K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 11 2025

🌸 Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn ngắn (khoảng 150 chữ) bày tỏ suy nghĩ, cảm xúc của em về món phở

Phở – món ăn truyền thống của dân tộc Việt Nam – không chỉ là một món ăn ngon mà còn là biểu tượng của hồn Việt. Bát phở nóng hổi, tỏa hương thơm dịu từ nước dùng trong veo, thịt bò mềm, sợi phở trắng ngần khiến ai nếm qua cũng khó quên. Mỗi sáng, được ngồi bên bát phở nghi ngút khói, ta cảm nhận được sự tinh tế, khéo léo và tình yêu quê hương trong từng thìa nước dùng mà người nấu gửi gắm. Phở không chỉ nuôi dưỡng thân thể, mà còn gợi nhớ những kỷ niệm gia đình, những sáng sớm mẹ ân cần bưng tô phở cho con. Dù đi xa đến đâu, hương vị phở quê hương vẫn là sợi dây níu giữ tâm hồn người Việt, là niềm tự hào giản dị nhưng sâu sắc về ẩm thực dân tộc.


🌼 Câu 2 (4,0 điểm): Viết bài văn biểu cảm về một sự việc mà em nhớ mãi

Có những sự việc đi qua nhưng để lại trong lòng ta những rung động khó quên. Với em, đó là ngày em được nhận món quà sinh nhật đầu tiên từ mẹ. Hôm ấy, em vừa tròn mười tuổi. Khi thắp nến trên chiếc bánh nhỏ mẹ tự tay làm, em bất ngờ thấy khóe mắt mẹ ánh lên niềm vui xen lẫn xúc động. Chiếc bánh tuy không hoàn hảo, lớp kem hơi nghiêng, nhưng trong mắt em nó là chiếc bánh đẹp nhất trên đời. Em cảm nhận rõ tình yêu thương bao la mà mẹ dành cho mình qua từng lát cắt ngọt ngào. Sự việc ấy khiến em nhận ra rằng: hạnh phúc không nằm ở vật chất mà ở tình cảm chân thành. Từ đó, em luôn cố gắng sống tốt, học giỏi để đáp lại công ơn và tình thương của mẹ. Đó là kỷ niệm mà em sẽ nhớ mãi trong cuộc đời.

15 tháng 12 2025

Kg

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau:PHỞ − Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè. Hình như không ai nỡ từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau:

PHỞ

− Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè. Hình như không ai nỡ từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện lòng thành theo với bầu bạn nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở cái chỗ là mùa nào ăn cũng thấy có nghĩa thâm thuý. Mùa nắng, ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt qua lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt chợt thắm tươi lại. Trong một ngày mùa đông của người nghèo, bát phở có giá trị như một tấm áo kép mặc thêm lên người. Đêm đông, có người ăn phở xong, tự coi như vừa nuốt được cả một cái chăn bông và tin rằng có thể ngủ yên đến sáng, để mai đi làm khoẻ. […]        

− Phở cũng có những quy luật của nó. Như tên các hàng phở, hiệu phở. Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu, ví dụ phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư,… Có khi một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phở được cảm tình quần chúng thân mật nhắc lại thành một cái tên hiệu: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt,… cái khuyết điểm trên hình thù ấy đã chuyển thành một cái uy tín trong nghề bán miếng chín mà lưu danh một thời trên cửa miệng những người sành. Quần chúng nhân dân, nhất là nhân dân Hà Nội có nhiều sáng kiến để đặt tên cho những người họ yêu tin. […]

[…] Hương vị phở vẫn như xa xưa, nhưng cái tâm hồn người ăn phở ngày nay, đã sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều … Ngày trước, anh hàng phở có tiếng rao, có người rao nghe quạnh hiu như tiếng bánh dày giò đêm đông tội lỗi trong ngõ khuất; có người rao lên nghe vui rền. Tại sao, bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi? Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong của tất cả những thứ quà rong, của tất cả những thư quà miếng chín trên toàn cõi quê hương chúng ta. Những tiếng rao ấy, một phần nào vang hưởng lên cái nhạc điệu sinh hoạt chung của chúng ta đấy.

