K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

8 tháng 2
Nếu người ta nhớ về những kỷ niệm êm đềm, thì tôi lại nhớ về một ngày hè rực rỡ... theo nghĩa đen, khi tôi suýt chút nữa đã "hóa vàng" cả căn bếp của mẹ. Hôm đó, vì muốn thể hiện trình độ "Master Chef" tự phong, tôi quyết định làm món bỏng ngô tại gia. Thay vì dùng nồi chuyên dụng, tôi tống một nắm ngô khô vào... lò vi sóng và cài hẳn 10 phút vì nghĩ "càng lâu càng giòn". Kết quả là sau 5 phút, thay vì tiếng "pốp pốp" vui tai, một làn khói đen kịt bắt đầu cuộn cuộn bay ra như thể có quái vật sắp hiện hình. Tôi hoảng loạn mở cửa lò, và "bùm" – một mùi khét lẹt đặc trưng bao trùm cả căn nhà. Những hạt ngô không thành bỏng trắng muốt mà đen thui như những viên than nhỏ, bám chặt vào thành lò như muốn biểu tình. Đúng lúc đó, mẹ tôi đi chợ về. Nhìn thấy tôi mặt mũi lấm lem khói bếp, tay cầm cái bát đen ngòm, mẹ không mắng mà chỉ đứng hình mất 5 giây rồi... bật cười sằng sặc. Mẹ bảo: "Con định luyện linh đơn hay định phá dỡ nhà thay mấy chú thợ xây thế?". Cái biệt danh "Pháp sư ẩm thực" của tôi cũng từ đó mà ra đời. Kỷ niệm ấy không hề lãng mạn, nhưng mỗi lần nghĩ lại, tôi vẫn thấy vị khét của ngô cháy và nụ cười của mẹ. Nó nhắc tôi rằng: Sự tự tin là tốt, nhưng thiếu kiến thức cơ bản thì dễ thành "thảm họa" hài kịch lắm!

Trong quãng đời học sinh, chắc hẳn ai cũng có cho mình những kỉ niệm không thể nào quên. Đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là một lần em mắc lỗi với mẹ và nhận ra tình yêu thương thầm lặng mà mẹ dành cho em.

Hôm đó là một buổi chiều mưa. Em vừa đi học về thì thấy mẹ đang nhắc em ngồi vào bàn học bài. Vì mải mê chơi điện tử, em tỏ ra khó chịu và buông lời cãi lại mẹ. Không những thế, em còn bỏ vào phòng đóng sầm cửa lại. Lúc ấy, em chỉ nghĩ đến sự bực bội của bản thân mà không hề để ý đến ánh mắt buồn của mẹ.

Tối hôm đó, khi đang học bài thì em thấy mẹ lặng lẽ mang vào phòng cho em một cốc sữa ấm. Mẹ không mắng, không trách, chỉ nhẹ nhàng dặn em học bài rồi đi ngủ sớm. Nhìn dáng mẹ gầy gò, mái tóc đã điểm vài sợi bạc, em chợt thấy lòng mình nặng trĩu. Em nhận ra mình đã vô tâm và ích kỉ biết bao.

Em bước ra xin lỗi mẹ. Mẹ xoa đầu em, mỉm cười hiền hậu. Nụ cười ấy khiến em vừa ân hận vừa xúc động. Tối hôm đó, em nằm suy nghĩ rất lâu và tự hứa sẽ không bao giờ làm mẹ buồn như thế nữa.

Kỉ niệm ấy tuy không vui nhưng đã giúp em trưởng thành hơn. Nó dạy em biết trân trọng tình cảm gia đình và biết yêu thương, kính trọng cha mẹ nhiều hơn. Cho đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp và tự nhắc bản thân phải sống tốt hơn mỗi ngày.


7 tháng 2

Trong đời sống hiện đại, đồ dùng bằng nhựa rất phổ biến vì những tiện ích: nhẹ, bền, giá rẻ và dễ sản xuất nên phù hợp với nhiều nhu cầu sinh hoạt. Tuy nhiên, mặt trái của nhựa cũng rất lớn. Chất liệu nhựa khó phân huỷ, khi thải ra môi trường dễ gây ô nhiễm đất, nước và ảnh hưởng tới sức khoẻ động vật, con người. Rác thải nhựa còn làm tắc nghẽn cống rãnh, gây ngập úng và thán kết nhiều sinh vật biển. Do đó, chúng ta cần sử dụng nhựa một cách hợp lý, hạn chế đồ dùng một lần, thay thế bằng các vật dụng thân thiện với môi trường như túi vải, ống hút tre. Mỗi người cũng cần phân loại và tái chế rác nhựa, tăng cường tuyên truyền nhằm nâng cao ý thức bảo vệ môi trường. Chỉ khi kết hợp khai thác đúng cách tiện ích của nhựa và giảm thiểu tác hại, cuộc sống chúng ta mới bền vữ vaà lâu dài.

