3443+4545
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài văn: Người em kể chuyện "Cây Khế"
Ngày xưa, trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ tôi mất sớm, chỉ để lại cho hai anh em một căn nhà nhỏ cùng chút tài sản ít ỏi. Anh trai tôi là người lớn hơn, nên được quyền chia phần trước. Anh lấy hết ruộng vườn, nhà cửa, trâu bò, chỉ để lại cho tôi một mảnh đất nhỏ với một cây khế già. Lúc ấy, tôi buồn lắm, nhưng nghĩ phận mình là em, không nên tranh giành. Tôi chấp nhận sống trong căn nhà đơn sơ, bên gốc khế, lấy công việc làm thuê và trái khế làm nguồn sống qua ngày.
Cây khế ấy không chỉ là tài sản duy nhất, mà còn là người bạn thân thiết của tôi. Mỗi mùa khế chín, tôi hái từng quả vàng ươm, ngọt lịm, đem ra chợ bán hoặc ăn cho qua cơn đói. Dù cuộc sống nghèo nàn, tôi vẫn thấy bình yên, bởi lòng tôi không tham lam, chỉ mong có cái ăn, cái mặc và sự thanh thản.
Một ngày nọ, khi khế chín rộ, có một con chim lạ bay đến. Đó là một con chim to lớn, lông vàng óng ánh, đôi mắt sáng rực như ngọc. Chim đậu xuống cây khế, ăn từng quả một cách ngon lành. Ban đầu, tôi lo lắng, sợ chim ăn hết khế thì tôi chẳng còn gì để sống. Nhưng rồi chim quay sang nói với tôi bằng giọng người:
“Ăn một quả, trả một cục vàng. Ăn bao nhiêu, trả bấy nhiêu.”
Tôi ngạc nhiên vô cùng, nhưng cũng tin lời chim. Quả nhiên, sau khi ăn khế, chim mang tôi theo trên lưng, vượt qua núi cao, biển rộng, đến một hòn đảo đầy vàng bạc châu báu. Chim bảo tôi lấy vừa đủ, không tham lam. Tôi chỉ lấy một túi nhỏ, đủ để sống qua ngày, rồi cảm ơn chim và trở về. Từ đó, cuộc sống của tôi thay đổi. Tôi có tiền sửa lại căn nhà, mua thêm đồ dùng, giúp đỡ người nghèo trong làng. Nhưng lòng tôi vẫn giữ sự giản dị, không tham lam, không khoe khoang.
Tin tức về tôi đến tai anh trai. Anh vốn tham lam, thấy tôi giàu có thì sinh lòng ghen tị. Anh tìm đến, hỏi han, rồi tìm cách đổi phần tài sản: anh lấy cây khế, bắt tôi về sống trong căn nhà cũ nát. Tôi không phản đối, bởi nghĩ rằng cây khế vốn là duyên phận, nếu anh muốn thì tôi nhường. Nhưng trong lòng, tôi lo lắng cho anh, bởi tôi biết anh vốn tham lam, không biết đủ.
Quả nhiên, khi chim lạ đến ăn khế, anh tôi cũng được hứa “ăn một quả, trả một cục vàng”. Chim đưa anh đến hòn đảo vàng bạc. Nhưng khác với tôi, anh tham lam, lấy hết vàng bạc, chất đầy hai bao to. Khi trở về, vì quá nặng, chim không thể bay nổi. Giữa biển khơi, chim mỏi cánh, anh tôi rơi xuống nước và mãi mãi không trở về. Tôi đau lòng lắm, bởi dẫu anh có tham lam, vẫn là máu mủ ruột thịt. Nhưng tôi hiểu rằng đó là cái giá của lòng tham, của sự ích kỷ.
Từ đó, tôi sống một mình bên cây khế, nhớ về anh, nhớ về những ngày thơ ấu. Tôi càng trân trọng cây khế hơn, bởi nó không chỉ nuôi sống tôi, mà còn dạy cho tôi bài học lớn: con người phải biết sống khiêm nhường, biết đủ, không tham lam, mới có hạnh phúc bền lâu.
Phát triển thêm cảm xúc và chi tiết (để dài tương đương ba mặt giấy)
- Tôi kể lại tuổi thơ nghèo khó, những ngày đi làm thuê, tối về ngồi dưới gốc khế nghe tiếng gió thổi, lòng bình yên.
- Tôi miêu tả cảnh chim lạ xuất hiện: đôi cánh vàng rực, bay lượn giữa trời xanh, tiếng hót vang vọng như khúc nhạc thần tiên.
- Tôi miêu tả chuyến đi đến đảo vàng: biển xanh mênh mông, sóng vỗ dữ dội, núi cao trập trùng, rồi ánh sáng lấp lánh của vàng bạc châu báu khiến tôi choáng ngợp. Nhưng tôi vẫn giữ lòng bình tĩnh, chỉ lấy vừa đủ.