[…]  Đêm Hà Nội, nay thức khuya nhất vẫn là những hiệu phở […] Và cái món ăn Hà Nội đầu tiên … vẫn là cái món phở ngày xưa chúng ta vẫn ăn đủ cả rau mùi hành hoa đủ chua cay và sôi sùng sục. Tôi biết ở Nam Bộ vẫn có phở, phở hủ tíu, nhưng bát phở Bắc ăn ở đầu hè di cư không bao giờ có thể ngon được bằng bát phở cổ truyền Hà Nội ăn ngay bên lò than quả bàng đỏ lửa giữa ngàn năm văn vật này.

(Trích tùy bút Phở − Nguyễn Tuân, Báo Văn số 1, 10-5-1957, và số 2, 17-5-1957. In lại trong Cảnh sắc và hương vị đất nước, NXB Tác Phẩm Mới, 1988)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên là gì?

Câu 2. Theo tác giả, việc đặt tên của các quán phở bao gồm những quy luật nào?

Câu 3. Tác giả đã nói về phở trên những phương diện nào? Qua những phương diện đó, hãy nêu nhận xét của em về cái nhìn của tác giả đối với món ăn này.

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của văn bản.

Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm gì đối với món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc này?

12
11 tháng 11 2025

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính:

  • Miêu tả kết hợp với tự sự và biểu cảm.
    Văn bản miêu tả hương vị, giá trị, không gian của phở, kể những câu chuyện liên quan và thể hiện cảm xúc, tình cảm của tác giả đối với món ăn.

Câu 2. Quy luật đặt tên các quán phở:

  • Tên quán thường dựa vào tên cúng cơm của chủ hoặc tên con (ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ…).
  • Có khi lấy đặc điểm thân thể hoặc khuyết điểm của người bán làm tên hiệu (ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt).
  • Cái tên vừa gợi cảm tình vừa tạo uy tín trong nghề.

Câu 3. Phở được nói đến trên các phương diện:

  • Thời gian, hoàn cảnh ăn phở: sáng, trưa, chiều, tối, mùa nắng, mùa đông.
  • Giá trị sử dụng: no bụng, ấm áp, giải tỏa mệt nhọc, tinh thần.
  • Văn hóa và xã hội: tên quán, tiếng rao, truyền thống, sự gắn bó với Hà Nội.
  • Nhận xét về cái nhìn của tác giả: tác giả yêu quý, trân trọng, coi phở là món ăn gắn bó với đời sống, văn hóa và tâm hồn người Hà Nội.

Câu 4. Đề tài, chủ đề của văn bản:

  • Đề tài: Món phở – món ăn đặc trưng của Hà Nội và Việt Nam.
  • Chủ đề: Tôn vinh phở như một nét đẹp văn hóa, tinh thần dân tộc, gắn bó với đời sống con người.

Câu 5. Tình cảm của tác giả:

  • Yêu mến, trân trọng, gắn bó và tự hào với phở – món ăn dân tộc đậm đà hương vị, văn hóa, và tinh thần của người Hà Nội, Việt Nam.
15 tháng 12 2025

Kg

11 tháng 11 2025

Qua bài thơ "Quê hương," tác giả Nguyễn Đình Huân muốn gửi đến chúng ta thông điệp về tình yêu sâu sắc và lòng tự hào đối với mảnh đất quê hương. Bằng những hình ảnh giản dị nhưng đầy cảm xúc, bài thơ nhấn mạnh sự gắn bó giữa con người và quê hương, đồng thời thể hiện niềm khao khát bảo vệ, gìn giữ những giá trị truyền thống và tình cảm thiêng liêng đối với nơi chôn rau cắt rốn.

11 tháng 11 2025

Qua bài thơ “Quê hương”, tác giả Nguyễn Đình Huân muốn gửi đến chúng ta thông điệp về tình yêu tha thiết với quê hương đất nước ❤️. Dù đi xa, con người vẫn luôn nhớ về cảnh đẹp, con người, và kỷ niệm tuổi thơ nơi chôn nhau cắt rốn 🌾. Bài thơ nhắc nhở chúng ta phải trân trọng, giữ gìn và hướng về quê hương bằng tình cảm chân thành nhất 🇻🇳✨.