6 tháng 2

Câu 1:

Bài thơ "Những giọt lệ" là một tiếng kêu thương xé lòng, kết tinh từ nỗi đau tột cùng và tài năng trác tuyệt của Hàn Mặc Tử. Ngay từ những vần thơ đầu, thi nhân đã khắc họa một thế giới đầy bi kịch qua hàng loạt hình ảnh siêu thực ám ảnh như "mặt nhựt tan thành máu", "khối lòng cứng tợ si". Đó là sự phóng chiếu nỗi đau thể xác và tinh thần ra cả vũ trụ, biến nguồn sống (mặt trời) thành sự hủy diệt. Bi kịch ấy bắt nguồn từ sự chia biệt trong tình yêu, khiến tâm hồn người thi sĩ vỡ vụn, hụt hẫng đến mức "dại khờ". Đặc biệt, ở khổ thơ cuối, nỗi đau không chỉ dừng lại ở sự tuyệt vọng mà đã thăng hoa kỳ diệu. Hình ảnh "bông phượng nở trong màu huyết" nhỏ xuống thành "giọt châu" là một biểu tượng nghệ thuật đắt giá: nỗi đau thương của xác thịt đã ngưng tụ lại thành những viên ngọc thơ ca lấp lánh. Bằng việc sử dụng dồn dập các câu hỏi tu từ và ngôn ngữ giàu tính biểu cảm, Hàn Mặc Tử đã dẫn người đọc đi từ trạng thái hoang mang, lạc lõng đến sự rung cảm mãnh liệt trước một hồn thơ "điên" nhưng đầy tài hoa, biết chắt chiu cái đẹp vĩnh cửu ngay trên vực thẳm của số phận.

6 tháng 2

"Nam quốc sơn hà" là bài thơ thất ngôn tứ tuyệt ngắn gọn mà hàm súc. Tác giả sử dụng ngôn ngữ rõ ràng, dứt khoát, giọng điệu hào hùng để khẳng định chủ quyền lãnh thổ của dân tộc. Cấu trúc đối xứng giữa các vế thơ, nhịp thơ chắc khoẻ, lặp từ và phép đối khiến lời thơ thêm đanh thép. Hình ảnh thiên nhiên sông núi được đặt bên cạnh ý chí con người càng làm nổi bật tư tưởng chủ quyền quốc gia.

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển.MẸ VẮNG NHÀ NGÀY BÃO Mấy ngày mẹ về quê Là mấy ngày bão nổi Con đường mẹ đi về Cơn mưa dài chặn lối. Hai chiếc giường ướt một Ba bố con nằm chung Vẫn thấy trống phía trong Nằm ấm mà thao thức. Nghĩ giờ này ở quê Mẹ...
Đọc tiếp

Câu 1. (2,0 điểm) Hãy viết đoạn văn ngắn (khoảng 200 chữ) nêu cảm xúc của em về bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" của tác giả Đặng Hiển.

MẸ VẮNG NHÀ NGÀY BÃO

Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.

Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.

Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.

Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sớm lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua...

Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.

(Đặng Hiển)

Câu 2. (4,0 điểm) Viết bài văn kể về ngày đầu tiên em bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở.

