K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

4 tháng 2

Văn học hiện đại là giai đoạn văn học xuất hiện từ đầu thế kỷ XX đến nay, đặc trưng bởi sự đổi mới về tư duy, hình thức và ngôn ngữ nhằm phản ánh thực tại biến động của xã hội công nghiệp. Khác với văn học cổ điển thường tuân thủ các quy tắc ước lệ, văn học hiện đại tập trung vào: Cá nhân hóa: Đề cao cái tôi và thế giới nội tâm phức tạp của con người. Đa dạng phong cách: Xuất hiện nhiều trào lưu mới như lãng mạn, thực tiễn, và siêu thực. Ngôn ngữ đời thường: Sử dụng câu văn tự do, gần gũi với nhịp sống hiện đại.

Văn học hiện đại là giai đoạn văn học gắn liền với sự đổi mới về tư duy, nội dung và hình thức, thoát khỏi những quy phạm khắt khe của văn học cổ điển (văn học trung đại). Dưới đây là những đặc điểm ngắn gọn nhất:
  1. Thời điểm: Tại Việt Nam, văn học hiện đại bắt đầu từ đầu thế kỷ XX (khoảng sau năm 1900), khi chữ Quốc ngữ dần thay thế chữ Hán và chữ Nôm.
  2. Cái tôi cá nhân: Thay vì nói về cái "ta" chung chung hay đạo lý giáo điều, văn học hiện đại tập trung khai thác cảm xúc, tâm lý và đời sống riêng tư của cái tôi cá nhân.
  3. Hình thức mới: Xuất hiện các thể loại mới như tiểu thuyết hiện đại, thơ mới, kịch nói, phóng sự... Cách viết tự do, không bị gò bó bởi niêm luật, điển tích.
  4. Ngôn ngữ: Sử dụng ngôn ngữ đời thường, gần gũi với tiếng nói hằng ngày của nhân dân, thay cho lối nói ước lệ, tượng trưng ngày xưa.
  5. Tính đa dạng: Phản ánh đa chiều mọi mặt của đời sống, từ tình yêu, lý tưởng đến các vấn đề nhức nhối trong xã hội.


3 tháng 2

Thơ lục bát là thể thơ truyền thống Việt Nam, gồm các cặp câu 6 tiếng (lục) và 8 tiếng (bát) luân phiên

4 tháng 2

Thơ lục bát là thể thơ sáu tám, tức là câu đầu tiên gồm 6 từ câu nối tiếp theo gồm 8 từ. Cách gieo vần của thơ lục bát là vần chân và vần lưng.

Trâu ơi ta bảo trâu này,

Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.

Cấy cày vốn nghiệp nông gia,

Ta đây trâu đấy ai mà quản công.

Gieo vần lưng: này - cày

Gieo vần chân(ta - gia)


4 tháng 2

Em điền đầy đủ câu hỏi nha

4 tháng 2

Thơ lục bát là thể thơ sáu tám, tức là câu đầu tiên gồm 6 từ câu nối tiếp theo gồm 8 từ. Cách gieo vần của thơ lục bát là vần chân và vần lưng.

Trâu ơi ta bảo trâu này,

Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.

Cấy cày vốn nghiệp nông gia,

Ta đây trâu đấy ai mà quản công.

Gieo vần lưng: này - cày

Gieo vần chân(ta - gia)


4 tháng 2

Dưới đây là **bài văn NLXH khoảng 400 chữ**, giọng chuẩn học sinh, lập luận rõ, dễ đạt điểm cao: --- Trong cuộc sống, lòng dũng cảm luôn được xem là một phẩm chất cao đẹp của con người. Ở thời đại mới – khi xã hội không ngừng biến đổi và con người đối mặt với nhiều thách thức mới – lòng dũng cảm lại càng có ý nghĩa quan trọng đối với mỗi cá nhân.