11 tháng 11 2025

câu1:Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em những cảm xúc thật ấm áp và tràn đầy hy vọng. Khi đọc những câu thơ miêu tả sự cựa mình của mầm non, em cảm nhận rõ nét sức sống mãnh liệt, thầm lặng mà kiên cường của thiên nhiên. Hình ảnh này không chỉ đơn thuần là một cái cây sắp nảy nở, mà nó còn là biểu tượng cho sự khởi đầu, cho tương lai tươi sáng. Mầm non bé nhỏ ấy đại diện cho bao ước mơ đang ấp ủ, sẵn sàng vươn lên đón lấy ánh mặt trời, bất chấp cái lạnh giá còn sót lại của mùa đông. Em thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn, tin tưởng hơn vào những điều tốt đẹp sẽ đến, giống như cách mầm non tin tưởng vào mùa xuân đang về. Đó là một hình ảnh đẹp, gợi nhắc mỗi chúng ta hãy biết trân trọng sự sống và luôn nuôi dưỡng niềm tin vào ngày mai.

câu2:Trong trái tim mỗi người, mẹ luôn là người phụ nữ vĩ đại nhất, là bến đỗ bình yên nhất. Đối với em cũng vậy, mẹ không chỉ là người sinh ra em, mà còn là người bạn đồng hành, là nguồn cảm hứng và là tình yêu lớn nhất của đời em.

Mẹ em năm nay đã ngoài bốn mươi, thời gian đã để lại trên vầng trán mẹ vài nếp nhăn, nhưng ánh mắt mẹ thì lúc nào cũng lấp lánh sự hiền từ, bao dung vô bờ bến. Em yêu nhất nụ cười của mẹ. Nụ cười ấy xua tan mọi mệt mỏi, lo âu trong em mỗi khi em đi học về. Đôi bàn tay mẹ không trắng trẻo, mềm mại như tay người khác, mà chai sần, gân guốc vì bao năm tần tảo, chăm lo cho gia đình. Chính đôi tay ấy đã nâng niu em từ thuở lọt lòng, đã vỗ về em mỗi đêm em khóc. Tình yêu thương mẹ dành cho em thật vô điều kiện. Mẹ là người dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm khắc khi cần thiết. Mẹ dạy em những bài học đầu tiên về đạo đức, về cách làm người. Em nhớ mãi những đêm em bị ốm, mẹ thức trắng đêm ngồi bên giường, trán đẫm mồ hôi lo lắng cho em. Những lúc ấy, em chỉ biết nắm chặt tay mẹ và thầm hứa sẽ cố gắng thật ngoan. Mẹ vất vả với công việc ngoài xã hội, về nhà lại tất bật bếp núc, dọn dẹp. Em cảm thấy xót xa khi thấy bóng lưng mẹ gầy gò, cặm cụi dưới ánh đèn vàng mỗi tối. Mẹ ơi, có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả hết công ơn và tình yêu mà mẹ đã dành cho con. Mẹ là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc sống ban tặng cho em. Em thầm cảm ơn số phận đã cho em được làm con của mẹ. Em hứa sẽ luôn cố gắng học thật giỏi, vâng lời mẹ, để mẹ luôn vui lòng và tự hào về em. Mẹ mãi là người em yêu quý nhất trên đời.
11 tháng 11 2025

Câu 1:

Đọc bài thơ “Mầm non” của Võ Quảng, em cảm thấy thật xúc động và yêu quý hình ảnh mầm non bé nhỏ mà đầy sức sống. Mầm non giống như một đứa trẻ mới chào đời, yếu ớt nhưng ẩn chứa trong mình khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Dù nằm trong lòng đất tối tăm, mầm vẫn kiên trì đâm chồi, hướng về phía ánh sáng. Hình ảnh ấy khiến em nghĩ đến con người, dù gặp khó khăn, gian khổ vẫn không ngừng cố gắng, vươn lên trong cuộc sống. Mầm non không chỉ là sự khởi đầu của một đời cây mà còn là biểu tượng cho niềm tin, cho tương lai tươi đẹp của cuộc đời. Nhờ bài thơ, em thêm yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và tin rằng chỉ cần có ý chí, con người sẽ vượt qua mọi thử thách để trưởng thành.