5
1. Cảm xúc về tình cảm bạn nhỏ dành cho mẹ trong bài thơ "Khi mẹ vắng nhà"  Answer: Tình cảm yêu thương sâu sắc, lòng hiếu thảo và sự trưởng thành trong nhận thức của bạn nhỏ dành cho mẹ Bài thơ "Khi mẹ vắng nhà" của Trần Đăng Khoa đã gợi lên trong em những cảm xúc ấm áp, nhẹ nhàng về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ, bạn nhỏ đã thể hiện tình yêu thương mẹ bằng những hành động cụ thể, tự giác làm việc nhà khi mẹ vắng mặt: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, nhổ cỏ vườn, quét sân và quét cổng.  Những việc làm này không chỉ cho thấy sự chăm chỉ, ngoan ngoãn của bạn nhỏ mà còn bộc lộ nỗi nhớ mong và mong muốn được san sẻ gánh nặng với mẹ. Đặc biệt, đoạn kết bài thơ là một sự chuyển biến trong nhận thức đầy xúc động. Khi mẹ khen "Dạo này ngoan thế!", bạn nhỏ đã khiêm tốn đáp lại: "Con chưa ngoan, chưa ngoan!". Lời đáp này thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc về những vất vả, hy sinh thầm lặng của mẹ ("Áo mẹ mưa bạc màu / Đầu mẹ nắng cháy tóc / Mẹ ngày đêm khó nhọc").  Qua những hình ảnh giản dị, chân thực, bài thơ giúp em cảm nhận được một tình yêu thương mẹ bao la, đi kèm với lòng biết ơn và sự tự lập đáng quý của bạn nhỏ. Đó là một tình cảm trong sáng, sâu sắc, khiến người đọc không khỏi xúc động và tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng, yêu thương mẹ nhiều hơn.  2. Viết bài văn kể lại một lỗi lầm mà em từng mắc phải  Answer: Đây là một đề bài mở, yêu cầu học sinh tự viết một bài văn kể chuyện dựa trên trải nghiệm cá nhân Để hoàn thành tốt bài văn này, em cần:
  • Xác định lỗi lầm: Chọn một lỗi lầm cụ thể mà em từng mắc phải (ví dụ: nói dối, làm vỡ đồ vật, không vâng lời, lười học...). 
  • Kể lại sự việc: Trình bày rõ ràng diễn biến câu chuyện: hoàn cảnh xảy ra, hành động sai lầm của em, hậu quả của lỗi lầm đó. 
  • Bày tỏ cảm xúc: Nêu cảm xúc, suy nghĩ của em lúc đó và sau khi nhận ra lỗi sai (hối hận, day dứt...). 
  • Bài học rút ra: Khẳng định bài học kinh nghiệm sâu sắc mà em đã học được từ lỗi lầm đó và cách khắc phục trong tương lai.
F
👑FISH🐟
CTVHS VIP
5 tháng 2

Câu 1.

Bài làm :

Bài thơ “Khi mẹ vắng nhà” của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng về tình cảm của bạn nhỏ dành cho mẹ. Khi mẹ không ở nhà, em bé không ngồi chơi hay than thở mà chủ động làm mọi việc: luộc khoai, giã gạo, thổi cơm, quét sân… Những việc làm giản dị ấy cho thấy em rất thương mẹ và muốn đỡ đần mẹ phần nào. Em làm không phải để được khen, mà là từ tấm lòng yêu thương chân thành. Đặc biệt, ở những câu thơ cuối, bạn nhỏ nhận ra sự vất vả của mẹ: “Áo mẹ mưa bạc màu / Đầu mẹ nắng cháy tóc”. Từ đó, em thấy hiện lên hình ảnh một người mẹ lam lũ, tảo tần vì con. Lời nói “Con chưa ngoan, chưa ngoan!” thể hiện sự day dứt, tự trách của đứa con khi thấy mình chưa làm được nhiều cho mẹ. Bài thơ khiến em xúc động và tự nhắc mình phải biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn bằng những việc làm nhỏ bé hằng ngày.

Câu 2.

Bài làm :

Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường Trung học cơ sở là một kỉ niệm mà em không bao giờ quên. Sáng hôm ấy, em thức dậy sớm hơn mọi ngày. Trời thu trong veo, nắng nhẹ trải trên con đường làng. Em mặc bộ đồng phục mới tinh, chiếc cặp trên vai còn thơm mùi vải mới. Tim em vừa háo hức vừa hồi hộp, như có một chú chim nhỏ đang đập cánh trong lồng ngực.

Khi đến cổng trường, em choáng ngợp trước khung cảnh rộng lớn và khang trang. Cổng trường cao, sân trường lát gạch đỏ, những hàng phượng vươn cao xanh mát. Tiếng trống trường vang lên “tùng… tùng… tùng…” nghe thật trang nghiêm. Em nắm chặt tay mẹ một lúc rồi mới dám bước vào. Lúc ấy, em cảm thấy mình như đang bước sang một thế giới mới – thế giới của những bài học khó hơn, thầy cô mới và những người bạn chưa quen.

Vào lớp, em rụt rè ngồi vào bàn cuối. Cô giáo chủ nhiệm bước vào với nụ cười hiền hậu, giọng nói ấm áp. Cô giới thiệu về lớp, về những điều cần cố gắng trong năm học mới. Dần dần, sự lo lắng trong em tan biến, thay vào đó là cảm giác yên tâm và tin tưởng. Giờ ra chơi, em làm quen được với vài bạn mới, chúng em cùng nhau cười nói rộn ràng dưới gốc phượng.

