K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

30 tháng 12 2025

1 B

2 A

3 C

4 D

5 C

30 tháng 12 2025

6 B

7 D

8 B

9 D

10 D

30 tháng 12 2025

Mi mua 9 cái bút chì và 12 quyển vở hết 91.000 đồng Uyên mua 4 cái bút chì và 6 quyển vở như thế hết 43.000 đồng tính giá tiền của 7 cái bút chì như vậy?

Cứu tui

30 tháng 12 2025

Việt Nam là quốc gia có nền văn hóa lâu đời với nhiều giá trị truyền thống tốt đẹp được lưu giữ qua các thế hệ. Một trong những cách quan trọng để gìn giữ và phát huy những giá trị ấy chính là thông qua việc tổ chức các lễ hội truyền thống. Tại Thừa Thiên Huế – vùng đất cố đô giàu bản sắc văn hóa – việc tổ chức các lễ hội mang ý nghĩa vô cùng to lớn đối với đời sống tinh thần của nhân dân và sự phát triển của xã hội.

Trước hết, các lễ hội ở Thừa Thiên Huế góp phần bảo tồn những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc. Những lễ hội như Festival Huế, lễ tế Nam Giao, lễ hội điện Hòn Chén hay các hoạt động văn hóa cung đình đã tái hiện sinh động lịch sử triều Nguyễn. Thông qua trang phục, âm nhạc, nghi lễ và phong tục truyền thống, người dân và du khách có cơ hội hiểu rõ hơn về cội nguồn dân tộc, từ đó hình thành lòng tự hào và ý thức gìn giữ văn hóa.

Bên cạnh đó, việc tổ chức lễ hội còn góp phần phát huy các giá trị văn hóa trong đời sống hiện đại. Các lễ hội không chỉ giúp bảo tồn truyền thống mà còn tạo điều kiện quảng bá hình ảnh Huế đến bạn bè trong nước và quốc tế. Nhờ vậy, du lịch Huế ngày càng phát triển, đời sống kinh tế của người dân được cải thiện, đồng thời văn hóa dân tộc được lan tỏa rộng rãi.

Tuy nhiên, để lễ hội thực sự phát huy giá trị, cần tổ chức một cách văn minh, tránh mê tín dị đoan và thương mại hóa quá mức. Mỗi người, đặc biệt là học sinh, cần có ý thức tham gia lễ hội với thái độ tôn trọng, tự giác giữ gìn nét đẹp truyền thống của dân tộc.

Tóm lại, việc tổ chức lễ hội ở Thừa Thiên Huế có vai trò quan trọng trong việc gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa dân tộc. Đây không chỉ là trách nhiệm của chính quyền mà còn là bổn phận của mỗi người dân Việt Nam trong việc bảo vệ và phát huy bản sắc văn hóa quê hương.


30 tháng 12 2025

1 B

2 A

3 C

4 D

5 C


6 B

7 D

8 B

9 D

10 D

30 tháng 12 2025

Câu trả lời chi tiết:

Trong cuộc sống học đường, em luôn trân trọng những người thầy cô tận tâm đã âm thầm dìu dắt chúng em trên con đường tri thức. Mỗi ngày đến lớp là một ngày em được học không chỉ kiến thức mà còn là cách làm người. Có lần, thầy giáo em đã nói rằng: “Học để biết, học để làm, học để sống tốt hơn”, câu nói ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều. Nhờ sự kiên nhẫn và bao dung của thầy cô, em dần trở nên tự tin hơn trong học tập. Những bài giảng tuy giản dị nhưng chứa đựng nhiều bài học sâu sắc. Em hiểu rằng thành công không đến từ may mắn mà từ sự cố gắng bền bỉ. Chính môi trường học tập thân thiện đã giúp em trưởng thành từng ngày. Em luôn tự nhủ phải cố gắng học tốt để không phụ lòng thầy cô. Mai sau, dù đi đâu, em cũng sẽ nhớ mãi những năm tháng học trò ấy.


Cụm danh từ trong đoạn văn:
👉 “những người thầy cô tận tâm”


Công dụng của dấu ngoặc kép:
👉 Dấu ngoặc kép được dùng để đánh dấu lời nói trực tiếp của thầy giáo, nhằm nhấn mạnh ý nghĩa và làm cho câu văn sinh động, chân thực hơn.

Trong dòng văn học viết cho thiếu nhi, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn quen thuộc với cách kể chuyện nhẹ nhàng, gần gũi mà giàu cảm xúc. Truyện "Tuổi thơ tôi" là một tác phẩm tiêu biểu, ghi lại những kỉ niệm tuổi thơ giản dị qua lời kể của nhân vật “tôi”. Nhân vật này không chỉ đại diện cho một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng mà còn phản ánh quá trình trưởng thành trong suy nghĩ...
Đọc tiếp

Trong dòng văn học viết cho thiếu nhi, Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn quen thuộc với cách kể chuyện nhẹ nhàng, gần gũi mà giàu cảm xúc. Truyện "Tuổi thơ tôi" là một tác phẩm tiêu biểu, ghi lại những kỉ niệm tuổi thơ giản dị qua lời kể của nhân vật “tôi”. Nhân vật này không chỉ đại diện cho một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng mà còn phản ánh quá trình trưởng thành trong suy nghĩ của một đứa trẻ. Qua những câu chuyện rất nhỏ, rất đời, nhân vật “tôi” đã để lại trong em nhiều cảm xúc và suy ngẫm.