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau: MẦM NONDưới vỏ một cành bàngCòn một vài lá đỏMột mầm non nho nhỏCòn nằm nép lặng imMầm non mắt lim dimCố nhìn qua kẽ láThấy mây bay hối hảThấy lất phất mưa phùnRào rào trận lá tuônRải vàng đầy mặt đấtRừng cây trông thưa thớtThấy chỉ cội với cành...Một chú thỏ phóng nhanhChạy nấp vào bụi vắngVà tất cả im ắngTừ ngọn cỏ làn rêu...Chợt...
Đọc tiếp

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau:

MẦM NON

Dưới vỏ một cành bàng
Còn một vài lá đỏ
Một mầm non nho nhỏ
Còn nằm nép lặng im

Mầm non mắt lim dim
Cố nhìn qua kẽ lá
Thấy mây bay hối hả
Thấy lất phất mưa phùn
Rào rào trận lá tuôn
Rải vàng đầy mặt đất
Rừng cây trông thưa thớt
Thấy chỉ cội với cành...

Một chú thỏ phóng nhanh
Chạy nấp vào bụi vắng
Và tất cả im ắng
Từ ngọn cỏ làn rêu...
Chợt một tiếng chim kêu:
– Chiếp, chiu, chiu! Xuân tới!
Tức thì trăm ngọn suối
Nổi róc rách reo mừng
Tức thì ngàn chim muông
Nổi hát ca vang dậy

Mầm non vừa nghe thấy
Vội bật chiếc vỏ rơi
Nó đứng dậy giữa trời
Khoác áo màu xanh biếc...

(Võ Quảng, Tuyển tập Võ Quảng, NXB Văn học, 1998)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5.

Câu 1. Nêu căn cứ để xác định thể thơ của văn bản.

Câu 2. Nhận xét về cách gieo vần của khổ thơ đầu tiên.

Câu 3. Chủ đề của bài thơ là gì? Nêu căn cứ xác định chủ đề.

Câu 4. Nhan đề có phù hợp với nội dung bài thơ không? Vì sao?

Câu 5. Theo em, hình ảnh mầm non trong bài thơ có thể gợi ra thông điệp gì cho con người trong cuộc sống? Hãy lí giải thông điệp đó.

57
11 tháng 11 2025
Câu 1: Nêu căn cứ để xác định thể thơ của văn bản. Căn cứ để xác định thể thơ của văn bản là:
  • Số chữ (số tiếng) trong mỗi dòng: Mỗi dòng thơ có 5 chữ.
  • Số dòng trong mỗi khổ: Bài thơ được chia thành các khổ, mỗi khổ có 4 dòng.
Như vậy, bài thơ được viết theo thể thơ năm chữ (ngũ ngôn).
Câu 2: Nhận xét về cách gieo vần của khổ thơ đầu tiên. Cách gieo vần của khổ thơ đầu tiên là vần lưng (còn gọi là vần chéo hoặc vần cách).
  • Chữ cuối của dòng thứ nhất ("bàng") gieo vần với chữ cuối của dòng thứ ba ("im").
  • Chữ cuối của dòng thứ hai ("đỏ") gieo vần với chữ cuối của dòng thứ tư ("nhỏ").
  • Lưu ý: Trong tiếng Việt, âm "ang" và "im" không cùng vần, và "đỏ" với "nhỏ" có vần, nhưng vần này thường được xác định là vần lưng dựa trên cấu trúc a-b-a-b.