Lòng dũng cảm là khả năng vượt qua nỗi sợ hãi, khó khăn để hành động đúng đắn, bảo vệ điều tốt đẹp và giá trị chân chính. Dũng cảm không chỉ là sự gan dạ trước hiểm nguy mà còn là bản lĩnh tinh thần, dám đối diện với thử thách, sai lầm và cả chính bản thân mình. Trong thời đại mới, lòng dũng cảm không nhất thiết phải gắn với những hành động lớn lao như ra chiến trường hay đối mặt với hiểm nguy tính mạng, mà còn thể hiện trong những việc rất đời thường.

Ngày nay, con người cần dũng cảm để dám sống thật với chính mình, dám theo đuổi ước mơ, dám vượt qua áp lực học tập, công việc và những định kiến xã hội. Đó là sự dũng cảm của một học sinh không gian lận trong thi cử, của một người trẻ dám nói không với lối sống tiêu cực, hay của một công dân dám lên tiếng bảo vệ lẽ phải trước cái xấu, cái ác. Trong một xã hội hiện đại với nhiều cám dỗ và thử thách, nếu thiếu đi lòng dũng cảm, con người rất dễ thỏa hiệp, buông xuôi và đánh mất những giá trị đạo đức tốt đẹp.

Bên cạnh đó, lòng dũng cảm còn giúp con người vững vàng trước thất bại. Thất bại là điều không thể tránh khỏi trên con đường phát triển, nhưng chỉ những người dũng cảm mới dám đứng lên sau vấp ngã, rút ra bài học và tiếp tục tiến về phía trước. Chính lòng dũng cảm đã giúp con người trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và sống có ý nghĩa hơn.

Tuy nhiên, dũng cảm không đồng nghĩa với liều lĩnh hay hành động mù quáng. Lòng dũng cảm chân chính phải gắn liền với trí tuệ, sự tỉnh táo và trách nhiệm. Mỗi người cần rèn luyện lòng dũng cảm từ những việc nhỏ nhất, từ việc dám nhận lỗi, dám sửa sai đến việc dám hành động vì cộng đồng.

Tóm lại, trong thời đại mới, lòng dũng cảm là chìa khóa giúp con người vượt qua khó khăn, khẳng định giá trị bản thân và góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Mỗi chúng ta cần ý thức rèn luyện và nuôi dưỡng phẩm chất quý giá ấy để sống xứng đáng và có ích cho cuộc đời.

Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao của thời đại 4.0, lòng dũng cảm không còn bó hẹp trong hình ảnh những chiến sĩ xông pha trận mạc, mà nó đã trở thành một "hệ điều hành" thiết yếu trong tâm hồn mỗi con người. Lòng dũng cảm trong thời đại mới chính là bản lĩnh dám đối mặt với sự thật, dám bước ra khỏi vùng an toàn và kiên định với những giá trị đạo đức tốt đẹp. Trước hết, dũng cảm ngày nay thể hiện ở việc dám đổi mới và thích nghi. Giữa làn sóng công nghệ thay đổi từng giờ, nếu thiếu đi sự can đảm để học hỏi cái mới và từ bỏ những tư duy cũ kỹ, con người sẽ dễ dàng bị đào thải. Đó là những người trẻ dám khởi nghiệp từ những ý tưởng khác biệt, hay những cá nhân sẵn sàng thay đổi lộ trình nghề nghiệp để theo đuổi đam mê. Thứ hai, trong một thế giới phẳng đầy rẫy thông tin đa chiều, dũng cảm còn là bản lĩnh bảo vệ chính kiến và sự thật. Nó là tiếng nói phê phán những điều sai trái trên không gian mạng, là sự kiên định không chạy theo đám đông tiêu cực (herd mentality). Việc dám sống thật với bản thân, dám thừa nhận sai lầm trong một xã hội coi trọng hình thức cũng là một biểu hiện cao đẹp của lòng dũng cảm. Hơn thế nữa, lòng dũng cảm giúp con người vượt qua nỗi sợ thất bại. Thời đại mới tạo ra nhiều cơ hội nhưng cũng đi kèm áp lực lớn. Người dũng cảm là người xem thất bại là những "dữ liệu" quý giá để trưởng thành, thay vì gục ngã trước những thử thách của cuộc sống. Tuy nhiên, dũng cảm không đồng nghĩa với liều lĩnh vô căn cứ hay sự ngông cuồng bất chấp luật pháp. Một trái tim dũng cảm cần đi đôi với một khối óc tỉnh táo và lòng trắc ẩn. Chúng ta cần lên án thái độ hèn nhát, vô cảm trước cái xấu nhưng cũng cần tránh xa lối sống nổi loạn nhân danh sự can đảm.
4 tháng 2

