Ai là người Việt Nam thì trả lời
Ai là người Cali thì không trả lời mà làm 🐕
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài văn: Trải nghiệm khi em bị ốm và bàn tay mẹ
Mở bài: Có những ngày em bị ốm, đó là những ngày dài với cơn sốt, cảm giác mệt mỏi, và thèm khát sự ấm áp. Nhưng bên cạnh em luôn có mẹ, người đã không quản ngại đêm ngày chăm sóc em bằng tất cả tình yêu thương. Đó là một trải nghiệm mà em sẽ mãi mãi ghi nhớ trong tim. Thân bài: Một buổi tối, em bỗng cảm thấy người nóng ran, đầu óc quay cuồng. Em chỉ kịp thốt lên “Mẹ ơi!”, rồi lả đi trong cơn sốt. Khi mở mắt ra, em thấy mình đã nằm trên giường, người mềm nhũn. Phía bên cạnh là mẹ. Ánh mắt mẹ đầy ưu tư lo lắng nhìn em, bàn tay mẹ nhẹ nhàng lau trán cho em bằng chiếc khăn mát lạnh. Em thầm cảm ơn mẹ vì đã có mặt khi em cần. Đêm đó, mẹ đã không ngủ. Mẹ thức trắng đêm, vừa đắp chăn cho em, vừa quạt cho em mát. Thỉnh thoảng, mẹ lại vỗ về lưng em, nhỏ nhẹ hát ru em ngủ. Em nghe thấy tiếng mẹ khẽ đọc truyện cho em nghe. Những câu chuyện đó đã giúp em vơi đi sự mệt mỏi. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, em thấy mẹ nằm gục bên cạnh giường, tay vẫn nắm chặt bàn tay non nớt của em. Đôi mắt mẹ thâm quầng, tóc tai rối bời, có lẽ vì thức trắng đêm chăm sóc em nên mẹ cũng chẳng có thời gian để chỉnh chu. Tự nhiên, lòng em dấy lên một cảm xúc bồi hồi khó tả. Trong miên man xa xăm, vọng về trong em là những lần em nói hỗn với mẹ, những lời lẽ khó nghe, và những lần em không vâng lời mẹ. Em bỗng thấy mình thật là một đứa trẻ hư. Mẹ tỉnh dậy, nhẹ nhàng hỏi han em đầy lo lắng. Em nhìn mẹ, lòng dâng trào cảm xúc. Em muốn nói lời xin lỗi mẹ vì những lần làm mẹ buồn, nhưng cổ họng nghẹn lại. Em chỉ biết nắm chặt tay mẹ, truyền đi tất cả tình yêu và sự biết ơn của mình.
The trip to Africa was a very adventurous experience for him.
Câu đố "cái gì hễ thắng thì thua" có đáp án là môn đua xe đạp
Ngày 20/11 hằng năm luôn là dịp để học trò bày tỏ lòng tri ân với thầy cô – những người đã kiên nhẫn dẫn dắt chúng em trên con đường học tập. Trong rất nhiều hoạt động ý nghĩa của ngày hôm ấy, có một sự việc đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất.
Hôm đó, ngay từ sáng sớm, lớp em đã tất bật chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ chào mừng. Ai cũng hồi hộp, riêng em còn cảm thấy tim đập mạnh bởi lớp em sẽ biểu diễn ngay sau phần mở đầu. Khi chúng em bước lên sân khấu, ánh nắng nhẹ chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên lung linh hơn. Bản nhạc quen thuộc vang lên, chúng em hát hết mình như muốn gửi cả tấm lòng biết ơn đến cô giáo chủ nhiệm đang ngồi dưới hàng ghế đầu.
Nhưng điều làm em xúc động nhất lại là khoảnh khắc sau buổi diễn. Cô giáo chủ nhiệm bước lên trao hoa cho cả lớp. Cô mỉm cười thật hiền, mắt ánh lên niềm vui. Cô nói rằng cô không cần món quà đắt giá, mà chỉ cần sự cố gắng và tình cảm chân thành của chúng em. Khi nghe điều đó, em chợt thấy nghèn nghẹn nơi cổ. Cô đã chăm sóc, dạy dỗ và động viên chúng em suốt bao tháng ngày; vậy mà cô vẫn luôn khiêm nhường và chỉ mong chúng em trưởng thành. Khoảnh khắc cô ôm từng bạn vào lòng khiến cả lớp như lặng đi vì xúc động.
Buổi lễ kết thúc, nhưng cảm xúc trong lòng em thì còn ở lại rất lâu. Em hiểu rằng đằng sau mỗi tiết học, mỗi lời nhắc nhở là cả một tấm lòng tận tụy của cô. Chính giây phút ấm áp trong ngày 20/11 ấy đã giúp em nhận ra rằng tình thầy trò là điều vô cùng thiêng liêng và đẹp đẽ. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn để không phụ sự kỳ vọng của cô – người đã truyền cho em niềm tin và nghị lực mỗi ngày.
tôi vn
tui vn