Câu 3: Chủ đề của bài thơ là gì? Nêu căn cứ xác định chủ đề.
  • Chủ đề của bài thơ: Sức sống mãnh liệt của thiên nhiên và sự trỗi dậy của mùa xuân.
  • Căn cứ để xác định chủ đề:
    • Bài thơ miêu tả hình ảnh mầm non vượt qua cái giá lạnh của mùa đông để vươn mình đón mùa xuân.
    • Các chi tiết như "mầm non nho nhỏ", "nằm nép lặng im", "lất phất mưa phùn" ở đầu bài đối lập với "Mầm non vừa nghe thấy / Vội bật chiếc vỏ rơi / Nó đứng dậy giữa trời / Khoác áo màu xanh biếc" ở cuối bài. Sự đối lập này cho thấy quá trình trỗi dậy của sự sống.
    • Sự xuất hiện của "tiếng chim kêu: – Chiếp, chiu, chiu! Xuân tới!" là dấu hiệu chuyển giao từ mùa đông sang mùa xuân, kích thích mầm non bật lên.

Câu 4: Nhan đề có phù hợp với nội dung bài thơ không? Vì sao? Nhan đề "Mầm non" rất phù hợp với nội dung bài thơ.
  • Lí do: Nhan đề trực tiếp nêu bật đối tượng chính của bài thơ là hình ảnh mầm non. Toàn bộ bài thơ xoay quanh quá trình trỗi dậy, sự thay đổi từ trạng thái lặng im, nép mình cho đến lúc vươn lên mạnh mẽ của mầm non, thể hiện rõ sức sống mãnh liệt của sự vật này. Do đó, nhan đề đã khái quát được toàn bộ nội dung và thông điệp mà tác giả muốn truyền tải.

Câu 5: Theo em, hình ảnh mầm non trong bài thơ có thể gợi ra thông điệp gì cho con người trong cuộc sống? Hãy lí giải thông điệp đó. Hình ảnh mầm non trong bài thơ có thể gợi ra thông điệp về sự sống, niềm tin và ý chí vươn lên trong nghịch cảnh. Lí giải:
  • Sự sống và ý chí vươn lên: Mầm non nhỏ bé đã vượt qua sự khắc nghiệt của mùa đông ("lất phất mưa phùn", "trận lá tuôn", "rừng cây thưa thớt") để chờ đợi và đón nhận mùa xuân. Điều này nhắn nhủ rằng con người cũng cần phải có ý chí kiên cường, vượt qua mọi khó khăn, thử thách của cuộc sống để đạt được mục tiêu của mình.
  • Niềm tin vào tương lai: Mầm non đã "lim dim" chờ đợi "tiếng chim kêu" báo hiệu xuân về. Nó tin rằng sau mùa đông lạnh lẽo, mùa xuân ấm áp sẽ tới. Con người cũng vậy, phải luôn giữ vững niềm tin vào một tương lai tươi sáng, tin rằng những khó khăn chỉ là tạm thời và sau cơn bão, cầu vồng sẽ xuất hiện.

11 tháng 11 2025

Con làm xong rồi đó cô ơi




11 tháng 11 2025

Ẩn dụ: Giống như một phép so sánh ngầm.

- Thử đặt từ "là" vào giữa hai sự vật: A là B. Nếu câu có nghĩa thì đó là ẩn dụ.

- Ví dụ: "cuộc sống là một xa lộ".

Hoán dụ: Mối quan hệ không phải là so sánh mà là sự thay thế dựa trên liên tưởng gần gũi.

- Thử đặt từ "là" vào giữa hai sự vật: A là B. Nếu câu không có nghĩa hoặc rất gượng ép thì khả năng đó là hoán dụ.

- Ví dụ: "Áo trắng tung bay khắp sân trường." (Áo trắng là học sinh) - Nghe không hợp lý, đó là hoán dụ.

11 tháng 11 2025

Ẩn dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác dựa trên nét tương đồng (giống nhau) giữa chúng. Nó thực chất là một phép so sánh ngầm (vế A là B), nhưng đã ẩn vế A và từ so sánh đi.

- Ví dụ 1:

Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi

Mặt trời của mẹ, em nằm trên lưng

(Nguyễn Khoa Điềm)

+ Phân tích: Tác giả gọi "em bé" là "mặt trời".