Ngày đầu tiên ở trường THCS đã khép lại với thật nhiều cảm xúc. Đó là ngày đánh dấu một chặng đường mới trong cuộc đời học sinh của em – chặng đường của sự trưởng thành, nỗ lực và ước mơ.

( Vũ Minh Hoàng )

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.CON VẸT NGHÈO Hằng năm, mỗi khi mùa xuân về, các giống chim và thú vật lại rủ nhau tới rừng mở hội. Nào Voi, Gấu, Hổ, Lợn Lòi... trổ tài thi khoẻ. Nào Khỉ, Vượn, Sóc... đua nhau leo trèo. Còn các giống chim khác thì thi giọng hát. Trong bầy chim muôn hình ngàn vẻ kia, có chú Vẹt áo đen. Chú ta cũng khấp khởi đi thi. Gặp ai, nó cũng khoe mình có rất nhiều...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.

CON VẸT NGHÈO

Hằng năm, mỗi khi mùa xuân về, các giống chim và thú vật lại rủ nhau tới rừng mở hội. Nào Voi, Gấu, Hổ, Lợn Lòi... trổ tài thi khoẻ. Nào Khỉ, Vượn, Sóc... đua nhau leo trèo. Còn các giống chim khác thì thi giọng hát.

Trong bầy chim muôn hình ngàn vẻ kia, có chú Vẹt áo đen. Chú ta cũng khấp khởi đi thi. Gặp ai, nó cũng khoe mình có rất nhiều giọng hót. Nhìn thấy Vượn, nó hú tiếng Vượn. Nhác thấy Ếch bì bộp nhảy ra, nó cũng hé mỏ "ộp ộp" luôn. Trên đường đi, gặp Hoạ Mi đang cố luyện giọng, Vẹt tỏ vẻ thương hại. Nó nghĩ: "Việc gì mà phải hót lên hót xuống mãi thế?". Gặp Sáo líu lo khúc hát đồng quê, Vẹt không thèm lắng nghe. Cậy mình biết hót nhiều giọng còn tuyệt vời hơn thế, nên nó huênh hoang lắm. Gặp ai, nó cũng khoe trước:

− Kì thi này, tôi chiếm giải nhất cho mà xem!

Vào cuộc thi, tất cả đều rất vui và cũng rất lo. Sẽ có và đang có ở đây biết bao nhiêu tài năng, chưa thể rõ ai xuất sắc nhất. Bởi thế, loài chim nào cũng yên lặng đợi chờ. Chỉ có Vẹt là cứ lăng xăng, chạy chỗ nọ chỗ kia, làm như mình sắp đoạt giải đến nơi.

Đã tới giờ thi tài. Giám khảo Chim Khuyên và Ếch mời các bạn trong rừng hãy hăng hái ghi tên biểu diễn. Trong lúc chờ đợi xem ai ra trước, Vẹt nhấp nhổm nhưng chưa dám xung phong. Bỗng nghe "quạc quạc", Vẹt quay lại. A, Vịt à? Vịt ra trước à? Thấy vậy, Vẹt ta liền nhảy vào hót lên một chuỗi âm thanh líu ríu. Chim Khuyên nhấc bút định chấm cho Vẹt tám điểm, thì Liếu Điếu kêu:

− Đấy là tiếng hót của tôi!

Ban giám khảo bảo Vẹt hót lại. Vẹt liền đập cánh, vươn cổ gáy một hơi dài. Gà Trống lên tiếng:

− Đấy là tiếng hót của tôi!

Vẹt tức mình, huýt một hồi lanh lảnh. Chích Choè đứng bên cạnh nhận ngay đấy là giọng hót của Chích Choè.

Giám khảo Ếch liền bảo Vẹt hãy hót lên tiếng hót của chính mình. Vẹt nhướn cổ, hú rõ to. Ngay lúc đó, Vượn nhào tới túm lấy Vẹt:

− Sao lại hú tiếng của tớ?

Vẹt hoảng hốt bay lên. Nó không làm sao nghĩ ra cho được tiếng hót của mình nữa. Nó ngượng nghịu nhìn các bạn. Từ xưa đến nay, Vẹt chỉ biết bắt chước, hót theo tiếng hót của người khác mà thôi. Nó hót đấy mà nó không hiểu gì cả. Tới lúc này, nó mới biết là nó rất nghèo. Nó không có tiếng hót riêng...

(Theo Phong Thu, NXB Kim Đồng, 2018, tr.149 − 151)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5.

