nhiên thay, mẹ gấu khen chân gấu rất đẹp, mẹ luôn tự hào về gấu con của mẹ. Cả mẹ, bố chân đều cong và ông nội - con gấu giỏi nhất vùng - cũng vậy. Gấu con nghe vậy thì bình tâm trở lại, ăn bánh mật và bước ra kiêu hãnh, vui vẻ hét to “Chân vòng kiềng là ta/ Ta vào rừng đi dạo!”.
Bạn tham khảo nhé.
Tôi là một chú gấu con có đôi chân vòng kiềng. Mỗi lần bước đi, hai đầu gối cứ cong cong khiến tôi trông thật buồn cười. Vì thế, nhiều bạn trong rừng thường trêu chọc, gọi tôi là “gấu chân vòng kiềng”. Mỗi lần như vậy, tôi buồn lắm. Tôi chỉ muốn trốn vào một góc, không dám ra ngoài chơi cùng các bạn.
Có lần, nhìn các bạn chạy nhảy tung tăng, tôi càng tủi thân hơn. Tôi ước gì mình có đôi chân thẳng như hươu, nhanh nhẹn như thỏ. Tôi giận cả bản thân mình và không muốn đến lớp nữa. Tôi nghĩ rằng mình chẳng làm được gì tốt đẹp.
Nhưng một hôm, trong buổi tập chạy, cô giáo bất ngờ phát hiện ra tôi chạy rất nhanh và giữ thăng bằng rất tốt. Đôi chân vòng kiềng giúp tôi đứng vững khi leo dốc và không dễ bị ngã. Các bạn bắt đầu nhìn tôi bằng ánh mắt khác. Tôi nhận ra rằng điều làm mình tự ti trước đây lại chính là điểm mạnh của mình.
Từ đó, tôi không còn buồn bã vì đôi chân vòng kiềng nữa. Tôi tự tin hơn, vui vẻ tham gia mọi hoạt động cùng các bạn. Tôi hiểu rằng mỗi người đều có nét riêng, và điều quan trọng là phải biết yêu quý bản thân mình.
Lễ hội chùa Phật Tích (Bắc Ninh) luôn để lại trong lòng em những cảm xúc sâu sắc về vẻ đẹp văn hóa và tâm linh của quê hương Kinh Bắc. Ngay từ sáng sớm mùng 4 Tết, khi những hạt mưa xuân lây rây, em đã cảm nhận được không khí rộn ràng của dòng người trẩy hội về miền đất Phật. Đứng trước bức tượng Phật A Di Đà bằng đá từ thời Lý uy nghiêm, em thấy lòng mình trở nên thanh thản và bình yên đến lạ kỳ. Tiếng chuông chùa vang vọng giữa không gian cổ kính như gột rửa mọi muộn phiền, khơi dậy niềm tự hào về truyền thống lịch sử hào hùng của cha ông. Em đặc biệt yêu thích cảm giác được leo lên đỉnh núi Lạn Kha, phóng tầm mắt ngắm nhìn dải lụa sông Đuống hiền hòa và những cánh đồng xanh ngắt. Lễ hội không chỉ là dịp để em cầu nguyện những điều tốt đẹp cho gia đình, mà còn là sợi dây kết nối em với nguồn cội, khiến em thêm yêu và trân trọng nét đẹp văn hóa truyền thống của quê hương mình.
Mỗi khi mùa xuân về, quê hương em lại rộn ràng tổ chức lễ hội đình làng. Không khí trở nên náo nhiệt với cờ hoa rực rỡ và tiếng trống vang lên từng hồi giòn giã. Mọi người ai cũng mặc quần áo đẹp, gương mặt tươi cười, háo hức tham gia các trò chơi dân gian. Em thích nhất là lúc xem múa lân, những chú lân nhảy múa uyển chuyển trông thật vui mắt. Lễ hội không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp em hiểu thêm về truyền thống quê hương mình. Em cảm thấy rất yêu và tự hào về lễ hội quê hương em.
nhớ tim cho đấy hay tặng coin cx đc
Em rất yêu thích lễ hội chùa Phật Tích ở quê hương Bắc Ninh. Mỗi dịp đầu xuân, khi được theo gia đình đến chùa, em luôn cảm nhận được không khí vừa trang nghiêm vừa náo nức của ngày hội. Ngôi chùa cổ kính nằm trên sườn núi, giữa khung cảnh cây cối xanh tươi và tiếng chuông chùa ngân vang khiến lòng em thấy thanh thản, nhẹ nhàng. Trong lễ hội, em được ngắm nhìn dòng người đi lễ đông vui, được nghe kể về những giá trị lịch sử và văn hoá lâu đời của chùa Phật Tích. Em còn ấn tượng với cảnh mọi người thành kính dâng hương, cầu mong một năm mới bình an, hạnh phúc. Lễ hội không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp em thêm tự hào về truyền thống quê hương mình. Đối với em, lễ hội chùa Phật Tích là một nét đẹp văn hoá thiêng liêng mà em luôn mong chờ mỗi khi xuân về.