+ Đặt câu hỏi: Tại sao lại gọi "em bé" là "mặt trời" ? Vì "em bé" và "mặt trời" có nét giống nhau: Cả hai đều là nguồn sống, nguồn ánh sáng, niềm vui, niềm hy vọng (em bé là nguồn sống của mẹ, mặt trời là nguồn sống của vạn vật).

- Ví dụ 2:

Thuyền về có nhớ bến chăng?

Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.

(Ca dao)

+ Phân tích: Tác giả dùng "thuyền" để chỉ "người đi" và "bến" để chỉ "người ở lại".

+ Đặt câu hỏi: Tại sao? Vì có sự giống nhau về đặc điểm: "Thuyền" (di động, hay đi xa) giống "người đi"; "Bến" (cố định, chờ đợi) giống "người ở lại".

Hoán dụ là gọi tên sự vật, hiện tượng này bằng tên sự vật, hiện tượng khác dựa trên mối quan hệ gần gũi, liên quan (tương cận) với nhau.

- Ví dụ 1

:Áo chàm đưa buổi phân ly

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay

(Tố Hữu)

+ Phân tích: Tác giả dùng "áo chàm" để chỉ "những người dân Việt Bắc".

+ Đặt câu hỏi: Tại sao dùng "áo chàm" để chỉ "người Việt Bắc"? Không phải vì "áo chàm" và "người Việt Bắc" giống nhau mà vì "áo chàm" là trang phục đặc trưng, là dấu hiệu nhận biết của người Việt Bắc. Chúng có mối quan hệ liên quan (dấu hiệu của sự vật).

- Ví dụ 2:

Bàn tay ta làm nên tất cả

Có sức người sỏi đá cũng thành cơm.

(Hoàng Trung Thông)

+ Phân tích: Tác giả dùng "bàn tay ta" để chỉ "sức lao động của con người"

+ .Đặt câu hỏi: Tại sao? Vì "bàn tay" không giống "sức lao động" mà "bàn tay" là bộ phận thực hiện, đại diện cho sức lao động. Chúng có mối quan hệ liên quan (bộ phận - toàn thể).

16 tháng 11 2025

Ai hỏi

16 tháng 11 2025

Ko ai hỏi

11 tháng 11 2025

Qua câu chuyện, em nhận thấy cha mẹ đã hi sinh rất nhiều vì con cái, từ công việc, sức khỏe đến những lo lắng hằng ngày. Vì vậy, mỗi người con cần có trách nhiệm hiếu thảo, quan tâm và chăm sóc cha mẹ. Trách nhiệm ấy thể hiện qua việc lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ cha mẹ trong công việc, học tập và cuộc sống. Ngoài ra, con cái cũng cần tôn trọng, yêu thương và biết ơn công lao của cha mẹ, không để họ phải buồn phiền hay lo lắng vô ích. Như vậy, việc thực hiện trách nhiệm với cha mẹ không chỉ là bổn phận mà còn là cách bày tỏ tình cảm chân thành và sự trưởng thành của mỗi người.

10 tháng 11 2025

á đù cái gì vậy đọc đề bài xong mà mik sốc nặng lun á

Mỗi người đều có những lần thất bại để đời, và với tôi, đó là lần thi môn Toán ở lớp sáu. Trước ngày thi, tôi cảm thấy vô cùng tự tin. Tôi đã học thuộc công thức, giải đi giải lại các bài tập, thậm chí còn “khoe” với bạn bè rằng mình chắc chắn sẽ được điểm cao.

Sáng hôm thi, tôi bước vào lớp với tâm trạng phấn khởi. Khi giở đề ra, tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. Bài đầu tiên khá dễ, tôi làm ngay. Nhưng đến bài khó hơn, đầu óc tôi bỗng trống rỗng. Tôi cố nhớ công thức, nhưng những con số và bước tính cứ nhảy lung tung trong đầu. Càng nhìn đồng hồ, tôi càng hoảng loạn, tay run run cầm bút mà không thể viết nổi. Kết quả là nhiều câu để trống, chỉ vài câu làm được đúng.