Câu 1. Văn bản "Con Vẹt nghèo" được kể bằng lời của ai?

Câu 2. Nhan đề của văn bản là "Con Vẹt nghèo". Theo em, vì sao Vẹt lại bị coi là "nghèo" trong khi nó có thể hót rất nhiều giọng hót khác nhau?

Câu 3. Vẹt đã làm gì khi tới lượt mình biểu diễn? Vì sao Vẹt lại bị các con vật khác phản đối?

Câu 4. Em hãy so sánh thái độ của Vẹt với các nhân vật khác khi chuẩn bị cho cuộc thi. Qua sự khác biệt đó, tác giả muốn làm nổi bật nét tính cách nào của nhân vật Vẹt? Em có đồng tình với nét tính cách này không? Vì sao?

Câu 5. Những câu văn cuối văn bản là "Tới lúc này, nó mới biết là nó rất nghèo. Nó không có tiếng hót riêng...". Từ nhận thức của Vẹt, em rút ra bài học gì cho việc học tập và rèn luyện của bản thân? (Trình bày ngắn gọn 5 − 7 dòng)

8
Câu 1. Văn bản "Con Vẹt nghèo" được kể bằng lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba).  Câu 2. Vẹt được coi là "nghèo" dù biết nhiều giọng vì:
  • Vẹt không có giọng hót thật sự của riêng mình, mà chỉ biết bắt chước, sao chép âm thanh của loài khác.
  • Vẹt "nghèo" về tư duy và tâm hồn, không tự tin vào giá trị bản thân và không biết tạo ra sự khác biệt. 
Câu 3.
  • Hành động của Vẹt: Khi tới lượt, Vẹt liên tục nhại lại tiếng hót của Vịt (liếu ríu), tiếng Gà Trống (gáy dài), tiếng Chích Chòe (huýt lanh lảnh) và tiếng Vượn (hú).
  • Lý do bị phản đối: Các con vật khác phản đối vì Vẹt đang "đạo" giọng của chúng, gian lận trong cuộc thi và không có giọng hót riêng (bị Liếu Điếu, Gà Trống, Chích Choè, Vượn nhận ra đó là giọng của chúng). 
Câu 4.
  • So sánh thái độ: Các loài chim khác (như Hoạ Mi, Sáo) chăm chỉ luyện tập, yên lặng, hồi hộp chờ đợi và tôn trọng cuộc thi. Trái lại, Vẹt tỏ ra huênh hoang, khinh thường người khác, lăng xăng, tự tin thái quá, tự vỗ ngực sẽ thắng.
  • Nét tính cách: Tác giả làm nổi bật tính cách khoe khoang, huênh hoang, lười tư duy, thích bắt chước của Vẹt.
  • Đồng tình/Không đồng tình: Không đồng tình. Vì thái độ này thể hiện sự thiếu tôn trọng người khác, thiếu trung thực và sự tự phụ, không tập trung phát triển bản thân. 
Câu 5. Bài học rút ra: Từ câu chuyện của Vẹt, em hiểu rằng trong học tập và rèn luyện, việc chỉ biết "sao chép" (bắt chước) kiến thức, bài làm của bạn mà không hiểu thấu đáo sẽ khiến bản thân trở nên "nghèo nàn" về trí tuệ. Cần phải chủ động học hỏi, rèn luyện tư duy độc lập, sáng tạo để tạo ra "tiếng hót riêng" – giá trị độc đáo của chính mình. Sự tự tin phải dựa trên thực lực, không phải sự huênh hoang. Hãy luôn tìm tòi, hiểu sâu kiến thức thay vì chỉ bắt chước hình thức. 
5 tháng 2

Câu 1.
Văn bản Con Vẹt nghèo được kể bằng lời của người kể chuyện ngôi thứ ba

Câu 2.
Vẹt bị coi là “nghèo” vì tuy có thể hót được nhiều giọng khác nhau nhưng tất cả đều là bắt chước, không có tiếng hót riêng của chính mình. Sự “nghèo” ở đây là nghèo về bản sắc, tài năng thật sự.

Câu 3.
Khi tới lượt biểu diễn, Vẹt hót liên tiếp nhiều âm thanh khác nhau. Tuy nhiên, Vẹt bị các con vật khác phản đối vì những tiếng hót đó đều là giọng của các loài chim khác, không phải tiếng hót của riêng Vẹt.