Phố cổ Hội An là một trong những di sản văn hóa nổi tiếng của Việt Nam, nằm ở tỉnh Quảng Nam, thuộc khu vực miền Trung. Hội An được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới bởi giá trị lịch sử, kiến trúc và văn hóa đặc sắc. Đây từng là một cảng thị quốc tế sầm uất từ thế kỷ 16–17, nơi giao thương giữa thương nhân Nhật, Trung Quốc, phương Tây và người Việt. Khu phố cổ giữ lại nhiều di tích, kiến trúc độc đáo như các nhà cổ, hội quán, chùa chiền, hệ thống kênh rạch và cầu Nhật Bản. Những ngôi nhà ở đây thường có kiến trúc cổ thấp tầng, mái ngói, tường vàng, phản ánh sự giao thoa văn hóa Á – Âu. Điểm đặc trưng của Hội An là mặt phố nhỏ, mái hiên dài, đèn lồng nhiều màu rực rỡ, đặc biệt về đêm tạo nên không gian cổ kính, lãng mạn. Về phân bố và hoạt động, phố cổ tập trung ở trung tâm thành phố Hội An ven sông Thu Bồn. Đây là nơi diễn ra các hoạt động du lịch, mua sắm, ẩm thực và văn hóa truyền thống như lễ hội đèn lồng, trò chơi dân gian, các xưởng thủ công mỹ nghệ.

4 tháng 2

Chầu chực chứ không phải là trầu trực

Chọn C

em cảm ơn cô ạ

4 tháng 2

3443

+

4545

------------

7988



1 tháng 2



Bài văn: Người em kể chuyện "Cây Khế"

Ngày xưa, trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ tôi mất sớm, chỉ để lại cho hai anh em một căn nhà nhỏ cùng chút tài sản ít ỏi. Anh trai tôi là người lớn hơn, nên được quyền chia phần trước. Anh lấy hết ruộng vườn, nhà cửa, trâu bò, chỉ để lại cho tôi một mảnh đất nhỏ với một cây khế già. Lúc ấy, tôi buồn lắm, nhưng nghĩ phận mình là em, không nên tranh giành. Tôi chấp nhận sống trong căn nhà đơn sơ, bên gốc khế, lấy công việc làm thuê và trái khế làm nguồn sống qua ngày.

Cây khế ấy không chỉ là tài sản duy nhất, mà còn là người bạn thân thiết của tôi. Mỗi mùa khế chín, tôi hái từng quả vàng ươm, ngọt lịm, đem ra chợ bán hoặc ăn cho qua cơn đói. Dù cuộc sống nghèo nàn, tôi vẫn thấy bình yên, bởi lòng tôi không tham lam, chỉ mong có cái ăn, cái mặc và sự thanh thản.

Một ngày nọ, khi khế chín rộ, có một con chim lạ bay đến. Đó là một con chim to lớn, lông vàng óng ánh, đôi mắt sáng rực như ngọc. Chim đậu xuống cây khế, ăn từng quả một cách ngon lành. Ban đầu, tôi lo lắng, sợ chim ăn hết khế thì tôi chẳng còn gì để sống. Nhưng rồi chim quay sang nói với tôi bằng giọng người:
“Ăn một quả, trả một cục vàng. Ăn bao nhiêu, trả bấy nhiêu.”

Tôi ngạc nhiên vô cùng, nhưng cũng tin lời chim. Quả nhiên, sau khi ăn khế, chim mang tôi theo trên lưng, vượt qua núi cao, biển rộng, đến một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Chim bảo tôi lấy vừa đủ, không tham lam. Tôi chỉ lấy một túi nhỏ, đủ để sống qua ngày, rồi cảm ơn chim và trở về. Từ đó, cuộc sống của tôi thay đổi. Tôi có tiền sửa lại căn nhà, mua thêm đồ dùng, giúp đỡ người nghèo trong làng. Nhưng lòng tôi vẫn giữ sự giản dị, không tham lam, không khoe khoang.