Khi nhận điểm, tôi thật sự buồn bã. Lúc ấy, tôi mới nhận ra sự tự tin thái quá mà không luyện tập kỹ càng sẽ dẫn đến thất bại. Nhưng chính trải nghiệm này đã dạy tôi bài học quý giá: phải ôn luyện cẩn thận, bình tĩnh khi làm bài và không được chủ quan.

Dù thất bại, lần thi ấy vẫn in sâu trong trí nhớ tôi. Nó nhắc tôi rằng mỗi lần vấp ngã đều là cơ hội để trưởng thành, và chỉ những ai biết đứng dậy sau thất bại mới có thể tiến bước vững chắc.

tham khảo

10 tháng 11 2025
Hồ Xuân Hương, nữ sĩ mệnh danh "Bà chúa thơ Nôm", đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ trong văn học Việt Nam. Thơ của bà không chỉ là tiếng nói của người phụ nữ trong xã hội phong kiến đầy ràng buộc mà còn là sự bùng nổ của một cá tính mạnh mẽ, phi thường. Cảm nghĩ của tôi là, những tác phẩm của bà để lại những ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng người đọc, bởi nghệ thuật sử dụng ngôn từ bậc thầy và nội dung tư tưởng vượt thời đại. Để làm rõ điều này, chúng ta hãy cùng phân tích một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của bà: "Bánh trôi nước".



bài " bánh trôi nước"

Hồ Xuân Hương là một trong những nữ thi sĩ tài năng và đặc biệt nhất trong văn học Việt Nam. Bà được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”, nổi tiếng với những bài thơ vừa dân dã, vừa sâu sắc, thể hiện tiếng nói mạnh mẽ về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Một trong những tác phẩm tiêu biểu của bà là bài “Bánh trôi nước”, một bài thơ ngắn gọn mà chứa đựng ý nghĩa sâu xa.

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn,
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.”

Chỉ với bốn câu thơ, Hồ Xuân Hương đã mượn hình ảnh chiếc bánh trôi nước để nói lên vẻ đẹp và thân phận của người phụ nữ Việt Nam. “Thân em vừa trắng lại vừa tròn” gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng, trọn vẹn của người con gái. Nhưng bên cạnh vẻ đẹp ấy là một kiếp sống lênh đênh, “bảy nổi ba chìm với nước non”, tượng trưng cho số phận long đong, phụ thuộc của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Dù vậy, điều đáng quý nhất mà Hồ Xuân Hương ca ngợi chính là “tấm lòng son” — lòng thủy chung, son sắt, phẩm hạnh trong sáng mà người phụ nữ luôn giữ gìn dù gặp nhiều bất công, thử thách.

Giọng thơ vừa nhẹ nhàng, vừa ẩn chứa sức mạnh phản kháng. Bà không chỉ nói về cái đẹp của người phụ nữ, mà còn bày tỏ sự trân trọng và ngợi ca phẩm chất kiên cường của họ. Dưới ngòi bút của Hồ Xuân Hương, “bánh trôi nước” không chỉ là món ăn dân gian mà trở thành biểu tượng cho người phụ nữ Việt Nam xưa – đẹp, chịu thương chịu khó, nhưng vẫn kiên định và tự trọng.

Theo cảm nhận của em, thơ Hồ Xuân Hương để lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng người đọc. Bà không chỉ có tài năng ngôn ngữ độc đáo, sử dụng hình ảnh dân gian một cách sáng tạo mà còn thể hiện tư tưởng nhân văn tiến bộ, dám nói lên tiếng nói của người phụ nữ trong một thời đại đầy ràng buộc. Mỗi bài thơ của bà đều ẩn chứa nét duyên ngầm, thông minh, vừa châm biếm xã hội, vừa cảm thông sâu sắc với con người. Đặc biệt, “Bánh trôi nước” đã khiến người đọc không chỉ thấy được vẻ đẹp của một món ăn dân tộc mà còn cảm nhận được phẩm giá và tâm hồn cao quý của người phụ nữ Việt Nam.

tk