- Tôi miêu tả sự thay đổi trong cuộc sống: từ căn nhà rách nát thành ngôi nhà nhỏ khang trang, nhưng tôi vẫn giữ thói quen giản dị, ăn cơm rau, sống chan hòa với xóm làng.
- Tôi miêu tả sự tham lam của anh trai: ánh mắt thèm khát, bàn tay run rẩy khi ôm vàng, rồi cảnh chim chao đảo giữa biển, tiếng kêu cứu của anh chìm dần trong sóng nước.
- Tôi kết thúc bằng sự suy ngẫm: cuộc đời dạy tôi rằng hạnh phúc không nằm ở vàng bạc, mà nằm ở sự thanh thản trong tâm hồn. Cây khế vẫn đứng đó, xanh tươi, như minh chứng cho bài học muôn đời.
Kết luận
Bài văn này, dưới góc nhìn người em, không chỉ kể lại câu chuyện cổ tích Cây Khế, mà còn mở rộng cảm xúc, miêu tả chi tiết, đủ độ dài để tương đương ba mặt giấy. Nó vừa giữ nguyên cốt truyện, vừa thêm chiều sâu nhân vật, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn bài học về lòng tham và sự biết đủ.
cho tick nếu hay
Chị ơi em chưa học văn nghị luận ạ! Nhưng để em tìm giúp chị mấy bài tham khảo nhaa!!
Bài 1: Trong cuộc sống bộn bề với bao lo toan, công việc và học tập, thời gian rảnh rỗi đóng vai trò như một khoảng lặng cần thiết để mỗi người tái tạo năng lượng, cân bằng cảm xúc và phát triển bản thân. Tuy nhiên, việc sử dụng quỹ thời gian quý giá này như thế nào cho hiệu quả lại là một vấn đề xã hội đáng quan tâm. Thời gian rảnh rỗi là khoảng thời gian không bị ràng buộc bởi các nghĩa vụ bắt buộc như làm việc, học hành hay việc nhà. Đây là "tài sản" riêng của mỗi người, cho phép họ tự do lựa chọn hoạt động phù hợp với sở thích và nhu cầu của mình. Sử dụng thời gian rảnh một cách khôn ngoan mang lại nhiều lợi ích thiết thực: giúp ta nâng cao kiến thức, rèn luyện kỹ năng sống, cải thiện sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, đồng thời thắt chặt các mối quan hệ xã hội. Đọc một cuốn sách hay, tham gia một lớp học ngoại ngữ, chơi một môn thể thao mới, hay đơn giản chỉ là dành thời gian chất lượng bên gia đình đều là những cách tuyệt vời để làm giàu thêm cuộc sống của bản thân. Ngược lại, thực trạng đáng báo động hiện nay là không ít người, đặc biệt là giới trẻ, đang lãng phí thời gian rảnh rỗi vào những hoạt động vô bổ. Việc đắm chìm vào mạng xã hội, các trò chơi điện tử hay những chương trình giải trí không mang lại giá trị thiết thực trong nhiều giờ liền có thể dẫn đến nhiều hệ quả tiêu cực. Sức khỏe giảm sút do ít vận động, khả năng tập trung kém, tinh thần uể oải, và bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển là những cái giá phải trả cho sự thiếu ý thức trong quản lý thời gian. Để tận dụng tối đa thời gian rảnh, mỗi cá nhân cần xây dựng cho mình một kế hoạch cụ thể. Bắt đầu bằng việc liệt kê những sở thích và mục tiêu cá nhân, sau đó ưu tiên các hoạt động mang tính xây dựng và tích cực. Đặt ra những mục tiêu nhỏ và khen thưởng bản thân khi hoàn thành có thể tạo động lực duy trì thói quen tốt. Quan trọng hơn, chúng ta cần học cách nói "không" với những cám dỗ lãng phí thời gian và biết cân bằng giữa nghỉ ngơi và phát triển. Tóm lại, thời gian rảnh rỗi là một món quà quý giá. Sử dụng nó một cách hiệu quả hay lãng phí hoàn toàn phụ thuộc vào nhận thức và hành động của mỗi người. Bằng cách chủ động biến thời gian nhàn rỗi thành cơ hội để học hỏi, rèn luyện và cống hiến, chúng ta không chỉ làm phong phú đời sống tinh thần của mình mà còn góp phần tích cực vào sự phát triển chung của xã hội.Bài 2:
Thời gian rảnh rỗi là khoảng thời gian quan trọng giúp con người thư giãn, phát triển bản thân và cân bằng cuộc sống. Tuy nhiên, cách sử dụng quỹ thời gian này ở giới trẻ hiện nay rất đa dạng, có cả mặt tích cực lẫn tiêu cực.