Tin tức về tôi đến tai anh trai. Anh vốn tham lam, thấy tôi giàu có thì sinh lòng ghen tị. Anh tìm đến, hỏi han, rồi tìm cách đổi phần tài sản: anh lấy cây khế, bắt tôi về sống trong căn nhà cũ nát. Tôi không phản đối, bởi nghĩ rằng cây khế vốn là duyên phận, nếu anh muốn thì tôi nhường. Nhưng trong lòng, tôi lo lắng cho anh, bởi tôi biết anh vốn tham lam, không biết đủ.

Quả nhiên, khi chim lạ đến ăn khế, anh tôi cũng được hứa “ăn một quả, trả một cục vàng”. Chim đưa anh đến hòn đảo vàng bạc. Nhưng khác với tôi, anh tham lam, lấy hết vàng bạc, chất đầy hai bao to. Khi trở về, vì quá nặng, chim không thể bay nổi. Giữa biển khơi, chim mỏi cánh, anh tôi rơi xuống nước và mãi mãi không trở về. Tôi đau lòng lắm, bởi dẫu anh có tham lam, vẫn là máu mủ ruột thịt. Nhưng tôi hiểu rằng đó là cái giá của lòng tham, của sự ích kỷ.

Từ đó, tôi sống một mình bên cây khế, nhớ về anh, nhớ về những ngày thơ ấu. Tôi càng trân trọng cây khế hơn, bởi nó không chỉ nuôi sống tôi, mà còn dạy cho tôi bài học lớn: con người phải biết sống khiêm nhường, biết đủ, không tham lam, mới có hạnh phúc bền lâu.


Phát triển thêm cảm xúc và chi tiết (để dài tương đương ba mặt giấy)

  • Tôi kể lại tuổi thơ nghèo khó, những ngày đi làm thuê, tối về ngồi dưới gốc khế nghe tiếng gió thổi, lòng bình yên.
  • Tôi miêu tả cảnh chim lạ xuất hiện: đôi cánh vàng rực, bay lượn giữa trời xanh, tiếng hót vang vọng như khúc nhạc thần tiên.
  • Tôi miêu tả chuyến đi đến đảo vàng: biển xanh mênh mông, sóng vỗ dữ dội, núi cao trập trùng, rồi ánh sáng lấp lánh của vàng bạc châu báu khiến tôi choáng ngợp. Nhưng tôi vẫn giữ lòng bình tĩnh, chỉ lấy vừa đủ.
  • Tôi miêu tả sự thay đổi trong cuộc sống: từ căn nhà rách nát thành ngôi nhà nhỏ khang trang, nhưng tôi vẫn giữ thói quen giản dị, ăn cơm rau, sống chan hòa với xóm làng.
  • Tôi miêu tả sự tham lam của anh trai: ánh mắt thèm khát, bàn tay run rẩy khi ôm vàng, rồi cảnh chim chao đảo giữa biển, tiếng kêu cứu của anh chìm dần trong sóng nước.
  • Tôi kết thúc bằng sự suy ngẫm: cuộc đời dạy tôi rằng hạnh phúc không nằm ở vàng bạc, mà nằm ở sự thanh thản trong tâm hồn. Cây khế vẫn đứng đó, xanh tươi, như minh chứng cho bài học muôn đời.


Kết luận

Bài văn này, dưới góc nhìn người em, không chỉ kể lại câu chuyện cổ tích Cây Khế, mà còn mở rộng cảm xúc, miêu tả chi tiết, đủ độ dài để tương đương ba mặt giấy. Nó vừa giữ nguyên cốt truyện, vừa thêm chiều sâu nhân vật, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn bài học về lòng tham và sự biết đủ.

cho tick nếu hay

31 tháng 1

Chị ơi em chưa học văn nghị luận ạ! Nhưng để em tìm giúp chị mấy bài tham khảo nhaa!!