Câu 4.
Trước cuộc thi, các loài chim khác đều chăm chỉ luyện tập, khiêm tốn và nghiêm túc, còn Vẹt thì huênh hoang, tự mãn, coi thường người khác. Qua sự đối lập đó, tác giả làm nổi bật tính cách tự cao, ỷ lại vào việc bắt chước của Vẹt. Em không đồng tình với nét tính cách này vì nó khiến con người dễ thất bại và không phát triển được năng lực thật của bản thân.

Câu 5.
Từ nhận thức của Vẹt, em rút ra bài học rằng trong học tập và rèn luyện, mỗi người cần có sự cố gắng và sáng tạo của riêng mình. Không nên học theo người khác một cách máy móc mà phải hiểu bản chất vấn đề. Chỉ khi tự rèn luyện bằng năng lực thật, ta mới có kiến thức vững vàng. Đồng thời, cần tránh thái độ tự mãn, kiêu căng. Sự khiêm tốn và chăm chỉ sẽ giúp em tiến bộ hơn mỗi ngày.

1. Nêu cảm xúc về bài thơ "Cây đa"  Answer: Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa gợi lên cảm xúc về sự vĩ đại, trường tồn của thiên nhiên và tình yêu quê hương sâu sắc. Bài thơ "Cây đa" của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và ấn tượng mạnh mẽ. Trước hết, em cảm nhận được sự vĩ đại, to lớn của cây đa qua những câu thơ miêu tả. Cây đa hiện lên không chỉ là một thực thể thiên nhiên mà còn là một chứng nhân lịch sử, chứng kiến bao thăng trầm, đổi thay của làng quê. Hình ảnh cây đa đầu làng đã trở thành một biểu tượng quen thuộc, gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ, gợi lên cảm giác bình yên, thân thuộc.  Hơn nữa, bài thơ còn khơi dậy trong em tình yêu quê hương, đất nước nồng nàn. Cây đa không chỉ là cảnh vật mà còn là linh hồn của làng quê Việt Nam. Mỗi khi đọc thơ, em như được trở về với không gian làng quê mộc mạc, được sống lại những kỷ niệm êm đềm bên gốc đa già. Tình cảm của tác giả dành cho cây đa cũng chính là tình cảm yêu mến, trân trọng đối với quê hương mình. Bài thơ giúp em hiểu rằng, tình yêu quê hương đôi khi bắt nguồn từ những điều giản dị, gần gũi như cây đa, bến nước, sân đình.  2. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân  Answer: Trải nghiệm đáng nhớ của em là chuyến đi thăm Lăng Bác cùng gia đình, gợi lên lòng kính trọng và tình yêu quê hương đất nước sâu sắc. Trong những trải nghiệm cùng người thân, chuyến đi thăm Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Hà Nội là kỷ niệm đáng nhớ nhất đối với em. Đó là một ngày nắng đẹp, gia đình em hòa vào dòng người từ khắp mọi miền Tổ quốc về viếng Bác. Cảm giác háo hức, mong chờ len lỏi trong lòng em.  Khi bước vào bên trong Lăng, một không khí trang nghiêm, tĩnh lặng bao trùm. Em cảm nhận được sự lạnh lẽo và sự uy nghiêm của các chú bộ đội đứng gác. Và rồi, hình ảnh Bác Hồ nằm đó, hiền từ, giản dị, khiến trái tim em trào dâng niềm kính trọng và tự hào vô hạn. Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu thêm về vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc mà còn thắt chặt thêm tình cảm gia đình, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc ý nghĩa. Sau chuyến đi, em càng thêm yêu và tự hào về đất nước mình. 
5 tháng 2

Câu 1. (2,0 điểm)
Bài thơ Cây đa của Trần Đăng Khoa gợi cho em nhiều cảm xúc sâu lắng và thân thương về làng quê Việt Nam. Hình ảnh cây đa hiện lên vừa gần gũi vừa giàu sức sống, gắn bó mật thiết với thiên nhiên và con người nơi thôn quê. Dưới ngòi bút tinh tế của tác giả, cây đa không chỉ là một cây cổ thụ mà còn như một người bạn hiền che chở cho chim chóc, trâu bò và cả những người nông dân nghỉ ngơi sau giờ lao động vất vả. Bức tranh làng quê trong bài thơ hiện lên yên bình, trù phú với biển lúa vàng, dòng nước trong và âm thanh rì rào của lá, của ve. Qua bài thơ, em thêm yêu vẻ đẹp giản dị của quê hương và trân trọng những hình ảnh thân quen đã nuôi dưỡng tâm hồn bao thế hệ.

Câu 2. (4,0 điểm)
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ bên người thân, và với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là chuyến về quê cùng bà ngoại vào mùa hè năm ngoái. Đó là lần đầu tiên em được ở quê lâu như vậy, nên mọi thứ đều rất mới mẻ và thú vị.