Nguyễn Nhật Ánh là cây bút chuyên viết cho thiếu nhi, luôn am hiểu tâm lí trẻ em và có khả năng tái hiện tuổi thơ bằng những chi tiết chân thật. Truyện "Tuổi thơ tôi" được kể lại bằng ngôi thứ nhất, xưng “tôi”, như một lời tự sự khi nhân vật đã lớn và nhìn lại quãng đời thơ ấu của mình. Ngay từ đầu truyện, nhân vật “tôi” đã khẳng định: “Tuổi thơ tôi không có gì đặc biệt”, nhưng chính từ những điều “không đặc biệt” ấy lại làm nên vẻ đẹp rất riêng của tuổi thơ. Qua nhân vật “tôi”, tác giả gửi gắm thông điệp rằng tuổi thơ tuy giản dị nhưng là nền tảng quan trọng để mỗi con người trưởng thành.

Trước hết, nhân vật “tôi” hiện lên là một cậu bé hồn nhiên, vô tư, mang những nét rất đặc trưng của tuổi thơ. Ở lứa tuổi còn nhỏ, “tôi” nhìn mọi việc bằng cảm xúc tự nhiên, chưa có sự toan tính hay suy nghĩ phức tạp. Những suy nghĩ và hành động của nhân vật thường rất ngây thơ, đúng với tâm lí trẻ con. Khi kể lại những kỉ niệm cũ, “tôi” thú nhận rằng ngày ấy mình “sống vô tư đến mức không nghĩ ngợi gì nhiều”. Chính sự vô tư ấy khiến nhân vật có những hành động đôi khi vụng về, đôi khi ngốc nghếch, nhưng lại rất đáng yêu. Cách kể chuyện tự nhiên, không che giấu khuyết điểm cho thấy “tôi” là một đứa trẻ trong sáng, sống đúng với lứa tuổi của mình. Qua đó, người đọc dễ dàng cảm nhận được một tuổi thơ hồn nhiên, chưa bị những lo toan của cuộc sống người lớn chi phối.

Bên cạnh sự hồn nhiên, nhân vật “tôi” còn là một người giàu tình cảm, biết yêu thương và gắn bó với gia đình. Những kỉ niệm về người thân luôn được “tôi” nhớ lại bằng giọng kể chậm rãi, ấm áp. Nhân vật từng bộc lộ cảm xúc rất thật khi nói rằng “tôi luôn nhớ những buổi ở bên gia đình”, cho thấy sự gắn bó sâu sắc với những người thân yêu. Tình cảm của “tôi” không được thể hiện bằng những lời nói lớn lao mà qua những cảm xúc chân thành, mộc mạc. Ngoài gia đình, “tôi” còn có tình bạn trong sáng với những người bạn cùng trang lứa. Những lần giận dỗi chỉ vì những chuyện rất nhỏ, đúng như lời “tôi” kể lại: “chúng tôi giận nhau chẳng bao lâu”. Chi tiết ấy cho thấy tình bạn tuổi thơ rất đơn giản, hồn nhiên, không hề có sự toan tính hay vụ lợi. Qua đó, nhân vật “tôi” hiện lên là một đứa trẻ sống giàu tình cảm, biết yêu thương một cách tự nhiên.

Không chỉ dừng lại ở đó, nhân vật “tôi” còn là một đứa trẻ biết suy nghĩ và dần tự nhận thức về bản thân. Dù còn nhỏ, nhưng sau mỗi sự việc, “tôi” thường nhìn lại và rút ra bài học cho mình. Nhân vật từng thẳng thắn thừa nhận “lúc ấy tôi mới hiểu ra”, cho thấy sự trưởng thành dần trong nhận thức. “Tôi” không đổ lỗi cho hoàn cảnh hay người khác mà tự nhìn nhận hành động của bản thân, nhận ra đúng – sai. Những suy nghĩ ấy được thể hiện rất tự nhiên, đúng với cách một đứa trẻ lớn lên từng ngày qua trải nghiệm. Chính điều đó làm cho nhân vật “tôi” không chỉ là hình ảnh của một đứa trẻ vô tư mà còn là hình ảnh của một con người đang dần trưởng thành trong suy nghĩ.

Nhân vật “tôi” được xây dựng thành công còn nhờ nghệ thuật kể chuyện đặc sắc của tác giả. Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi, khiến người đọc có cảm giác như đang nghe chính nhân vật tâm sự về tuổi thơ của mình. Lời văn giản dị, nhẹ nhàng, đôi lúc pha chút hóm hỉnh, rất phù hợp với tâm lí trẻ em. Tác giả tập trung miêu tả những cảm xúc và suy nghĩ bên trong của nhân vật “tôi”, từ đó làm nổi bật tính cách cũng như sự phát triển tâm lí của nhân vật. Những tình huống trong truyện đều rất đời thường, nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nổi bật vẻ đẹp của tuổi thơ và của nhân vật “tôi”.