Bài 1: Trong cuộc sống bộn bề với bao lo toan, công việc và học tập, thời gian rảnh rỗi đóng vai trò như một khoảng lặng cần thiết để mỗi người tái tạo năng lượng, cân bằng cảm xúc và phát triển bản thân. Tuy nhiên, việc sử dụng quỹ thời gian quý giá này như thế nào cho hiệu quả lại là một vấn đề xã hội đáng quan tâm. Thời gian rảnh rỗi là khoảng thời gian không bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ bắt buộc như làm việc, học hành hay việc nhà. Đây là "tài sản" riêng của mỗi người, cho phép họ tự do lựa chọn hoạt động phù hợp với sở thích và nhu cầu của mình. Sử dụng thời gian rảnh một cách khôn ngoan mang lại nhiều lợi ích thiết thực: giúp ta nâng cao kiến thức, rèn luyện kỹ năng sống, cải thiện sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, đồng thời thắt chặt các mối quan hệ xã hội. Đọc một cuốn sách hay, tham gia một lớp học ngoại ngữ, chơi một môn thể thao mới, hay đơn giản chỉ là dành thời gian chất lượng bên gia đình đều là những cách tuyệt vời để làm giàu thêm cuộc sống của bản thân. Ngược lại, thực trạng đáng báo động hiện nay là không ít người, đặc biệt là giới trẻ, đang lãng phí thời gian rảnh rỗi vào những hoạt động vô bổ. Việc đắm chìm vào mạng xã hội, các trò chơi điện tử hay những chương trình giải trí không mang lại giá trị thiết thực trong nhiều giờ liền có thể dẫn đến nhiều hệ quả tiêu cực. Sức khỏe giảm sút do ít vận động, khả năng tập trung kém, tinh thần uể oải, và bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển là những cái giá phải trả cho sự thiếu ý thức trong quản lý thời gian. Để tận dụng tối đa thời gian rảnh, mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một kế hoạch cụ thể. Bắt đầu bằng việc liệt kê những sở thích và mục tiêu cá nhân, sau đó ưu tiên các hoạt động mang tính xây dựng và tích cực. Đặt ra những mục tiêu nhỏ và khen thưởng bản thân khi hoàn thành có thể tạo động lực duy trì thói quen tốt. Quan trọng hơn, chúng ta cần học cách nói "không" với những cám dỗ lãng phí thời gian và biết cân bằng giữa nghỉ ngơi và phát triển. Tóm lại, thời gian rảnh rỗi là một món quà quý giá. Sử dụng nó một cách hiệu quả hay lãng phí hoàn toàn phụ thuộc vào nhận thức và hành động của mỗi người. Bằng cách chủ động biến thời gian nhàn rỗi thành cơ hội để học hỏi, rèn luyện và cống hiến, chúng ta không chỉ làm phong phú đời sống tinh thần của mình mà còn góp phần tích cực vào sự phát triển chung của xã hội.


Bài 2:

Thời gian rảnh rỗi là khoảng thời gian quan trọng giúp con người thư giãn, phát triển bản thân và cân bằng cuộc sống. Tuy nhiên, cách sử dụng quỹ thời gian này ở giới trẻ hiện nay rất đa dạng, có cả mặt tích cực lẫn tiêu cực.

Nhiều bạn trẻ tận dụng thời gian rảnh để học tập, đọc sách, rèn luyện thể thao hoặc tham gia các hoạt động tình nguyện. Đây là những cách sử dụng thời gian hiệu quả, không chỉ giúp nâng cao kiến thức mà còn rèn luyện kỹ năng sống, phát triển nhân cách. Bên cạnh đó, một bộ phận không nhỏ lại dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, chơi game hoặc các hoạt động giải trí vô bổ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe mà còn làm giảm hiệu suất học tập, làm việc.

Để sử dụng thời gian rảnh một cách hợp lý, giới trẻ cần biết cân đối giữa giải trí và học tập, chọn lọc những hoạt động có ích, tránh lãng phí thời gian vào những thói quen không lành mạnh. Bởi lẽ, cách sử dụng thời gian sẽ quyết định sự phát triển và thành công của mỗi người trong tương lai.