Quê bà là một vùng quê yên bình với những cánh đồng lúa trải dài và con đường đất nhỏ quanh co. Mỗi buổi sáng, bà thường dậy sớm nấu cơm rồi gọi em ra vườn tưới cây. Bà vừa làm vừa kể cho em nghe những câu chuyện ngày xưa, giọng nói chậm rãi và ấm áp. Em thích nhất là buổi chiều, hai bà cháu cùng ngồi dưới gốc cây mát rượi, bà quạt cho em ngủ và xoa đầu em thật nhẹ. Những lúc ấy, em cảm nhận được tình yêu thương giản dị nhưng vô cùng sâu sắc của bà.

Một hôm, em theo bà ra đồng gặt lúa. Dưới cái nắng hè gay gắt, nhìn bà vẫn cần mẫn làm việc, em thương bà hơn và tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng bà. Chuyến về quê ấy tuy không dài nhưng đã để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp và cảm xúc khó quên.

Trải nghiệm đó giúp em hiểu hơn về tình cảm gia đình và trân trọng những giây phút được ở bên người thân yêu của mình.

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau. CÂY ĐA Làng em có cây đa Bên mương nước giữa đồng Lá xanh dòng nước bạc Biển lúa vàng mênh mông Cây đa gọi gió đến Cây đa vẫy chim về Đa mỗi ngày một lớn Và nuôi thêm nhiều ve Dưới bóng đa, con trâu Thong thả nhai hương lúa...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau.

CÂY ĐA

Làng em có cây đa
Bên mương nước giữa đồng
Lá xanh dòng nước bạc
Biển lúa vàng mênh mông

Cây đa gọi gió đến
Cây đa vẫy chim về
Đa mỗi ngày một lớn
Và nuôi thêm nhiều ve

Dưới bóng đa, con trâu
Thong thả nhai hương lúa
Đủng đỉnh đàn bò về
Lông hồng như đốm lửa

Trưa nắng loé trên đầu
Các bác làm nghỉ mát
Vòm đa rì rào xanh
Ve kêu, muôn lá quạt...

(Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, 1968)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5. (trình bày ngắn gọn)

Câu 1. Chỉ ra vần được gieo trong khổ thơ đầu của bài thơ.

Câu 2. Cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho những sự vật nào?

Câu 3. Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp như thế nào?

Câu 4. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ thứ hai.

Câu 5. Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ đã gợi cho em những cảm xúc, suy nghĩ gì về quê hương mình? Em sẽ làm gì để giữ gìn những vẻ đẹp đáng quý của quê hương? (Trình bày khoảng 5 − 7 câu)

34
1. Chỉ ra vần được gieo trong khổ thơ đầu của bài thơ.  Answer: Vần "a" và "ông"
Trong khổ thơ đầu, các từ cuối dòng gieo vần với nhau: "đa" (dòng 1) và "lá" (dòng 3) gieo vần "a". "Đồng" (dòng 2) và "mông" (dòng 4) gieo vần "ông". 
2. Cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho những sự vật nào?  Answer: Gió, chim, ve, trâu, bò, và người nông dân
Cây đa là nơi gọi gió đến, vẫy chim về, nuôi thêm nhiều ve. Dưới bóng đa, con trâu thong thả nhai hương lúa, đàn bò về, và các bác làm đồng nghỉ mát. 
3. Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp như thế nào?  Answer: Bình yên, giàu sức sống và tươi sáng
Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp bình dị, yên ả qua hình ảnh mương nước, đồng lúa mênh mông, và cuộc sống sinh hoạt đời thường của người dân, trâu bò dưới bóng đa. Cảnh vật đầy màu sắc tươi sáng: lá xanh, nước bạc, lúa vàng, lông bò hồng như đốm lửa. 
4. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ thứ hai.  Answer: Biện pháp nhân hóa
Trong khổ thơ thứ hai, tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa qua các từ "gọi", "vẫy", "nuôi" ("Cây đa gọi gió đến / Cây đa vẫy chim về / Và nuôi thêm nhiều ve"). Tác dụng là làm cho hình ảnh cây đa trở nên sống động, gần gũi, có hồn như một con người, thể hiện tình cảm gắn bó của tác giả với cây đa quê hương. 
5. Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ đã gợi cho em những cảm xúc, suy nghĩ gì về quê hương mình? Em sẽ làm gì để giữ gìn những vẻ đẹp đáng quý của quê hương? (Trình bày khoảng 5-7 câu)  Answer: Cảm xúc yêu mến, tự hào và ý thức bảo vệ vẻ đẹp quê hương
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi lên trong em tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về vẻ đẹp bình dị, thanh bình của quê hương Việt Nam. Em cảm nhận được sự gắn bó máu thịt giữa con người và thiên nhiên, thấy được hồn quê mộc mạc, đáng quý. Để giữ gìn những vẻ đẹp này, em sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để sau này góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp hơn. Đồng thời, em cũng sẽ tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường, giữ gìn cảnh quan xanh, sạch, đẹp của làng quê mình.
5 tháng 2