Nhiều bạn trẻ tận dụng thời gian rảnh để học tập, đọc sách, rèn luyện thể thao hoặc tham gia các hoạt động tình nguyện. Đây là những cách sử dụng thời gian hiệu quả, không chỉ giúp nâng cao kiến thức mà còn rèn luyện kỹ năng sống, phát triển nhân cách. Bên cạnh đó, một bộ phận không nhỏ lại dành quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, chơi game hoặc các hoạt động giải trí vô bổ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe mà còn làm giảm hiệu suất học tập, làm việc.
Để sử dụng thời gian rảnh một cách hợp lý, giới trẻ cần biết cân đối giữa giải trí và học tập, chọn lọc những hoạt động có ích, tránh lãng phí thời gian vào những thói quen không lành mạnh. Bởi lẽ, cách sử dụng thời gian sẽ quyết định sự phát triển và thành công của mỗi người trong tương lai.
-Ngày xưa, Lạc Long Quân là giống rồng ở biển, kết duyên cùng Âu Cơ là giống tiên ở núi. Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, nở thành một trăm người con khỏe mạnh. Sau đó, vì kẻ ở biển, người ở núi nên hai người chia tay. Lạc Long Quân đưa năm mươi con xuống biển sinh sống, còn Âu Cơ dẫn năm mươi con lên núi. Người con trưởng được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, lập nước Văn Lang. Từ đó, các vua Hùng nối nhau cai trị đất nước. Truyện giải thích nguồn gốc cao quý và sự đoàn kết của dân tộc Việt Nam. Người Việt tự hào nhận mình là con Rồng cháu Tiên.
Muốn viết văn hay và biết dùng từ trong môn Ngữ văn, trước hết em (người viết) cần hiểu rõ đề bài và yêu cầu của đề. Khi nắm đúng trọng tâm, người viết sẽ xác định được kiểu bài, nội dung cần triển khai và tránh tình trạng lạc đề hoặc viết lan man. Đây là bước quan trọng giúp bài văn đi đúng hướng ngay từ đầu. Bên cạnh đó thì việc lập dàn ý trước khi viết cũng giữ vai trò rất cần thiết. Một dàn ý rõ ràng giúp bài văn có bố cục chặt chẽ, các ý được sắp xếp hợp lý theo trình tự. Nhờ vậy, bài văn trở nên mạch lạc, dễ hiểu và không bị thiếu hoặc trùng lặp ý.
Cách dùng từ cũng quyết định rất lớn đến chất lượng bài văn. Người viết cần lựa chọn từ ngữ chính xác, đúng nghĩa và phù hợp với hoàn cảnh. Việc tránh lặp từ, sử dụng từ đồng nghĩa hợp lý và ưu tiên những từ ngữ gợi hình, gợi cảm sẽ giúp câu văn trở nên sinh động hơn. Đồng thời, không nên lạm dụng những từ sáo rỗng hay quá hoa mỹ khiến bài văn mất tự nhiên.
Ngoài ra còn về cách viết câu cũng góp phần làm cho bài văn hay hơn. Câu văn cần rõ ý, có sự kết hợp linh hoạt giữa câu ngắn và câu dài để tạo nhịp điệu. Việc sử dụng các biện pháp tu từ như so sánh, nhân hóa một cách vừa phải sẽ làm cho bài văn thêm hấp dẫn và giàu cảm xúc. Ye, và quan trọng nhất là một bài văn hay không thể thiếu cảm xúc chân thật của người viết. Khi viết bằng suy nghĩ và trải nghiệm của bản thân, bài văn sẽ trở nên gần gũi, có sức thuyết phục và để lại ấn tượng với người đọc. Vì vậy, để viết văn hay và biết dùng từ, người học cần rèn luyện thường xuyên, đọc nhiều, viết nhiều và luôn chú ý trau dồi vốn từ của mình.
Thánh Gióng là một truyền thuyết tiêu biểu của dân tộc ta. Chủyện kể rằng vào đời Hùng Vương thứ sáu, ở làng Phù Đổng có một cậu bé lên ba mà vẫn chưa biết nói cười. Khi nghe tin sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước, cậu bé bỗng cất tiếng nói nhờ mẹ mời sứ giả tới và xin vua rèn cho mình ngựa sắt, áo giáp sắt và roi sắt. Nhờ dân làng góp công góp sức, ngựa giáp được rèn xong thì cậu bé lớn nhanh như thổi, ăn hết bảy nong cơm, ba nong cà rồi trở thành chàng tráng sĩ khổng lồ. Gióng cưỡi ngựa sắt, mặc áo giáp sắt, cầm roi sắt ra trận đánh tan quân xâm lược. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ tre bên đường làm vũ khí tiếp tục quật giặc cho đến khi sạch bóng quân thù. Sau khi chiến thắng, Gióng cưỡi ngựa sắt lên đỉnh núi Sóc rồi bay về trời, để lại tấm gương sáng về lòng yêu nước và sức mạnh quật cường của nhân dân ta.
3443
+
4545
------------
7988