Nhân vật “tôi” trong "Tuổi thơ tôi" là hình ảnh tiêu biểu cho một tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng và giàu tình cảm. Qua nhân vật này, em cảm nhận được vẻ đẹp của những kỉ niệm tuổi thơ tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại có ý nghĩa lớn lao. Nhân vật “tôi” không chỉ giúp em hiểu hơn về tuổi thơ của người khác mà còn khiến em trân trọng hơn chính tuổi thơ của mình. Có thể nói, chính sự chân thật và gần gũi ấy đã làm cho nhân vật “tôi” trở nên đáng nhớ và để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc.

CẦN NGƯỜI CÓ CHUYÊN MÔN CHẤM GẤP Ạ, MAI EM THI RỒI NÊN GIỜ CẦN CHẤM ĐỂ SỬA GẤP Ạ!!!

1
30 tháng 12 2025

hay

mai cứ mang bài này đi

30 tháng 12 2025

D. Tuyên Quang

Cuộc khởi nghĩa của Hoàng Công Chất (thế kỷ 18) nổ ra ở Tuyên Quang nhằm chống lại chính quyền nhà Lê

30 tháng 12 2025

D

30 tháng 12 2025

1 D

2 B

3 D

4 A

5 C

30 tháng 12 2025

6 B

7 D

8 C

9 A

10 D

11 A

31 tháng 12 2025

Trong thời Lý, nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Nhà nước quan tâm tới việc khai hoang mở rộng ruộng đất, đắp đê ngăn lũ và xây dựng hệ thống thủy lợi nên sản xuất lúa nước phát triển. Bên cạnh nông nghiệp, một số nghề thủ công như đúc đồng, gốm sứ, dệt vải cũng được duy trì; thương nghiệp bắt đầu hình thành với các chợ ở kinh thành Thăng Long và buôn bán với một số nước láng giềng. Xã hội thời Lý gồm vua, quan lại, quý tộc và tầng lớp nông dân, thợ thủ công đông đảo. Đời sống nhân dân khá ổn định nhưng vẫn có sự phân hóa giữa giàu và nghèo. Chính sách "ngụ binh ư nông" của nhà Lý có nghĩa là binh lính được cấp ruộng cày cấy như nông dân khi đất nước thanh bình, vừa sản xuất vừa luyện tập quân sự. Khi có chiến tranh, họ tập trung lại thành quân đội chiến đấu. Nhờ chính sách này triều đình có lực lượng quân sự đông đảo mà không phải nuôi lính thường xuyên, đồng thời gắn bó quân với dân.

Dcj6ẽghxdgxthcfytfyutffutfcydxtj

30 tháng 12 2025
Lý Công Uẩn dời đô ra Thăng Long vì Hoa Lư không còn phù hợp (chỉ hợp phòng thủ), trong khi Đại La (Thăng Long) có địa thế trung tâm, bằng phẳng, màu mỡ, thuận lợi cho phát triển kinh tế, chính trị và xây dựng đất nước lâu dài, thể hiện tầm nhìn xa, ý chí độc lập, tự cường của dân tộc Đại Việt. Đây là quyết định sáng suốt, mở ra thời kỳ phát triển thịnh vượng, đặt nền móng cho kinh đô và đất nước phồn vinh.  Lý do dời đô
  • Địa lý và kinh tế: Hoa Lư hiểm trở, phù hợp phòng thủ nhưng không thuận lợi phát triển kinh tế, dân cư, sản vật; trong khi Đại La có đất rộng, bằng phẳng, phong phú, là nơi tụ hội quan trọng.
  • Chính trị: Dời đô để củng cố nền tảng vương triều mới, phân tán ảnh hưởng của thế lực cũ, tạo sự ổn định và phát triển đất nước.
  • Tầm nhìn: Lý Công Uẩn nhận thấy Đại La là "thắng địa", "trung tâm của bốn phương", là nơi lý tưởng để xây dựng kinh đô "muôn đời". 
Đánh giá sự kiện dời đô
  • Sáng suốt và có tầm nhìn: Thể hiện tài năng và tầm nhìn chiến lược của Lý Công Uẩn, vượt lên lợi ích cục bộ để vì sự phát triển chung của quốc gia.
  • Bước ngoặt lịch sử: Là một quyết định quan trọng, chuyển từ thế phòng ngự sang phát triển, đánh dấu sự trưởng thành và vươn lên mạnh mẽ của dân tộc Đại Việt.
  • Nền móng vững chắc: Tạo cơ sở cho kinh đô Thăng Long phát triển thành trung tâm chính trị, kinh tế lớn, đặt nền móng cho sự thịnh vượng lâu dài của đất nước.
  • Ý chí độc lập: Phản ánh ý chí tự chủ, độc lập và khát vọng hùng cường của quốc gia Đại Việt trong thời kỳ mới. 
31 tháng 12 2025

thời nước vạn Xuân hay nước đại cồ việt