Câu 1.
Khổ thơ đầu gieo vần “a” (đa – là – bạc – vàng [vần lưng gần]).

Câu 2.
Cây đa trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho chim, ve, trâu, bò và con người (các bác nông dân nghỉ mát).

Câu 3.
Bức tranh làng quê hiện lên yên bình, trù phú và giàu sức sống, với cây đa xanh mát, dòng nước trong, biển lúa vàng và con người lao động hiền hòa.

Câu 4.
Trong khổ thơ thứ hai, tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa qua các hình ảnh “cây đa gọi gió đến”, “cây đa vẫy chim về”. Biện pháp này làm cho cây đa trở nên gần gũi, có hồn, như một người bạn thân thiết của làng quê.

Câu 5.
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em cảm xúc yêu thương, gắn bó và tự hào về quê hương mình. Quê hương hiện lên giản dị nhưng rất đỗi ấm áp và yên bình. Em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên hòa quyện với cuộc sống con người. Điều đó khiến em thêm trân trọng những gì quê hương đang có. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ có ý thức bảo vệ môi trường, chăm sóc cây xanh. Đồng thời, em sẽ tuyên truyền cho mọi người cùng chung tay giữ gìn quê hương ngày càng xanh, sạch, đẹp.

Hoàn toàn được bạn nhé! Việc không viết tên thật, sử dụng biệt danh như "Bông hoa nhỏ" gửi cho "Cỏ bốn lá" làm cho bức thư trở nên bí ẩn, lãng mạn và đáng yêu hơn rất nhiều. Đây là cách xưng hô tuyệt vời để tạo điểm nhấn đặc biệt cho nội dung bạn muốn gửi gắm. Gợi ý cách viết:
  • Người nhận: Gửi Cỏ bốn lá xinh đẹp/may mắn,
  • Người gửi: Từ Bông hoa nhỏ (luôn hướng về phía cậu).
Bạn có thể tự do sáng tạo nội dung mà không cần lo lắng về việc phải dùng tên thật.

thư upu thì không bạn nhé! lỡ bạn đc giải thì họ ko có cách nào để liên lạc bạn đâu!

5 tháng 2

Trong buổi sớm tinh khôi, hai cha con thong thả đi dạo trên bãi cát vàng óng ả. Sóng biển rì rào vỗ bờ, những cánh buồm trắng thấp thoáng ngoài khơi khiến cậu bé mê mẩn. Bàn tay to lớn của người cha nắm chặt tay con, vừa đi vừa kể cho con nghe về những chuyến ra khơi của người dân chài và ước mơ lớn lao được khám phá biển cả. Gương mặt người cha nhuộm nắng gió vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhìn những cánh buồm no gó. Cậu bé lằng nghe, đôi mắt háo hức như muốn theo những cánh buồm ra xa, nuôi dưỡng trong lòng khát vọng khám phá chân trời mới. Không khí biển mặn mòi, tiếng hải âu và sóng gió trở thành bức tranh sống động in sâu trong ký ức hai cha con.

Trong không gian bao la của buổi sớm mai, cảnh hai cha con dạo bước trên bờ biển hiện lên thật đẹp và bình yên. Sau trận mưa đêm, bầu trời như được gột rửa trở nên trong trẻo, rực rỡ dưới ánh bình minh, còn bãi cát thì mịn màng và lấp lánh như dát bạc. Người cha cao lớn dắt tay cậu con trai nhỏ nhắn bước đi trên nền cát ướt, để lại những dấu chân to, nhỏ đan xen nối dài như một sự tiếp nối giữa hai thế hệ. Ánh mặt trời rực rỡ phản chiếu lên mặt biển mênh mông, khiến vạn vật như bừng sáng trong sự giao hòa giữa đất trời. Trong khung cảnh tuyệt mĩ ấy, cuộc trò chuyện giữa cha và con trở nên thiêng liêng, mở ra những khát khao về những chân trời mới xa xôi phía sau làn nước xanh biếc.